Thương lắm cái lưng chồng

08/10/2021 - 18:31

PNO - Tấm lưng đã mỏi lắm nhưng vẫn cố gồng lên cho vững, bởi sau lưng là mẹ, là con, là bàn tay người thân yêu bấu víu, nương tựa vào đó.

Những dòng người chở nhau về quê trên xe máy dọc đường quốc lộ đã trở thành một hình ảnh nhói lòng trong những ngày qua. Thành phố mở cửa, bạn bè mình hớn hở được ra đường, được đi làm. Nào hay có hàng ngàn gia đình trông mong, ngóng chờ thành phố mở cửa để được chạy xe về quê tránh dịch.

Họ đổ ra đường, thành một dòng chảy những người, những xe, những gương mặt nhẫn nại, chấp nhận tất cả chỉ với một mong ước lúc này: về tới quê. 

Ảnh Internet
Ảnh Internet

Về quê, như bao lần đã về quê, là được ngồi trên chuyến xe cuối năm chờ đến bến, cho dù có chật chội, cũng là một chuyến về để nghỉ ngơi. Chỉ riêng chuyến đi này là khác. Trên những chiếc xe máy là cả gia đình đùm túm.

Chiếc xe vốn để mưu sinh hằng ngày, nào phải để chạy đường dài. Nhưng đó là tất cả những gì còn lại lúc này, bản thân cái xe cũng là một phần của chuyến trở về vậy. Trên cái xe cà tàng đó là tất cả gia sản của họ, cả gia đình vợ con đồ đạc, gói trước gói sau, cột chằng lên chằng xuống.

Người đi cùng là vợ, là con, là chị em trong nhà, được chừa một chỗ ngồi nhỏ xíu giữa đồ đạc. Họ chạy xuyên đêm đường dài, qua cái nắng gió khô người của vùng Nam Trung bộ, qua những cơn mưa rát mặt dải đất miền Trung đang mùa bão. Họ đi cả ngàn cây số. 

Về quê, chuyến đi nhọc nhằn gấp gáp hiện trên những tấm lưng người. Nhìn đâu cũng thấy những tấm lưng người đang chạy xe máy đường dài. Tấm lưng cong cong, kiên nhẫn, vòng lên trước ôm lấy những giỏ những xách.

Tấm lưng đã mỏi lắm nhưng vẫn cố gồng lên cho vững, bởi sau lưng là mẹ, là con, là bàn tay người thân yêu bấu víu, nương tựa vào đó. Tấm lưng người ngồi trước như tấm khiên che mưa che nắng, che gió bụi đường dài cho người ngồi sau.

Thương nhất là những tấm lưng đàn bà bé nhỏ, mỏng manh, cũng phải ráng cầm lái chở gia đình vượt đường thiên lý. Đường xa diệu vợi, nhưng cứ đi thôi, tới được thêm khúc nào là gần với quê nhà thêm khúc đó. Cứ vậy mà bươn tới, mải miết 
trên đường. 

Chiều giữa tuần, Đà Nẵng mưa trắng trời trắng đất, tôi theo anh Bốn đóng tiệm sửa xe, chất mấy món đồ nghề gọn nhẹ chạy ra hướng đèo Hải Vân phụ người dân sửa xe trên đường về quê tránh dịch. 

Đã một đợt mấy tháng trước, tưởng đâu đã qua, nào hay đợt này dòng xe về quê còn đông hơn, mà xe cộ, con người cũng hoàn cảnh hơn. Nhiều lúc ngó chiếc xe khuất dưới cả đám đồ đạc, vali, anh Bốn lắc đầu: “Không thể tưởng tượng được xe này mà chạy được tới tận đây”.

 Anh chủ xe chỉ cười: “Về tới đây rồi xe mới hư, thiệt là may!”. Đưa vợ con vào ngồi tạm trong chiếc dù tránh mưa, người đàn ông lại trở ra loay hoay sửa xe, chằng buộc đồ đạc, chuẩn bị lên đường.  Ông thợ sửa xe hai chục năm trong nghề cảm thán: “Mình rành xe cộ như vầy mà lỡ gặp chuyện không biết mình có dám đi, có dám chở vợ chở con bươn qua cả ngàn cây số hơn, với bao nhiêu thứ chất trên xe 
vậy không…

Chắc chắn họ biết cả, những rủi ro của chuyến đi, của xe cộ, của đường sá, của mưa nắng gió bão. Cũng bởi vậy nên quyết định lên đường cũng là quyết định gánh lấy trách nhiệm với vợ con, với người thân yêu trong gia đình, trách nhiệm bảo bọc chu toàn, đưa được cả nhà về đến quê. 

Ảnh Internet
Ảnh Internet

Những người ngồi sau xe nhìn cái lưng người trước mặt mình, cái lưng như cõng cả gia đình vợ con băng qua cả ngàn cây số, cũng đã đặt cả niềm tin vào đó. Suốt dọc đường về quê trong cơn hoạn nạn này, gia đình trên những chiếc xe đã thực sự cùng nhìn về một hướng. Có những ngày như vậy để nhớ đến suốt đời, để không quay lưng với nhau dù mai này có dư giả lên xe xuống ngựa. 

Rồi họ sẽ trở lại Sài Gòn thôi, sẽ trở lại Bình Dương, sẽ trở lại Đồng Nai… vì những giấc mơ đổi đời, lập nghiệp ở đất phương Nam vẫn còn đó. Chuyến về quê này nhọc nhằn, nhưng giấc mơ vẫn chưa tàn, niềm tin lập nghiệp chưa tắt.

Lần trở về quê này như một lần nương náu, đợi ngày mai trời lại nắng lên. Ôm mang được cả gia đình về quê, bảo bọc cho qua khó khăn để đợi ngày trở lại thành phố, biết bao tấm lưng người rồi sẽ trở lại, trên những hành trình riêng của mỗi gia đình.

Thương lắm, những tấm lưng người nhẫn nại trên đường về quê. Giờ này, chắc đã có nhiều tấm lưng đã được ngả trên cái giường êm ấm ở quê nhà. 

Hồng Lộc

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Me keo nhung nhớ

    Me keo nhung nhớ

    23-06-2026 06:00

    Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...

  • Những người đàn bà góa

    Những người đàn bà góa

    22-06-2026 18:15

    Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.

  • Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    Tôi “lãi” gì sau 20 năm hôn nhân

    22-06-2026 06:00

    Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.

  • Đàn ông đi họp lớp

    Đàn ông đi họp lớp

    21-06-2026 19:30

    Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.

  • Mệt thì về nhà với ba

    Mệt thì về nhà với ba

    21-06-2026 19:00

    Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai

  • Một tách Viagra đen trước giờ G?

    Một tách Viagra đen trước giờ G?

    21-06-2026 16:12

    Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.

  • Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    Con có cần ra tòa cùng khi cha mẹ ly hôn?

    21-06-2026 06:00

    Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn

  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.