PNO - Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi ở một chung cư nhỏ, chỉ có một block nhà với khoảng hơn trăm hộ dân. Mấy cô tre trẻ lập ra một group Zalo “Giúp nhau mùa dịch”, xôm tụ hàng hóa như… một siêu thị mini, đầy đủ sản vật, từ mua giùm đậu hũ, trứng, thịt, bánh các loại... cho đến mua giúp cả thuốc tây.
Người mua được món gì ngon liền chia sẻ thông tin. Chẳng hạn có một cô biết chỗ mua đậu hũ. Hôm nào mua, cô nhắn vào group rồi mọi người đăng ký. Đa phần là các cô trẻ, có trình độ nên cách làm việc khá khoa học, cô kẻ bảng ra giấy, cột, số thứ tự, tên người, căn hộ, mua bao nhiêu, tiền…
Mua về cô chia ra từng bịch, bỏ vào mảnh giấy số căn hộ, cô để trên một cái bàn nhỏ trước nhà rồi nhắn mọi người đến lấy, chuẩn bị đúng số tiền, bỏ tiền vào một cái xô nhỏ bên cạnh. Không ai tiếp xúc gần với ai.
Hôm khác, một cô nhắn: “Em có chanh tặng mọi người, đã phân sẵn từng bị nhỏ để trước cửa nhà, các chị cần đến lấy”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Một hôm, tôi “kiểm kê” tủ lạnh thấy còn trái xoài xanh Đài Loan, hũ cá cơm tẩm gia vị sấy giòn chưa khui, hành phi, tía tô có sẵn mà thiếu đậu phộng để làm đĩa gỏi xoài. Tôi nhắn vô group: “Ai có đậu phộng hạt cho mình một ít thôi”.
Chưa tới một nốt nhạc, có ngay câu trả lời: “Em ở 19 B2 chị nha, em treo chỗ tay nắm cửa, chị lấy ha”. Lúc tôi lên đã thấy bên ngoài cánh cửa đóng có túm đậu phộng treo sẵn. Không bao nhiêu, mà quý ở tấm lòng nên thấy vui lắm.
Lại có hôm, một cô giới thiệu thịt nai của người quen bán, cô đã ăn một lần rồi và thấy ngon. Đến lúc nhà cô cần mua, cô hỏi mọi người ai thích ăn thì cô mua giùm, các loại thịt như: ba chỉ, thăn… Cô còn chi tiết này làm món gì ngon, cách chế biến ra sao, lửa to, nhỏ, nêm nếm… rõ ràng hơn cả Google.
Mùa dịch mọi người ở nhà nên thảo luận sôi nổi lắm. Tôi đọc một loạt tin của họ cũng biết thêm được vài món. Ví dụ như một món ăn sáng rất đơn giản mà ngon của cô đậu hũ là đậu trắng đem chiên, sau đó đổ vào trứng đã đánh nêm nếm vừa ăn, ngon hơn bột chiên, các con cô rất thích.
Bạn tôi cũng ở chung cư kể chuyện, bạn là một ca F2, trong hai tuần tự cách ly ở nhà, bạn toàn nhờ hàng xóm mua dùm gạo, rau, thịt…
Nhờ có công nghệ, tin nhắn chuyển đi, mua xong chuyển tiền qua tài khoản, hàng đến để trước cửa nhà nên chẳng ai tiếp xúc gần. Bạn khác kể chuyện, cô hàng xóm cầm một túm hành to, chia cho các tầng, mỗi nhà một ít. Dăm cọng hành mà thấy rất vui, cảm động.
Một bạn làm ngành y kể chuyện, hôm qua bạn đi làm về đến nhà hơn 22 giờ, tính nấu gói mì ăn rồi ngủ. Thế là bác hàng xóm nhắn tin để bác mang qua cho tô cơm với thịt xào và ruốc cá hồi. Buồn ngủ gặp chiếu manh, tô cơm ngon không chỉ vì thức ăn ngon mà còn vì tấm lòng của bác hàng xóm.
Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi biết sức mình không thể nào làm được như những em tình nguyện viên trẻ nên chỉ thỉnh thoảng ủng hộ đôi chút cho những nơi nào cần thiết. Trong cơn hoạn nạn này mới thấy hết tấm lòng người với người. Mới thấu hiểu tinh thần, bầu bí đùm bọc thương nhau.
Chỉ là chia sẻ chút quà mọn trong ngày dịch, nhưng khiến con người học được nhiều bài học lớn. Biến cố rồi sẽ qua, còn lại là những tấm lòng, là tư liệu ghi lại cho thế hệ sau, những kinh nghiệm nhỏ cùng nhau đi qua mùa dịch.
Kim Duy
| Chia sẻ bài viết: |
Mớ rau, cọng hành, con cá, bình gas tăng giá vùn vụt hàng ngày, ảnh hưởng trực tiếp đến bữa ăn của chúng tôi.
Phía sau những lời phán xét của người đời, trong các phiên tòa ly hôn vẫn có không ít mái đầu bạc lặng lẽ xuất hiện, mang theo những nỗi niềm riêng.
Việc một nữ TikToker đi xóa xăm đã gây bão mạng: Nên sống thật hay sống vừa mắt người lớn?
Giữa phố xá TPHCM, hình ảnh 2 bạn trẻ chọn từng tấm bưu thiếp để gửi cho người thân, bạn bè… đã kể một câu chuyện giản dị mà ấm áp.
Không có gì quá đáng khi con từ chối lời tỏ tình từ "ứng viên" xấu trai, không hợp gu. Từ chối khéo và chân thành, tôn trọng, con nhé!
Với không ít gia đình, có những bi kịch khởi nguồn từ chuyện thừa kế.
Là mẹ của 2 cô con gái, Alicia Vu chọn kể cho con nghe những câu chuyện mà trong đó phụ nữ có quyền quyết định số phận mình.
Cha mẹ không nên quá “thật thà” với con cái về chuyện tài sản, để chúng khỏi nghĩ rằng nhà cửa, xe cộ đều dễ dàng mà có
Những chiều có mẹ, cùng mẹ chơi những trò đơn giản đã trở thành ký ức ngọt ngào nhất trong tôi.
Mẹ tôi năm nay 55 tuổi, còn cha tôi 57 tuổi, hai vợ chồng đã cưới nhau được 33 năm. Kết tinh của mối tình là hai anh em tôi.
Không nơi nào ấp ủ lòng ta trọn vẹn bằng chính ngôi nhà của mình, nơi lưu giữ bao kỷ niệm vui buồn đi cùng ta suốt một đời.
Mẹ tôi - người đàn bà cả đời cũng giống một mùa hoa đến chậm, lặng lẽ nở khi chẳng còn ai đợi chờ.
Tôi thư thả cho xe chạy thật chậm, ngắm những đứa trẻ ngồi sau lưng mẹ đến trường.
Mỗi khi tôi và người khác có xung đột, má không cần nghe rõ đầu đuôi câu chuyện mà thường nói ngay với tôi: “Phải biết nghĩ cho người khác”.
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.
Nhiều người trẻ không đặt nặng mục tiêu mua sắm như các thế hệ trước. Họ chọn thuê dịch vụ, tiện ích để phù hợp với khả năng tài chính.
Món quà quý giá nhất của đời người không phải là sự hoàn hảo, mà là tìm được những người tri kỷ để cùng ta đi đến tận cuối cuộc đời.
Yêu chính người đi cùng mình suốt cả cuộc đời - là bản thân - lẽ ra phải là bản năng tự nhiên nhất.

