PNO - Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi ở một chung cư nhỏ, chỉ có một block nhà với khoảng hơn trăm hộ dân. Mấy cô tre trẻ lập ra một group Zalo “Giúp nhau mùa dịch”, xôm tụ hàng hóa như… một siêu thị mini, đầy đủ sản vật, từ mua giùm đậu hũ, trứng, thịt, bánh các loại... cho đến mua giúp cả thuốc tây.
Người mua được món gì ngon liền chia sẻ thông tin. Chẳng hạn có một cô biết chỗ mua đậu hũ. Hôm nào mua, cô nhắn vào group rồi mọi người đăng ký. Đa phần là các cô trẻ, có trình độ nên cách làm việc khá khoa học, cô kẻ bảng ra giấy, cột, số thứ tự, tên người, căn hộ, mua bao nhiêu, tiền…
Mua về cô chia ra từng bịch, bỏ vào mảnh giấy số căn hộ, cô để trên một cái bàn nhỏ trước nhà rồi nhắn mọi người đến lấy, chuẩn bị đúng số tiền, bỏ tiền vào một cái xô nhỏ bên cạnh. Không ai tiếp xúc gần với ai.
Hôm khác, một cô nhắn: “Em có chanh tặng mọi người, đã phân sẵn từng bị nhỏ để trước cửa nhà, các chị cần đến lấy”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Một hôm, tôi “kiểm kê” tủ lạnh thấy còn trái xoài xanh Đài Loan, hũ cá cơm tẩm gia vị sấy giòn chưa khui, hành phi, tía tô có sẵn mà thiếu đậu phộng để làm đĩa gỏi xoài. Tôi nhắn vô group: “Ai có đậu phộng hạt cho mình một ít thôi”.
Chưa tới một nốt nhạc, có ngay câu trả lời: “Em ở 19 B2 chị nha, em treo chỗ tay nắm cửa, chị lấy ha”. Lúc tôi lên đã thấy bên ngoài cánh cửa đóng có túm đậu phộng treo sẵn. Không bao nhiêu, mà quý ở tấm lòng nên thấy vui lắm.
Lại có hôm, một cô giới thiệu thịt nai của người quen bán, cô đã ăn một lần rồi và thấy ngon. Đến lúc nhà cô cần mua, cô hỏi mọi người ai thích ăn thì cô mua giùm, các loại thịt như: ba chỉ, thăn… Cô còn chi tiết này làm món gì ngon, cách chế biến ra sao, lửa to, nhỏ, nêm nếm… rõ ràng hơn cả Google.
Mùa dịch mọi người ở nhà nên thảo luận sôi nổi lắm. Tôi đọc một loạt tin của họ cũng biết thêm được vài món. Ví dụ như một món ăn sáng rất đơn giản mà ngon của cô đậu hũ là đậu trắng đem chiên, sau đó đổ vào trứng đã đánh nêm nếm vừa ăn, ngon hơn bột chiên, các con cô rất thích.
Bạn tôi cũng ở chung cư kể chuyện, bạn là một ca F2, trong hai tuần tự cách ly ở nhà, bạn toàn nhờ hàng xóm mua dùm gạo, rau, thịt…
Nhờ có công nghệ, tin nhắn chuyển đi, mua xong chuyển tiền qua tài khoản, hàng đến để trước cửa nhà nên chẳng ai tiếp xúc gần. Bạn khác kể chuyện, cô hàng xóm cầm một túm hành to, chia cho các tầng, mỗi nhà một ít. Dăm cọng hành mà thấy rất vui, cảm động.
Một bạn làm ngành y kể chuyện, hôm qua bạn đi làm về đến nhà hơn 22 giờ, tính nấu gói mì ăn rồi ngủ. Thế là bác hàng xóm nhắn tin để bác mang qua cho tô cơm với thịt xào và ruốc cá hồi. Buồn ngủ gặp chiếu manh, tô cơm ngon không chỉ vì thức ăn ngon mà còn vì tấm lòng của bác hàng xóm.
Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi biết sức mình không thể nào làm được như những em tình nguyện viên trẻ nên chỉ thỉnh thoảng ủng hộ đôi chút cho những nơi nào cần thiết. Trong cơn hoạn nạn này mới thấy hết tấm lòng người với người. Mới thấu hiểu tinh thần, bầu bí đùm bọc thương nhau.
Chỉ là chia sẻ chút quà mọn trong ngày dịch, nhưng khiến con người học được nhiều bài học lớn. Biến cố rồi sẽ qua, còn lại là những tấm lòng, là tư liệu ghi lại cho thế hệ sau, những kinh nghiệm nhỏ cùng nhau đi qua mùa dịch.
Kim Duy
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Người lao động Việt Nam, đặc biệt là nhóm trung niên, đang mang gánh nặng kép: sự suy giảm thể chất tự nhiên và áp lực tinh.
Dưới góc nhìn của bà Lê Thị Thanh Lâm, tuổi già là độ tuổi đáng trân trọng, nâng niu sau một hành trình dài cống hiến, vất vả lo toan.
Trước đề xuất nâng tuổi nghỉ hưu lên 65, bà Đào Thị Thanh Loan - trưởng phòng nhân sự tại một doanh nghiệp chia sẻ góc nhìn thực tiễn.
Đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu trở thành một gánh nặng thể chất và tâm lý, khi tuổi nghề thực tế thường kết thúc sớm hơn rất nhiều so với tuổi đời.
Khoảng 10% các ca sa sút trí tuệ hiện nay thuộc nhóm khởi phát sớm (dưới 65 tuổi). Alzheimer đang gia tăng cùng tốc độ già hóa dân số tại Việt Nam
Bằng những công việc giản dị hằng ngày, bà dạy cháu về giá trị của lao động, về sự sẻ chia và lòng biết ơn đối với những điều bình dị.
Bánh tằm bì chánh hiệu miền Tây sông nước phải là sợi bánh con tằm, được bà nội trợ kỳ công nhào, nắn.
Chăm sóc bạn đời sa sút trí tuệ, nếu không đủ ngôn ngữ yêu thương thì cũng đừng buông lời ác nghiệt...
Bà mong qua nhịp cầu Báo Phụ nữ TPHCM, nhiều người biết đến và đồng cảm với tình cảnh hẩm hiu, bế tắc của bà.
Việt Nam sẽ chính thức bước vào thời kỳ dân số già từ năm 2034. Trước thực trạng trên, tăng tuổi hưu có phải là giải pháp cấp thiết?
Bị bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, ông gọi bà bằng "ông bạn" vì bà tai biến, xuống tóc để phẫu thuật. Bà rồi ông cũng ra đi, trọn tình tri kỷ.
Khi mẹ bất an với cuộc sống hiện tại, tương lai của con sẽ phải gánh vác áp lực từ bộ não quá tải trước thay đổi chóng mặt của đô thị.
Khi tình nghĩa tào khang đi qua quãng gập ghềnh của bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, người ta có thể nhìn nhầm bạn đời thành người dưng hay người giữ vườn.
Đừng cố ép mình trả lời câu hỏi "Tôi là ai?", hãy cho bản thân quyền được quan sát và trải nghiệm tình cảm một cách lành mạnh
Thành công của một người đôi khi không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn được nuôi dưỡng bởi sự yêu thương và ủng hộ của gia đình.
Thạc sĩ, NSƯT Hạnh Thúy chia sẻ cùng Báo Phụ nữ TPHCM câu chuyện tích lũy về già của giới văn nghệ sĩ và người lao động tự do nói chung.
Mẹ không nhớ tên con, mẹ đi lạc hay suốt ngày chửi đổng càng khiến con yêu thương mẹ hơn, cùng nhau đối mặt với bệnh Alzheimer.
Giữa phố phường tấp nập, những người phụ nữ ấy vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh hàng nhỏ...

