Bố đi lấy vợ

19/02/2020 - 07:45

PNO - Dù biết bố có mối quan hệ mới đã mấy năm nay nhưng tôi vẫn hụt hẫng khi biết bố chuẩn bị đi lấy vợ.

Chị em tôi biết bố và cô Dung quen nhau mấy năm nay, nhưng khi nghe bố chuẩn bị tổ chức đám cưới,chúng tôi  vẫn hụt hẫng.

Nhìn bố tất bật đi chụp ảnh cưới, chọn nhẫn, viết thiệp, mời khách, đặt nhà hàng... tôi cảm giác như mình sắp sửa đánh mất một thứ quý giá, nhớ mẹ và những kỉ niệm ngày xưa của gia đình da diết. Có lẽ, tôi đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào.

Dù biết mình không được ích kỉ với bố mà sao tim cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ ngoài mẹ của chúng tôi.
Dù biết mình không được ích kỉ với bố mà sao tim cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ ngoài mẹ của chúng tôi. Ảnh minh hoạ

Mẹ tôi mất cách đây 11 năm khi tôi học lớp Bốn còn em trai mới học xong mẫu giáo. Ngôi nhà của gia đình tôi ở sát vách nhà ngoại, được ông bà mua cho từ một người hàng xóm vỡ nợ.

Khi biết mình không qua khỏi, nằm trên giường bệnh, mẹ đã dặn bố đủ chuyện trong đó có việc đi bước nữa sau này. Bà ngoại kể, mẹ bảo bố: “Em đi rồi, anh có yêu thương ai thì cứ lấy, chỉ xin anh đừng đem người ta về ngôi nhà này, ba mẹ em nhìn thấy sẽ đau lòng”. Bố gật đầu đồng ý để mẹ yên lòng.

Hơn mười năm qua, bố thay luôn vai trò của mẹ để nuôi chị em tôi khôn lớn. Dù ở gần ông bà ngoại nhưng ít khi bố nhờ vả mà muốn tự tay mình chăm sóc các con. Khi còn nhỏ, đôi tay chai sần của bố vẫn tỉ mỉ cột tóc cho tôi mỗi buổi sáng, đút cho em trai ăn cho kịp giờ đến lớp.

Nhớ nhất là mỗi lần sinh nhật, bố chở chúng tôi đi mua áo quần, thấy bố lóng ngóng chọn đồ cho con mấy cô bán hàng thương tình tư vấn và giảm giá, khuyến mãi.

Được bố chăm sóc chu đáo nên chị em tôi đỡ trống trải phần nào khi không còn mẹ. Giờ đây tôi đã là sinh viên đại học, em trai học cấp hai nhưng sáng nào, bố cũng cặm cụi nấu ăn sáng rồi gọi từng đứa dậy đi học.

Cô Dung làm cùng cơ quan, kém bố 10 tuổi, chưa lập gia đình. Thỉnh thoảng, bố mời cô về nhà tôi ăn cơm, chúng tôi cũng thấy bình thường. Tôi cứ nghĩ mối quan hệ này sẽ chỉ dừng lại ở đó thôi.

 Tôi buồn khi bố đi lấy vợ tôi đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào.
Tôi buồn khi bố đi lấy vợ vì đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào. Ảnh minh hoạ

Vậy mà, cách đây nửa tháng, bố đột ngột thông báo sẽ tổ chức đám cưới vì cô Dung đã có em bé. Tôi đủ chín chắn để hiểu đã đến lúc bố cần có một người phụ nữ để san sẻ buồn vui sau nhiều năm cô quạnh một mình. Nhưng không làm sao thoát ra được cảm giác buồn. 

Để giữ lời hứa với mẹ trước đây, bố sẽ thực hiện lễ cưới rồi đón dâu ở nhà ông bà nội và sau đó về sống chung ở nhà riêng của cô Dung. Chỉ vài ngày nữa thôi, chị em tôi sẽ phải tự lo cho mình khi bố đã có tổ ấm mới. Dù bố hứa sẽ về nhà thường xuyên và luôn chăm lo cho chúng tôi, nhưng tôi hiểu, cuộc sống của ba bố con sẽ không thể như xưa khi bố đã đi lấy vợ và phải chăm sóc em bé.

Em trai tôi giận bố thật sự, nó đã không thèm nói chuyện với bố từ lúc biết tin. Tôi nói với em, ai rồi cũng phải trưởng thành, bố sẽ không thể ở bên cạnh chăm lo mãi được. Dặn em thế, nhưng tim tôi cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ.

                                                                                                             Hướng Dương

                                                                                              

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(5)
  • Diệp Sương 20-02-2020 08:57:20

    Bạn có một người Cha tuyệt vời, gà trống nuôi con 11 năm qua, quả là hiếm có! Mình kể bạn nghe chuyện dì mình nhé. Dì mình mãi không lấy chồng, đến 53 tuổi mới cưới người mất vợ. Dì có nhà riêng Dì, Dì ở nhà chồng cũng là để chăm sóc nhà cửa và chăm chồng chứ không có tư lợi gì, vì khi đó chồng Dì đã 60 tuổi rồi. Và đương nhiên, các con của chồng Dì phản ứng mạnh, khó chấp nhận….Thời gian qua mau như nước chảy qua cầu, Dì mình đã 75, ông ngoài 80 tuổi. Mấy chục năm qua, các con ông lo cuộc sống riêng, lo vợ con họ, mỗi tháng gửi tiền về nuôi ông mà còn ganh nhau chuyện đứa gửi nhiều đứa gửi ít. Còn bà, bà sống bằng tiền em bà bên nước ngoài gửi về và tiền bà cho thuê mặt trước căn nhà chứ bà không dùng tiền ông. Bà là y tá nghỉ hưu nên lo cho ông tận tâm và chu đáo, các con ông rất an tâm khi có bà chăn sóc ông. Lúc trước bà ở cùng ông coi sóc nhà cửa cho ông, giờ ông lên hẳn nhà bà ở (giao lại nhà cho các con quản lý) vì tiện việc đi lại và tuổi cao bà cũng không tiện đi tới lui hai nhà.
    Giờ đến câu chuyện nhà mình. Thời chiến tranh loạn lạc, bà Ngoại mình ở quê, ông Ngoại đi làm cách mạng ở Sài Gòn gặp bà Hai mình sau này và cưới nhau. Ông Ngoại nói bà Hai về quê chào hỏi bà Ngoại mình. Hai người phụ nữ đối diện nhau mình không biết lòng bà mình có dậy sóng không vì lúc đó mình còn chưa ra đời. Mình lớn lên, bà mình mất. Mình lên Sài Gòn học, mình gặp bà Hai. Bà hiền lành và dễ thương biết bao. Lòng mình chưa từng có cảm giác bà là bà kế như bao câu người ta dành cho người đến sau.Ngược lại, mình thầm cảm ơn bà Hai vì bà Hai đã thay bà Ngoại chăm sóc cho ông Ngoại mình hơn 40 năm qua. Biết bao ân tình, mà mỗi khi mình về quê thăm mộ ông Ngoại và bà Hai, mình nhìn bà Hai mình mỉm cười vì thương quí hình ảnh người bà hiền lành và chăm sóc ông Ngoại tận tâm. Giờ các cậu dì con bà Hai và mẹ mình (con bà Ngoại) khắn khít, cậu mình thương mẹ mình lắm, cho tiền xài nữa á, dù là cùng cha khác mẹ nhưng không ai phân biệt cả. ai cũng gần 80, gần 60 rồi, trăm năm đời người có là bao, đâu có lý do gì mà ghét nhau hay oán hận, điều đó chỉ làm khổ lòng mình thôi.
    Câu chuyện kể xong để mong lòng người nhẹ nhàng. Cha bạn yêu thương mẹ bạn rất nhiều mới có thể nhớ lời đã hứa. Mẹ bạn vẫn ở đó, một vị trí an yên trong lòng cha bạn. Cha bạn tìm cho mình một người bạn đời mới cùng Cha bạn đi tiếp đoạn đường còn lại cũng là quy luật của của sống, của giới tính. Cha đi bước nữa không đồng nghĩa việc cha không thương anh em bạn. Cuộc sống là vậy, rồi mai này bạn có người thương bạn sẽ hiểu cho cha. Trên đời này, trước trận dịch bệnh này, thì ngoài sinh tử, có lẽ mọi chuyện đều không quá lớn lao. Hồng trần để sống để yêu thương, và lượng thứ cho nhau khi còn có thể. Cô Dung thật dễ thương vì tình yêu cho cha bạn lớn lao mới can đảm chọn cha bạn có hai con làm bạn đồng hành. Hãy thương cô ấy nếu có thể. Cùng một kiếp nhân sinh, ai chẳng mong lấy người chưa gãy gánh để khỏi vướn bận nọ kia.
    Việc quan trọng bây giờ là bạn chính là người kết nối em và cha. Em trai bạn trong lứa tuổi này cần quan tâm của cha và bạn hơn nữa để em không bị cám dỗ xung quanh vì bất mãn cha. Bạn thỉnh thoảng tạo ra dịp để 3 cha con đi chơi chung, đi ăn chung, nô đùa cùng nhau (lúc đó nói cha đừng nhắc cô Dung và em bé). Để em trai không bị hụt hẫng, một thời gian sao mọi người từ từ kết nối lại với nhau như một gia đình. Dòng máu đang chảy trong người hai anh em bạn và em bé là của một người Cha, không có lý do gì để oán ghét hay xa lánh nhau. Khi tâm lượng chúng ta đủ rộng, ta có thể ôm ấp, xoa dịu nỗi đau buồn cho ta và cho người để lòng thảnh thơi, an yên. Chúc cho 3 chị em bạn và cha và cô Dung luôn vui vẻ, hạnh phúc dù cho không sống cùng nhau nhưng có mặt cho nhau khi cần. Khi chúng ta gặp khó khăn, hoạn nạn thì không ai bên cạnh ta trước tiên ngoài gia đình yêu dấu. Thương chúc hai em thành công và hạnh phúc bình an trong cuộc sống!

  • Nguyễn 19-02-2020 21:40:36

    Rất hiểu cảm giác của em, mẹ chị mất sớm chị sợ ba có gia đình khác nên bốn anh em cứ theo giữ ba, giờ ba đã già con cái có gia đình riêng, chỉ mình ba sống rất buồn, em hãy suy nghĩ tích cực lên, ba em cũng cần có người để bầu bạn

  • nguyễn đông 19-02-2020 17:07:46

    Buồn và hụt hẩng là cảm giác của bấy cứ ai tron trường hợp này, nếu ba ở vậy với các con là điều quí nhất! Nhưng liệu sau này các con có chắc mình lo cho ba như ba đã lo cho mình không!? Vậy chú mong các con hãy mở lòng đón nhận thêm những thành viên mới để gia đình vui hơn! Thương hai đứa nhiều!

  • Vân Quỳnh 19-02-2020 15:08:46

    Rất hiểu và thương các con khi đọc bài viết này !
    Ai rồi cũng phải trưởng thành - như thế chúng ta sẽ chịu đựng được và quen với sự thay đổi này trong rất nhiều thay đổi của cuộc đời. Vì ba cha con đã rất yêu thương, gắn bó với nhau nên việc ba có người khác dù mẹ đã mất lâu rồi là điều khó tiếp nhận. Giờ thì thả lỏng cơ thể và đối diện nhẹ nhàng với việc mà mình đã biết trước là nó sẽ đến. Chúc hai chị em vững vàng và vẫn yêu ba như ba đã yêu các con !

  • lan 19-02-2020 11:37:37

    Con đã trưởng thành rồi đó, giờ thì làm tư tưởng cho em nữa thôi. Cô đọc mà cay mắt, nhưng hãy cố lên, rồi mọi cái sẽ quen thôi, chị em con có thêm 1 người mẹ 1 đứa em. Bố con là người bố tuyệt vời, hãy vui để bố yên lòng tận hưởng hạnh phúc nhé

 
Array ( [news_id] => 1403463 [news_title] => Bố đi lấy vợ [news_title_seo] => Bố đi lấy vợ [news_supertitle] => [news_picture] => bo-di-lay-vo_1581757094.jpg [news_subcontent] => Dù biết bố có mối quan hệ mới đã mấy năm nay nhưng tôi vẫn hụt hẫng khi biết bố chuẩn bị đi lấy vợ. [news_subcontent_seo] => Mẹ tôi mất cách đây mười một năm khi tôi học lớp Bốn còn em trai mới học xong mẫu giáo [news_headline] => Dù biết bố có mối quan hệ mới đã mấy năm nay nhưng tôi vẫn hụt hẫng khi biết bố chuẩn bị đi lấy vợ. [news_content] =>

Chị em tôi biết bố và cô Dung quen nhau mấy năm nay, nhưng khi nghe bố chuẩn bị tổ chức đám cưới,chúng tôi  vẫn hụt hẫng.

Nhìn bố tất bật đi chụp ảnh cưới, chọn nhẫn, viết thiệp, mời khách, đặt nhà hàng... tôi cảm giác như mình sắp sửa đánh mất một thứ quý giá, nhớ mẹ và những kỉ niệm ngày xưa của gia đình da diết. Có lẽ, tôi đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào.

Dù biết mình không được ích kỉ với bố mà sao tim cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ ngoài mẹ của chúng tôi.
Dù biết mình không được ích kỉ với bố mà sao tim cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ ngoài mẹ của chúng tôi. Ảnh minh hoạ

Mẹ tôi mất cách đây 11 năm khi tôi học lớp Bốn còn em trai mới học xong mẫu giáo. Ngôi nhà của gia đình tôi ở sát vách nhà ngoại, được ông bà mua cho từ một người hàng xóm vỡ nợ.

Khi biết mình không qua khỏi, nằm trên giường bệnh, mẹ đã dặn bố đủ chuyện trong đó có việc đi bước nữa sau này. Bà ngoại kể, mẹ bảo bố: “Em đi rồi, anh có yêu thương ai thì cứ lấy, chỉ xin anh đừng đem người ta về ngôi nhà này, ba mẹ em nhìn thấy sẽ đau lòng”. Bố gật đầu đồng ý để mẹ yên lòng.

Hơn mười năm qua, bố thay luôn vai trò của mẹ để nuôi chị em tôi khôn lớn. Dù ở gần ông bà ngoại nhưng ít khi bố nhờ vả mà muốn tự tay mình chăm sóc các con. Khi còn nhỏ, đôi tay chai sần của bố vẫn tỉ mỉ cột tóc cho tôi mỗi buổi sáng, đút cho em trai ăn cho kịp giờ đến lớp.

Nhớ nhất là mỗi lần sinh nhật, bố chở chúng tôi đi mua áo quần, thấy bố lóng ngóng chọn đồ cho con mấy cô bán hàng thương tình tư vấn và giảm giá, khuyến mãi.

Được bố chăm sóc chu đáo nên chị em tôi đỡ trống trải phần nào khi không còn mẹ. Giờ đây tôi đã là sinh viên đại học, em trai học cấp hai nhưng sáng nào, bố cũng cặm cụi nấu ăn sáng rồi gọi từng đứa dậy đi học.

Cô Dung làm cùng cơ quan, kém bố 10 tuổi, chưa lập gia đình. Thỉnh thoảng, bố mời cô về nhà tôi ăn cơm, chúng tôi cũng thấy bình thường. Tôi cứ nghĩ mối quan hệ này sẽ chỉ dừng lại ở đó thôi.

 Tôi buồn khi bố đi lấy vợ tôi đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào.
Tôi buồn khi bố đi lấy vợ vì đã quen với việc bố là của riêng chúng tôi, không phải san sẻ với bất cứ người nào. Ảnh minh hoạ

Vậy mà, cách đây nửa tháng, bố đột ngột thông báo sẽ tổ chức đám cưới vì cô Dung đã có em bé. Tôi đủ chín chắn để hiểu đã đến lúc bố cần có một người phụ nữ để san sẻ buồn vui sau nhiều năm cô quạnh một mình. Nhưng không làm sao thoát ra được cảm giác buồn. 

Để giữ lời hứa với mẹ trước đây, bố sẽ thực hiện lễ cưới rồi đón dâu ở nhà ông bà nội và sau đó về sống chung ở nhà riêng của cô Dung. Chỉ vài ngày nữa thôi, chị em tôi sẽ phải tự lo cho mình khi bố đã có tổ ấm mới. Dù bố hứa sẽ về nhà thường xuyên và luôn chăm lo cho chúng tôi, nhưng tôi hiểu, cuộc sống của ba bố con sẽ không thể như xưa khi bố đã đi lấy vợ và phải chăm sóc em bé.

Em trai tôi giận bố thật sự, nó đã không thèm nói chuyện với bố từ lúc biết tin. Tôi nói với em, ai rồi cũng phải trưởng thành, bố sẽ không thể ở bên cạnh chăm lo mãi được. Dặn em thế, nhưng tim tôi cứ nhói lên khi nghĩ đến cảnh bố gọi người phụ nữ khác là vợ.

                                                                                                             Hướng Dương

                                                                                              

 

[news_source] => [news_tag] => bố,cưới vợ,Cha đơn thân [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-02-15 16:00:51 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-02-19 07:45:16 [news_relate_news] => 1403324,1403236,1403050, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 12904 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/bo-di-lay-vo-a1403463.html [tag] => bốcưới vợCha đơn thân [daynews2] => 2020-02-19 07:45 [daynews] => 19/02/2020 - 07:45 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI