PNO - Những tấm ảnh chụp từ hồi ba mẹ tôi mới mười chín, đôi mươi. Họ đã có một tuổi trẻ huy hoàng khiến con cháu phải trầm trồ.
| Chia sẻ bài viết: |
Thuỳ Trang 20-08-2023 14:51:01
Nhìn cụ ông hồi trẻ trên đường phố nước Pháp mà to cao, bệ vệ, sang trọng không thua kém gì mấy ông Tây đi bên cạnh. Người Việt Nam ta cũng ra gì và này nọ phết chứ bộ.
Lý Ngân 20-08-2023 14:42:36
Bài viết rất hay, giàu cảm xúc, mộc mạc, nhẹ nhàng mà ẩn chứa ý nghĩa sâu sa. Đọc xong đoạn kết, tôi thấy lòng cứ mênh mang mãi. Cha mẹ tác giả đã có tuổi trẻ huy hoàng, rồi họ sống cuộc đời tiết kiệm, khiêm tốn và cùng nhau vượt qua bao biến cố, nhìn con cháu lớn khôn. Thế là hoàn thành một kiếp người, không có gì nuối tiếc nữa. Ngày xưa người ta đối đãi nhau tử tế như thế đó, gia đình vẫn là nền tảng quan trọng nhất, dù giàu hay nghèo.
Phạm Viết Hùng 20-08-2023 14:36:40
Nhìn tấm hình, quang cảnh đặc trưng trước 1975 của người dân Sài Gòn. Các cụ ông cụ bà ngày xưa sang trọng, lịch lãm thế. Cụ ông toát lên vẻ trí thức, cụ bà lại đài các, tiểu thơ. Thời 1950 mà có cửa tiệm ở Catina thì gia thế khủng rồi.
Ngô Đức Hải 19-08-2023 10:51:32
Tôi nhìn ngắm mãi không gian đằng sau trong bức ảnh. Tất cả từ tấm biển hiệu, đứa trẻ con lai tóc vàng, người qua lại đều là một phần của thời gian, đều có một câu chuyện, họ đã trở thành ký ức. Tôi và các bạn cũng thế, nay là hiện tại nhưng mai là thành quá khứ rồi.
Nga Thanh 19-08-2023 10:48:02
Cái túi của cô gái ngày đó đẹp quá, thời trang hơn cả bây giờ
Bạch Văn Cầm 19-08-2023 10:12:29
Ông bà đẹp quá. Ông có nét lãng tử, sang trọng. Bà thì đẹp kiểu tiểu thư, kiêu kỳ.
Ở ngôi chợ nhỏ trong vùng quê nhỏ, bên tấm bạt xếp những món hàng tươi ngon từ vườn nhà, có một người phụ nữ say sưa đọc sách...
Câu chuyện về họa sĩ trẻ Phạm Thị Phương Thảo và hành trình “giải mã” những bức tranh cổ động đã thu hút sự chú ý.
Gỏi cuốn có trong nhà hàng sang trọng, có cả trong gánh hàng rong, quán vỉa hè, chợ quê hay trong căn bếp nghèo.
Mỗi sáng cuối tuần chậu quần áo chất cao ngang miệng lồng giặt và tiếng thở dài khe khẽ của những người vợ, người mẹ đã quen thuộc...
Trong tâm trí bao người, cơm nhà, nhất là cơm mẹ nấu, lúc nào cũng ngon. Cái ngon đến từ tình thương yêu, sự hy sinh của mẹ bọc trong ký ức
Sự kiệt quệ tài chính của người trẻ hiện nay là cái giá phải trả cho việc cố gắng mua sự an tâm xã hội.
Không cần máy ảnh hay studio chuyên nghiệp, một số bạn trẻ đang biến chiếc điện thoại thông minh thành công cụ để kiếm tiền.
Đối với tôi, chiếc làn của bà ngày ấy không khác gì kho ký ức, cất giấu bao kỷ niệm tuổi thơ.
Mới lớp 10, con trai đã 4 ‘đời’ bạn gái. Mẹ thắc mắc: 'Toàn bạn gái xinh, sao con trai cứ mãi kiếm tìm?'.
Nhiều cặp vợ chồng trung niên đau đầu bàn tính: Khi nghỉ hưu sẽ về quê xây nhà hay tiếp tục sống ở thành phố cho gần con cái?
Hôn nhân không phải sân khấu quyền lực nơi 2 người trưởng thành cố gắng sửa nhau, chỉnh nhau.
Từ khi “phốt” nổ ra, tài khoản hàng triệu fan theo dõi của Hua Shanshan đã bị khóa, cô cũng dường như biến mất khỏi mạng xã hội.
Những trang sách không chỉ vỗ về tổn thương mà còn dìu dắt cô gái Huế năm nào trở thành một người phụ nữ độc lập và làm mẹ hạnh phúc hơn.
Con đường đất như ôm trọn mọi kỷ niệm, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong làng.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.