PNO - Khi mặt trời lùi dần sau hàng cây, nội thường bảo với chúng tôi: “Chập chiều chập choạng rồi, cất hết đồ đạc, rửa ráy, soạn sửa mà dọn cơm”.

Chập chiều chập choạng chính là khoảng thời gian cuối ngày, khắp cánh đồng trước nhà bắt đầu dâng lên màu tím thẫm. Từng tàng cây lớn, những bụi cây nhỏ hòa lẫn vào nhau. Đâu đó, chốc chốc vang lên những tiếng lích chích của bầy chim gọi bạn, chúng rủ nhau bay về tổ, khép cửa một ngày dài.
Bấy giờ, khói từ gian bếp cũng bắt đầu bay lên, mùi thơm của gạo mới, của ruốc, thịt, cá kho thoảng ra nức mũi khiến những chiếc bụng háu đói của chị em tôi càng thêm réo rắt. Có đứa lập cà lập cập chạy vào đòi nội cho phần ăn trước.
Những món nội nấu thường rất hao cơm. Từ những món mẹ mang về, nội luôn tỉ mỉ nhặt nhạnh rồi chế biến theo công thức đơn giản nhưng lành vị nhất. Đâu chỉ cơm sôi mới nhỏ lửa, món kho, món mặn, món chiên gì cũng đậm đà hơn khi nội để lửa liu riu.
Nội không thích bọn trẻ suốt ngày chỉ biết học, hễ đứa nào khi chiều xuống còn tranh thủ vùi đầu vào sách, nội sẽ quát: “Chập chiều chập choạng, thấy gì mà đọc? Ưa hư mắt à, cất hết sách vở, soạn sửa dọn cơm!”.
Thường thì vào mùa nắng, dù có đói đến mấy nội cũng bắt tụi nhỏ phải đợi cha mẹ đi làm đồng về, cả nhà đông đủ mới ăn. Còn mùa đông, mưa rét, nội cho chúng tôi ăn trước. Mỗi đứa mỗi tô, nội gắp cho miếng cá kho, rau xào để lên mặt rồi của ai tự xúc lấy. Đó luôn là những bữa cơm thú vị, ngon nhất trần đời. Ở đó, có mùi thức ăn thơm phức, cơm nóng hổi, trong đáy mắt nhờ ánh lửa mà soi rõ bóng nội phản chiếu bập bùng. Mỗi đứa đánh chén một bụng no say.
Những buổi chiều lúc đang vào mùa, nông sản sẽ được xe kéo về, hoặc cha mẹ gánh về thả phịch trước hàng hiên. Ngôi nhà lúc đó cũng đã thẫm mờ, mọi người bắt đầu nhẩn nha ngồi xuống, dựa lưng vào những cây cột chống xà. Họ cùng nhau rót nước uống, rũ bỏ những bộ quần áo lao động đẫm ướt mồ hôi, mùi sình bùn ngai ngái theo gió loang về phía khu vườn rộng trước mặt.
Những người phụ nữ gia đình chẳng cần thắp đèn lên, cũng chẳng vội vàng cơm nước. Họ sẽ nói về số lượng và chất lượng của số nông sản vừa mới thu hoạch. Mẹ tính còn bao nhiêu ngày nữa sẽ giải quyết hết những mảnh ruộng còn lại. Bố thì bảo, xong mùa sẽ tu bổ lại cái sân phơi...
Theo năm tháng, những buổi chiều thơ bé dần qua đi, tôi lớn lên có dịp ngồi trên những chuyến tàu để đi xa. Sau ô cửa kính, là những buổi chiều khác nhau, khi mà nơi này tàu chạy qua cánh đồng, nơi khác, tàu băng qua vuông sen, núi đồi hay những mặt nước cạn… Sau cánh cửa, bầu trời dần nhạt nắng. Trên những ngọn cây, ánh sáng dịch chuyển, những cung đường tôi qua cũng không ngừng dịch chuyển, chúng cộng hưởng vào nhau. Tôi trộm nghĩ, trên cuộc đời này, chúng ta là những lữ khách, chẳng có thể chạm vào điều gì, nắm giữ một điều gì mãi mãi.
Tôi luôn tự hỏi, những chái bếp, những ngôi nhà sâu trong phía làng, ẩn mình dưới những tàng cây và bóng mặt trời mỗi ngày đều dịch chuyển ấy, liệu chúng còn giữ được làn khói bếp, liệu có đón được những bước chân trở về của người thân. Liệu ở đó còn có sự yêu thương, đoàn tụ, gắn kết của hai chữ “gia đình”.
Mặt trời, cây cỏ, gió mây thì luôn quen thuộc, nếu từng ấn tượng khuôn hình nào đó một lần thì dù đi qua cung đường nào khác, ta cũng cảm nhận được sự hao hao. Và thiên nhiên trên xứ sở nhiệt đới này không hề vô tình hay hoàn toàn ngẫu hứng. Mỗi mảng miếng, sắc màu mà trời đất, không gian tạo tác theo mùa đều mang tính tượng trưng, lặp lại. Chúng khiến ta rung động, bồi hồi. Không dưng mà ánh ban mai buổi sớm luôn trong veo, tinh sạch, lấp lánh, còn hoàng hôn lại chậm rãi, mờ ảo như việc phủ dần xuống một tấm rèm…
Nhìn hoàng hôn, ai cũng nhớ mẹ, nhớ quê. Nhìn hoàng hôn, ai cũng muốn trở về. Trở về với những chập chiều chập choạng vương mùi củi lửa nơi góc bếp thân quen.
Minh Thi
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu trở thành một gánh nặng thể chất và tâm lý, khi tuổi nghề thực tế thường kết thúc sớm hơn rất nhiều so với tuổi đời.
Khoảng 10% các ca sa sút trí tuệ hiện nay thuộc nhóm khởi phát sớm (dưới 65 tuổi). Alzheimer đang gia tăng cùng tốc độ già hóa dân số tại Việt Nam
Bằng những công việc giản dị hằng ngày, bà dạy cháu về giá trị của lao động, về sự sẻ chia và lòng biết ơn đối với những điều bình dị.
Bánh tằm bì chánh hiệu miền Tây sông nước phải là sợi bánh con tằm, được bà nội trợ kỳ công nhào, nắn.
Chăm sóc bạn đời sa sút trí tuệ, nếu không đủ ngôn ngữ yêu thương thì cũng đừng buông lời ác nghiệt...
Bà mong qua nhịp cầu Báo Phụ nữ TPHCM, nhiều người biết đến và đồng cảm với tình cảnh hẩm hiu, bế tắc của bà.
Việt Nam sẽ chính thức bước vào thời kỳ dân số già từ năm 2034. Trước thực trạng trên, tăng tuổi hưu có phải là giải pháp cấp thiết?
Bị bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, ông gọi bà bằng "ông bạn" vì bà tai biến, xuống tóc để phẫu thuật. Bà rồi ông cũng ra đi, trọn tình tri kỷ.
Khi mẹ bất an với cuộc sống hiện tại, tương lai của con sẽ phải gánh vác áp lực từ bộ não quá tải trước thay đổi chóng mặt của đô thị.
Khi tình nghĩa tào khang đi qua quãng gập ghềnh của bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, người ta có thể nhìn nhầm bạn đời thành người dưng hay người giữ vườn.
Đừng cố ép mình trả lời câu hỏi "Tôi là ai?", hãy cho bản thân quyền được quan sát và trải nghiệm tình cảm một cách lành mạnh
Thành công của một người đôi khi không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn được nuôi dưỡng bởi sự yêu thương và ủng hộ của gia đình.
Thạc sĩ, NSƯT Hạnh Thúy chia sẻ cùng Báo Phụ nữ TPHCM câu chuyện tích lũy về già của giới văn nghệ sĩ và người lao động tự do nói chung.
Mẹ không nhớ tên con, mẹ đi lạc hay suốt ngày chửi đổng càng khiến con yêu thương mẹ hơn, cùng nhau đối mặt với bệnh Alzheimer.
Giữa phố phường tấp nập, những người phụ nữ ấy vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh hàng nhỏ...
Tuổi hưu và tuổi lao động tưởng chừng là 2 vấn đề riêng biệt nhưng thực chất có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Khi tủ lạnh trở nên phổ biến tới mức hầu như nhà nào cũng có, chuyện chờ đón từng chuyến xe chở nước đá đi bán dạo đã thành ký ức.
Sống chung với bệnh Alzheimer, mỗi ngày của mẹ là chuyến tàu ngược thời gian về miền ký ức. Chăm sóc người già sa sút trí tuệ luôn cần yêu và hiểu.

