PNO - Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi ở một chung cư nhỏ, chỉ có một block nhà với khoảng hơn trăm hộ dân. Mấy cô tre trẻ lập ra một group Zalo “Giúp nhau mùa dịch”, xôm tụ hàng hóa như… một siêu thị mini, đầy đủ sản vật, từ mua giùm đậu hũ, trứng, thịt, bánh các loại... cho đến mua giúp cả thuốc tây.
Người mua được món gì ngon liền chia sẻ thông tin. Chẳng hạn có một cô biết chỗ mua đậu hũ. Hôm nào mua, cô nhắn vào group rồi mọi người đăng ký. Đa phần là các cô trẻ, có trình độ nên cách làm việc khá khoa học, cô kẻ bảng ra giấy, cột, số thứ tự, tên người, căn hộ, mua bao nhiêu, tiền…
Mua về cô chia ra từng bịch, bỏ vào mảnh giấy số căn hộ, cô để trên một cái bàn nhỏ trước nhà rồi nhắn mọi người đến lấy, chuẩn bị đúng số tiền, bỏ tiền vào một cái xô nhỏ bên cạnh. Không ai tiếp xúc gần với ai.
Hôm khác, một cô nhắn: “Em có chanh tặng mọi người, đã phân sẵn từng bị nhỏ để trước cửa nhà, các chị cần đến lấy”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Một hôm, tôi “kiểm kê” tủ lạnh thấy còn trái xoài xanh Đài Loan, hũ cá cơm tẩm gia vị sấy giòn chưa khui, hành phi, tía tô có sẵn mà thiếu đậu phộng để làm đĩa gỏi xoài. Tôi nhắn vô group: “Ai có đậu phộng hạt cho mình một ít thôi”.
Chưa tới một nốt nhạc, có ngay câu trả lời: “Em ở 19 B2 chị nha, em treo chỗ tay nắm cửa, chị lấy ha”. Lúc tôi lên đã thấy bên ngoài cánh cửa đóng có túm đậu phộng treo sẵn. Không bao nhiêu, mà quý ở tấm lòng nên thấy vui lắm.
Lại có hôm, một cô giới thiệu thịt nai của người quen bán, cô đã ăn một lần rồi và thấy ngon. Đến lúc nhà cô cần mua, cô hỏi mọi người ai thích ăn thì cô mua giùm, các loại thịt như: ba chỉ, thăn… Cô còn chi tiết này làm món gì ngon, cách chế biến ra sao, lửa to, nhỏ, nêm nếm… rõ ràng hơn cả Google.
Mùa dịch mọi người ở nhà nên thảo luận sôi nổi lắm. Tôi đọc một loạt tin của họ cũng biết thêm được vài món. Ví dụ như một món ăn sáng rất đơn giản mà ngon của cô đậu hũ là đậu trắng đem chiên, sau đó đổ vào trứng đã đánh nêm nếm vừa ăn, ngon hơn bột chiên, các con cô rất thích.
Bạn tôi cũng ở chung cư kể chuyện, bạn là một ca F2, trong hai tuần tự cách ly ở nhà, bạn toàn nhờ hàng xóm mua dùm gạo, rau, thịt…
Nhờ có công nghệ, tin nhắn chuyển đi, mua xong chuyển tiền qua tài khoản, hàng đến để trước cửa nhà nên chẳng ai tiếp xúc gần. Bạn khác kể chuyện, cô hàng xóm cầm một túm hành to, chia cho các tầng, mỗi nhà một ít. Dăm cọng hành mà thấy rất vui, cảm động.
Một bạn làm ngành y kể chuyện, hôm qua bạn đi làm về đến nhà hơn 22 giờ, tính nấu gói mì ăn rồi ngủ. Thế là bác hàng xóm nhắn tin để bác mang qua cho tô cơm với thịt xào và ruốc cá hồi. Buồn ngủ gặp chiếu manh, tô cơm ngon không chỉ vì thức ăn ngon mà còn vì tấm lòng của bác hàng xóm.
Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi biết sức mình không thể nào làm được như những em tình nguyện viên trẻ nên chỉ thỉnh thoảng ủng hộ đôi chút cho những nơi nào cần thiết. Trong cơn hoạn nạn này mới thấy hết tấm lòng người với người. Mới thấu hiểu tinh thần, bầu bí đùm bọc thương nhau.
Chỉ là chia sẻ chút quà mọn trong ngày dịch, nhưng khiến con người học được nhiều bài học lớn. Biến cố rồi sẽ qua, còn lại là những tấm lòng, là tư liệu ghi lại cho thế hệ sau, những kinh nghiệm nhỏ cùng nhau đi qua mùa dịch.
Kim Duy
| Chia sẻ bài viết: |
Đối với tôi, chiếc làn của bà ngày ấy không khác gì kho ký ức, cất giấu bao kỷ niệm tuổi thơ.
Mới lớp 10, con trai đã 4 ‘đời’ bạn gái. Mẹ thắc mắc: 'Toàn bạn gái xinh, sao con trai cứ mãi kiếm tìm?'.
Nhiều cặp vợ chồng trung niên đau đầu bàn tính: Khi nghỉ hưu sẽ về quê xây nhà hay tiếp tục sống ở thành phố cho gần con cái?
Hôn nhân không phải sân khấu quyền lực nơi 2 người trưởng thành cố gắng sửa nhau, chỉnh nhau.
Từ khi “phốt” nổ ra, tài khoản hàng triệu fan theo dõi của Hua Shanshan đã bị khóa, cô cũng dường như biến mất khỏi mạng xã hội.
Những trang sách không chỉ vỗ về tổn thương mà còn dìu dắt cô gái Huế năm nào trở thành một người phụ nữ độc lập và làm mẹ hạnh phúc hơn.
Con đường đất như ôm trọn mọi kỷ niệm, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong làng.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?

