PNO - Những tấm ảnh chụp từ hồi ba mẹ tôi mới mười chín, đôi mươi. Họ đã có một tuổi trẻ huy hoàng khiến con cháu phải trầm trồ.
| Chia sẻ bài viết: |
Thuỳ Trang 20-08-2023 14:51:01
Nhìn cụ ông hồi trẻ trên đường phố nước Pháp mà to cao, bệ vệ, sang trọng không thua kém gì mấy ông Tây đi bên cạnh. Người Việt Nam ta cũng ra gì và này nọ phết chứ bộ.
Lý Ngân 20-08-2023 14:42:36
Bài viết rất hay, giàu cảm xúc, mộc mạc, nhẹ nhàng mà ẩn chứa ý nghĩa sâu sa. Đọc xong đoạn kết, tôi thấy lòng cứ mênh mang mãi. Cha mẹ tác giả đã có tuổi trẻ huy hoàng, rồi họ sống cuộc đời tiết kiệm, khiêm tốn và cùng nhau vượt qua bao biến cố, nhìn con cháu lớn khôn. Thế là hoàn thành một kiếp người, không có gì nuối tiếc nữa. Ngày xưa người ta đối đãi nhau tử tế như thế đó, gia đình vẫn là nền tảng quan trọng nhất, dù giàu hay nghèo.
Phạm Viết Hùng 20-08-2023 14:36:40
Nhìn tấm hình, quang cảnh đặc trưng trước 1975 của người dân Sài Gòn. Các cụ ông cụ bà ngày xưa sang trọng, lịch lãm thế. Cụ ông toát lên vẻ trí thức, cụ bà lại đài các, tiểu thơ. Thời 1950 mà có cửa tiệm ở Catina thì gia thế khủng rồi.
Ngô Đức Hải 19-08-2023 10:51:32
Tôi nhìn ngắm mãi không gian đằng sau trong bức ảnh. Tất cả từ tấm biển hiệu, đứa trẻ con lai tóc vàng, người qua lại đều là một phần của thời gian, đều có một câu chuyện, họ đã trở thành ký ức. Tôi và các bạn cũng thế, nay là hiện tại nhưng mai là thành quá khứ rồi.
Nga Thanh 19-08-2023 10:48:02
Cái túi của cô gái ngày đó đẹp quá, thời trang hơn cả bây giờ
Bạch Văn Cầm 19-08-2023 10:12:29
Ông bà đẹp quá. Ông có nét lãng tử, sang trọng. Bà thì đẹp kiểu tiểu thư, kiêu kỳ.
Hình như cậu Út đã gom hết bao thứ hay ho của tết ở mọi nơi, đem về làng quê xa xôi.
Tới tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in mùi thơm cốm sữa thủ công quê nhà.
Dạy con hiểu đúng về khí hậu và những kỹ năng sinh tồn trở thành một phần quan trọng của giáo dục gia đình.
Con lo lắng về AI là hoàn toàn hợp lý trong bối cảnh hiện nay. Ngành nghề rất quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là tâm thế làm nghề.
Từ tấm ảnh cưới chụp 12 năm trước, vợ chồng anh Nghĩa bất ngờ hội ngộ nhóm trẻ vô tình xuất hiện trong ngày cưới.
Phía sau sự gồng gánh của phái mạnh là nhiều áp lực thầm lặng và những ẩn ức cần được chia sẻ, giải tỏa.
Đôi khi người lớn còn phải học lại cách yêu thương và tôn trọng sự sống từ chính những đứa trẻ.
Con cái lớn khôn, thành đạt, lo toan lùi lại phía sau, những phụ nữ ấy hẹn nhau để yêu đời.
Người trẻ chọn cách ăn tết theo tinh thần yêu bản thân. Họ ưu tiên những trải nghiệm cá nhân, sự thư giãn.
Từ những khái niệm khô khan và trừu tượng về biến đổi khí hậu, giáo viên đã linh hoạt đổi mới cách dạy, biến bài học thành những trải nghiệm sinh động.
Những ngày tết yêu thương đã được chúng tôi nâng niu xếp vào ngăn kéo ký ức, tựa như việc cất giữ các bao lì xì tinh tươm
Có những lúc, sống chỉ cần vậy: mở cửa và cho phép mình bước ra.
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Bản lĩnh của người chồng không nằm ở tiền bạc hay lời hứa, mà ở khả năng trụ vững trước sóng gió để vợ con có cảm giác an toàn.
Chị Dung đã nhiều đêm mất ngủ khi hình ảnh mẹ bị bạo hành liên tục hiện về mỗi lần chị nhắm mắt.
Công việc nội trợ được pháp luật coi là lao động có thu nhập. Vậy việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn thế nào thì đảm bảo công bằng?
Khi hiểu thiên nhiên, trẻ không chỉ sống sót mà còn có thể sống cùng. Đó là món quà người lớn có thể trao cho thế hệ mai sau.
Với người nội trợ, công thức thông thường có thể vô hiệu vì khó mô tả công việc và xác định thời gian làm việc.