PNO - Khi mặt trời lùi dần sau hàng cây, nội thường bảo với chúng tôi: “Chập chiều chập choạng rồi, cất hết đồ đạc, rửa ráy, soạn sửa mà dọn cơm”.

Chập chiều chập choạng chính là khoảng thời gian cuối ngày, khắp cánh đồng trước nhà bắt đầu dâng lên màu tím thẫm. Từng tàng cây lớn, những bụi cây nhỏ hòa lẫn vào nhau. Đâu đó, chốc chốc vang lên những tiếng lích chích của bầy chim gọi bạn, chúng rủ nhau bay về tổ, khép cửa một ngày dài.
Bấy giờ, khói từ gian bếp cũng bắt đầu bay lên, mùi thơm của gạo mới, của ruốc, thịt, cá kho thoảng ra nức mũi khiến những chiếc bụng háu đói của chị em tôi càng thêm réo rắt. Có đứa lập cà lập cập chạy vào đòi nội cho phần ăn trước.
Những món nội nấu thường rất hao cơm. Từ những món mẹ mang về, nội luôn tỉ mỉ nhặt nhạnh rồi chế biến theo công thức đơn giản nhưng lành vị nhất. Đâu chỉ cơm sôi mới nhỏ lửa, món kho, món mặn, món chiên gì cũng đậm đà hơn khi nội để lửa liu riu.
Nội không thích bọn trẻ suốt ngày chỉ biết học, hễ đứa nào khi chiều xuống còn tranh thủ vùi đầu vào sách, nội sẽ quát: “Chập chiều chập choạng, thấy gì mà đọc? Ưa hư mắt à, cất hết sách vở, soạn sửa dọn cơm!”.
Thường thì vào mùa nắng, dù có đói đến mấy nội cũng bắt tụi nhỏ phải đợi cha mẹ đi làm đồng về, cả nhà đông đủ mới ăn. Còn mùa đông, mưa rét, nội cho chúng tôi ăn trước. Mỗi đứa mỗi tô, nội gắp cho miếng cá kho, rau xào để lên mặt rồi của ai tự xúc lấy. Đó luôn là những bữa cơm thú vị, ngon nhất trần đời. Ở đó, có mùi thức ăn thơm phức, cơm nóng hổi, trong đáy mắt nhờ ánh lửa mà soi rõ bóng nội phản chiếu bập bùng. Mỗi đứa đánh chén một bụng no say.
Những buổi chiều lúc đang vào mùa, nông sản sẽ được xe kéo về, hoặc cha mẹ gánh về thả phịch trước hàng hiên. Ngôi nhà lúc đó cũng đã thẫm mờ, mọi người bắt đầu nhẩn nha ngồi xuống, dựa lưng vào những cây cột chống xà. Họ cùng nhau rót nước uống, rũ bỏ những bộ quần áo lao động đẫm ướt mồ hôi, mùi sình bùn ngai ngái theo gió loang về phía khu vườn rộng trước mặt.
Những người phụ nữ gia đình chẳng cần thắp đèn lên, cũng chẳng vội vàng cơm nước. Họ sẽ nói về số lượng và chất lượng của số nông sản vừa mới thu hoạch. Mẹ tính còn bao nhiêu ngày nữa sẽ giải quyết hết những mảnh ruộng còn lại. Bố thì bảo, xong mùa sẽ tu bổ lại cái sân phơi...
Theo năm tháng, những buổi chiều thơ bé dần qua đi, tôi lớn lên có dịp ngồi trên những chuyến tàu để đi xa. Sau ô cửa kính, là những buổi chiều khác nhau, khi mà nơi này tàu chạy qua cánh đồng, nơi khác, tàu băng qua vuông sen, núi đồi hay những mặt nước cạn… Sau cánh cửa, bầu trời dần nhạt nắng. Trên những ngọn cây, ánh sáng dịch chuyển, những cung đường tôi qua cũng không ngừng dịch chuyển, chúng cộng hưởng vào nhau. Tôi trộm nghĩ, trên cuộc đời này, chúng ta là những lữ khách, chẳng có thể chạm vào điều gì, nắm giữ một điều gì mãi mãi.
Tôi luôn tự hỏi, những chái bếp, những ngôi nhà sâu trong phía làng, ẩn mình dưới những tàng cây và bóng mặt trời mỗi ngày đều dịch chuyển ấy, liệu chúng còn giữ được làn khói bếp, liệu có đón được những bước chân trở về của người thân. Liệu ở đó còn có sự yêu thương, đoàn tụ, gắn kết của hai chữ “gia đình”.
Mặt trời, cây cỏ, gió mây thì luôn quen thuộc, nếu từng ấn tượng khuôn hình nào đó một lần thì dù đi qua cung đường nào khác, ta cũng cảm nhận được sự hao hao. Và thiên nhiên trên xứ sở nhiệt đới này không hề vô tình hay hoàn toàn ngẫu hứng. Mỗi mảng miếng, sắc màu mà trời đất, không gian tạo tác theo mùa đều mang tính tượng trưng, lặp lại. Chúng khiến ta rung động, bồi hồi. Không dưng mà ánh ban mai buổi sớm luôn trong veo, tinh sạch, lấp lánh, còn hoàng hôn lại chậm rãi, mờ ảo như việc phủ dần xuống một tấm rèm…
Nhìn hoàng hôn, ai cũng nhớ mẹ, nhớ quê. Nhìn hoàng hôn, ai cũng muốn trở về. Trở về với những chập chiều chập choạng vương mùi củi lửa nơi góc bếp thân quen.
Minh Thi
| Chia sẻ bài viết: |
Cha mẹ không nên quá “thật thà” với con cái về chuyện tài sản, để chúng khỏi nghĩ rằng nhà cửa, xe cộ đều dễ dàng mà có
Những chiều có mẹ, cùng mẹ chơi những trò đơn giản đã trở thành ký ức ngọt ngào nhất trong tôi.
Mẹ tôi năm nay 55 tuổi, còn cha tôi 57 tuổi, hai vợ chồng đã cưới nhau được 33 năm. Kết tinh của mối tình là hai anh em tôi.
Không nơi nào ấp ủ lòng ta trọn vẹn bằng chính ngôi nhà của mình, nơi lưu giữ bao kỷ niệm vui buồn đi cùng ta suốt một đời.
Mẹ tôi - người đàn bà cả đời cũng giống một mùa hoa đến chậm, lặng lẽ nở khi chẳng còn ai đợi chờ.
Tôi thư thả cho xe chạy thật chậm, ngắm những đứa trẻ ngồi sau lưng mẹ đến trường.
Mỗi khi tôi và người khác có xung đột, má không cần nghe rõ đầu đuôi câu chuyện mà thường nói ngay với tôi: “Phải biết nghĩ cho người khác”.
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.
Nhiều người trẻ không đặt nặng mục tiêu mua sắm như các thế hệ trước. Họ chọn thuê dịch vụ, tiện ích để phù hợp với khả năng tài chính.
Món quà quý giá nhất của đời người không phải là sự hoàn hảo, mà là tìm được những người tri kỷ để cùng ta đi đến tận cuối cuộc đời.
Yêu chính người đi cùng mình suốt cả cuộc đời - là bản thân - lẽ ra phải là bản năng tự nhiên nhất.
Làm sao để nuôi dưỡng tình yêu với bản thân, để tự tin, trọn vẹn trong công việc, cuộc sống là câu hỏi mỗi phụ nữ cần đặt ra
Muốn làm một người già dễ thương, hãy học cách dễ thương của con nít.
Chứng kiến ca sĩ Hòa Minzy tìm thấy bến đỗ bình yên, tôi chợt nhìn lại tổ ấm của mình sau những năm tháng làm mẹ đơn thân, như Hòa.
Tôi đã kết bạn quá nhiều, nhưng lại không đủ thời gian để đọc, để hiểu, để nhận ra ai đang cần một lời hỏi thăm.
Giúp bạn cai nghiện game, teen có bị cuốn vào vòng xoáy cuồng mê này không? Làm sao đồng hành giúp bạn cai nghiện game mà không bị... nghiện chuyền?
Nếu bóc tách hết những lớp vỏ bọc quanh những lời nói ngược của phụ nữ, ta sẽ thấy sự thật giản đơn đến nao lòng.
Giữa những ồn ào của danh vọng, “Thị Hòa” đã chọn bến đỗ bình yên nơi màu áo lính.

