Sắp già mới… biết thương

04/04/2020 - 05:29

PNO - Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. Bởi nó rộng lớn hơn, mênh mông hơn, bao dung hơn, tỉ mẩn hơn, tình nghĩa hơn.

Nga, chị bạn thân của tôi bảo, tự dưng năm nay cảm thấy mình… sắp già, dù bạn chỉ mới gần chạm ngưỡng 50. Trước giờ bạn không có ý nghĩ đó, nhưng gần đây thường có đôi chút ngẫm ngợi.

Lý do? Nga liệt kê hàng loạt đổi thay, từ sức khỏe tới tâm tính; từ vẻ bề ngoài tới thói quen sống. Kiểu như, càng có chút tuổi, người ta dường như càng có khuynh hướng đơn giản hơn, chậm rãi hơn, tích cực hơn, theo một cách nào đấy. Chẳng còn thích đến những nơi sang trọng, lộng lẫy, check-in nhà hàng quán xá mới mở càng không. Thay vì thế, bạn thích ở nhà tự nấu nướng. Mà các món ăn cũng lành sạch, thuần khiết hơn hẳn. Chỉ hấp hoặc luộc, rau hay cá, thịt trắng, thịt nạc. Thế thôi.

Những thứ chiên xào dầu mỡ cầu kỳ, nhiều đạm lắm chất bổ không còn là lựa chọn hàng đầu nữa. Ăn để khỏe, để giữ dáng, để nhâm nhi thưởng thức, chứ không phải để nếm trải các thức ngon vật lạ đắt tiền.

Chỗ đông đúc, ồn ào, chen lấn càng thấy sợ. Các trung tâm thương mại, sàn nhảy, quán bar là chuyện của đám “hậu bối”, chứ không còn liên quan gì tới mình. Nga kể, giữa chốn đông người mà lắm khi vẫn cảm giác đơn độc. Còn đôi lúc, ngồi một mình nơi vắng vẻ, nhưng không hề biết tới hai chữ cô đơn. Bởi mình được thong dong là mình, không cần lo toan thiên hạ nghĩ gì, đánh giá gì, dò xét gì cả. Chẳng còn bận tâm tới xu hướng thời trang, hay cần phải nổi bật ở đâu đó nữa. Cứ bình lặng, nhẹ nhàng mà sống.

Chọn bộ cánh nhã nhặn, mùi hương tự nhiên, sự hấp dẫn sẽ toát ra từ thần thái và sự tự tin. Chọn im lặng, lắng nghe và quan sát. Không vội vàng bày tỏ bất cứ điều gì. Ít chấp nhặt. Trong ánh sáng rực rỡ ngoài kia không có sự góp mặt của bạn tôi nữa. Những thứ màu mè sặc sỡ nơ kẹp cẩm hường chẳng còn thuộc về người đàn bà từng sống qua nhiều thập niên…

Tôi nhận ra bản thân cũng giống như Nga, đôi lúc bỗng thấy mình đang khựng lại. Ngoái nhìn về quá khứ. Lo âu về tương lai. Trân trọng hiện tại vô ngần. Nhìn một cô gái trẻ ngang qua mà lòng ngưỡng mộ. Tiếc nuối nếu cô bé xinh xắn đáng yêu ấy sống vội, sống hoài phí, sống vô nghĩa những ngày đẹp đẽ của nàng. Nhưng thôi. Hãy cứ để cho tuổi trẻ được trải nghiệm tung tẩy. Cái giá của sự từng trải cũng phải tiêu tốn kha khá năm tháng. Bạn tôi bộc bạch, thật dễ chịu biết bao khi thấy mình an toàn trong sự bình lặng đơn giản đầy trưởng thành ấy. Càng đơn giản càng hạnh phúc, chẳng phải thế sao?

Thế nhưng, chị bạn tôi vẫn đôi chút hoang mang vì xuất hiện những đêm khó ngủ đâu cần lý do. Thể lực bắt đầu có dấu hiệu sa sút. Tóc đã len lén mọc nhiều sợi bạc. Nếu như trước đây mà nghe ai nói câu “chúc sức khỏe”, bạn sẽ thấy nó sáo rỗng, ngớ ngẩn, xa lạ gì đâu. Giờ, bỗng nhận ra câu “sức khỏe là vàng” rất thật. Bởi bước qua bên kia triền dốc, chỉ cần vướng một trận ho cảm, cũng dai dẳng mãi không dứt, dù đã nuốt vài liều kháng sinh theo đơn bác sĩ rồi. 

Ngày xưa, mỗi ly nước ấm trà gừng thôi là đủ vượt qua đợt cúm, thậm chí quên béng luôn là mình từng có lúc bị bệnh. Nay bạn thủ trong giỏ xách vài ba chiếc kẹo ngọt, đề phòng lúc cần. Mua thêm vài lọ thực phẩm chức năng hỗ trợ khớp gối, tim mạch. Siêng đi bộ, chăm tập tành, bớt dọn dẹp sắp xếp chỉ để ngồi bên hiên nhà uống một tách trà…

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Khi người ta trẻ, bản thân tuổi trẻ thôi đã là nhan sắc. Khi đã thành “đàn bà ba mươi như cây sau bão”, rồi “đàn bà bốn mươi lấy bình an làm trọng”, thì những tự tin về mái tóc làn da dần dà nhường cho nụ cười ánh mắt. Quan trọng vẫn là thần thái, chớ có sai. Là “tâm sinh tướng”. Là làm sao để người bên cạnh cảm nhận được sự ấm áp, vui vẻ, bình thản của bạn, là đẹp nhất rồi. 

Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. Bởi nó rộng lớn hơn, mênh mông hơn, bao dung hơn, tỉ mẩn hơn, tình nghĩa hơn. Trên cả tình yêu nữa kìa. Chữ “thương” ấy khiến bạn tôi không than phiền khi chồng ngủ ngáy ầm ĩ, kén ăn hoặc bệnh lặt vặt hoài. Đáp lễ thì, lúc phụ nữ lên cơn “bốc hỏa” tiền mãn kinh, người đàn ông bên cạnh chị ấy vẫn dịu dàng chịu đựng.

Chữ “thương” đủ để người ta nắm tay nhau đi tiếp trên đoạn hành trình không còn nhiều hương mật hoa hồng, mà thoang thoảng mùi bạc hà dầu gió. Biết coi trọng cái thẻ bảo hiểm y tế, hay lưu tâm mấy số điện thoại của bác sĩ quen. Chữ “thương” bình dị gần gũi như từng bữa cơm nhà, từng chuyến đi xa, từng năm tháng nâng niu cùng nhau…

Khi chúng ta sắp già, những giấc mơ ươm từ thanh xuân đã ra hoa kết quả hoặc lụi tàn. Chẳng hề chi cả. Như bạn tôi nói, quan trọng là chúng ta cùng thấu hiểu, được mất thành bại ngoại thân sẽ đều không quá quan trọng, tuổi này… 

Thùy Lâm

 
Array ( [news_id] => 1407005 [news_title] => Sắp già mới… biết thương [news_title_seo] => Sắp già mới… biết thương [news_supertitle] => [news_picture] => sap-gia-moi-biet-thuong_1585673575.jpg [news_subcontent] => Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. [news_subcontent_seo] => Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. [news_headline] => Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. Bởi nó rộng lớn hơn, mênh mông hơn, bao dung hơn, tỉ mẩn hơn, tình nghĩa hơn. [news_content] =>

Nga, chị bạn thân của tôi bảo, tự dưng năm nay cảm thấy mình… sắp già, dù bạn chỉ mới gần chạm ngưỡng 50. Trước giờ bạn không có ý nghĩ đó, nhưng gần đây thường có đôi chút ngẫm ngợi.

Lý do? Nga liệt kê hàng loạt đổi thay, từ sức khỏe tới tâm tính; từ vẻ bề ngoài tới thói quen sống. Kiểu như, càng có chút tuổi, người ta dường như càng có khuynh hướng đơn giản hơn, chậm rãi hơn, tích cực hơn, theo một cách nào đấy. Chẳng còn thích đến những nơi sang trọng, lộng lẫy, check-in nhà hàng quán xá mới mở càng không. Thay vì thế, bạn thích ở nhà tự nấu nướng. Mà các món ăn cũng lành sạch, thuần khiết hơn hẳn. Chỉ hấp hoặc luộc, rau hay cá, thịt trắng, thịt nạc. Thế thôi.

Những thứ chiên xào dầu mỡ cầu kỳ, nhiều đạm lắm chất bổ không còn là lựa chọn hàng đầu nữa. Ăn để khỏe, để giữ dáng, để nhâm nhi thưởng thức, chứ không phải để nếm trải các thức ngon vật lạ đắt tiền.

Chỗ đông đúc, ồn ào, chen lấn càng thấy sợ. Các trung tâm thương mại, sàn nhảy, quán bar là chuyện của đám “hậu bối”, chứ không còn liên quan gì tới mình. Nga kể, giữa chốn đông người mà lắm khi vẫn cảm giác đơn độc. Còn đôi lúc, ngồi một mình nơi vắng vẻ, nhưng không hề biết tới hai chữ cô đơn. Bởi mình được thong dong là mình, không cần lo toan thiên hạ nghĩ gì, đánh giá gì, dò xét gì cả. Chẳng còn bận tâm tới xu hướng thời trang, hay cần phải nổi bật ở đâu đó nữa. Cứ bình lặng, nhẹ nhàng mà sống.

Chọn bộ cánh nhã nhặn, mùi hương tự nhiên, sự hấp dẫn sẽ toát ra từ thần thái và sự tự tin. Chọn im lặng, lắng nghe và quan sát. Không vội vàng bày tỏ bất cứ điều gì. Ít chấp nhặt. Trong ánh sáng rực rỡ ngoài kia không có sự góp mặt của bạn tôi nữa. Những thứ màu mè sặc sỡ nơ kẹp cẩm hường chẳng còn thuộc về người đàn bà từng sống qua nhiều thập niên…

Tôi nhận ra bản thân cũng giống như Nga, đôi lúc bỗng thấy mình đang khựng lại. Ngoái nhìn về quá khứ. Lo âu về tương lai. Trân trọng hiện tại vô ngần. Nhìn một cô gái trẻ ngang qua mà lòng ngưỡng mộ. Tiếc nuối nếu cô bé xinh xắn đáng yêu ấy sống vội, sống hoài phí, sống vô nghĩa những ngày đẹp đẽ của nàng. Nhưng thôi. Hãy cứ để cho tuổi trẻ được trải nghiệm tung tẩy. Cái giá của sự từng trải cũng phải tiêu tốn kha khá năm tháng. Bạn tôi bộc bạch, thật dễ chịu biết bao khi thấy mình an toàn trong sự bình lặng đơn giản đầy trưởng thành ấy. Càng đơn giản càng hạnh phúc, chẳng phải thế sao?

Thế nhưng, chị bạn tôi vẫn đôi chút hoang mang vì xuất hiện những đêm khó ngủ đâu cần lý do. Thể lực bắt đầu có dấu hiệu sa sút. Tóc đã len lén mọc nhiều sợi bạc. Nếu như trước đây mà nghe ai nói câu “chúc sức khỏe”, bạn sẽ thấy nó sáo rỗng, ngớ ngẩn, xa lạ gì đâu. Giờ, bỗng nhận ra câu “sức khỏe là vàng” rất thật. Bởi bước qua bên kia triền dốc, chỉ cần vướng một trận ho cảm, cũng dai dẳng mãi không dứt, dù đã nuốt vài liều kháng sinh theo đơn bác sĩ rồi. 

Ngày xưa, mỗi ly nước ấm trà gừng thôi là đủ vượt qua đợt cúm, thậm chí quên béng luôn là mình từng có lúc bị bệnh. Nay bạn thủ trong giỏ xách vài ba chiếc kẹo ngọt, đề phòng lúc cần. Mua thêm vài lọ thực phẩm chức năng hỗ trợ khớp gối, tim mạch. Siêng đi bộ, chăm tập tành, bớt dọn dẹp sắp xếp chỉ để ngồi bên hiên nhà uống một tách trà…

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Khi người ta trẻ, bản thân tuổi trẻ thôi đã là nhan sắc. Khi đã thành “đàn bà ba mươi như cây sau bão”, rồi “đàn bà bốn mươi lấy bình an làm trọng”, thì những tự tin về mái tóc làn da dần dà nhường cho nụ cười ánh mắt. Quan trọng vẫn là thần thái, chớ có sai. Là “tâm sinh tướng”. Là làm sao để người bên cạnh cảm nhận được sự ấm áp, vui vẻ, bình thản của bạn, là đẹp nhất rồi. 

Khi chúng ta sắp già, tình yêu si dại cuồng nhiệt đến mấy cũng lặng lẽ thay bằng chữ “thương”. Bởi nó rộng lớn hơn, mênh mông hơn, bao dung hơn, tỉ mẩn hơn, tình nghĩa hơn. Trên cả tình yêu nữa kìa. Chữ “thương” ấy khiến bạn tôi không than phiền khi chồng ngủ ngáy ầm ĩ, kén ăn hoặc bệnh lặt vặt hoài. Đáp lễ thì, lúc phụ nữ lên cơn “bốc hỏa” tiền mãn kinh, người đàn ông bên cạnh chị ấy vẫn dịu dàng chịu đựng.

Chữ “thương” đủ để người ta nắm tay nhau đi tiếp trên đoạn hành trình không còn nhiều hương mật hoa hồng, mà thoang thoảng mùi bạc hà dầu gió. Biết coi trọng cái thẻ bảo hiểm y tế, hay lưu tâm mấy số điện thoại của bác sĩ quen. Chữ “thương” bình dị gần gũi như từng bữa cơm nhà, từng chuyến đi xa, từng năm tháng nâng niu cùng nhau…

Khi chúng ta sắp già, những giấc mơ ươm từ thanh xuân đã ra hoa kết quả hoặc lụi tàn. Chẳng hề chi cả. Như bạn tôi nói, quan trọng là chúng ta cùng thấu hiểu, được mất thành bại ngoại thân sẽ đều không quá quan trọng, tuổi này… 

Thùy Lâm

[news_source] => [news_tag] => tuổi già,sống chậm,sống hạnh phúc,thương yêu,yêu thương [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-03-31 23:53:34 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-04-04 05:29:31 [news_relate_news] => 1406865,1406812,1406817, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2411 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/sap-gia-moi-biet-thuong-a1407005.html [tag] => tuổi giàsống chậmsống hạnh phúcthương yêuyêu thương [daynews2] => 2020-04-04 05:29 [daynews] => 04/04/2020 - 05:29 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.