Ở bên, rồi con sẽ lớn

17/03/2019 - 18:15

PNO - Đó là tình yêu, tôi cho là vậy. Nó rất đẹp và có lẽ suốt một thời mẫu giáo cậu chăm đi học, ăn giỏi, ngủ ngoan, biết rửa tay dọn dẹp... phải chăng chính từ nguồn năng lượng của tình yêu trong lành ấy?

Năm con trai tôi học lớp Năm, cậu bé có mang đề tập làm văn kể về một người bạn mà con yêu quý nhờ mẹ hướng dẫn. Tôi giật mình khi con chọn cô bé Cát Tiên - cô bạn thân ba năm mẫu giáo, chứ không phải mấy cậu trai vẫn đi đá banh cùng. Con nhớ rất rõ kỷ niệm về bạn, nào là bạn ấy hay ăn giùm món dưa hấu mà con không thích, xếp gối giùm con, nhờ con chải tóc... 

Khi tôi khuyến khích con viết thật cảm giác đó, đã bần thần trăn trở một thời gian dài khi thấy con che tay viết kết bài mà nước mắt lăn xuống má. Tôi đã trực tiếp thấy cái “cao hơn sự thích” của cậu bé 10 tuổi. Đó là tình yêu, tôi cho là vậy. Nó rất đẹp và có lẽ suốt một thời mẫu giáo cậu chăm đi học, ăn giỏi, ngủ ngoan, biết rửa tay dọn dẹp... phải chăng chính từ nguồn năng lượng của tình yêu trong lành ấy? 

O ben, roi con se lon

Thứ tình cảm thích thú phát khởi tự nhiên từ trong sâu thẳm mỗi con người như vậy, liệu ta có thể phán xét, ngăn cản không? Tất nhiên là không! Đã là tự nhiên thì không cách gì cản trở. Cảm xúc tình yêu của con người, đặc biệt đối với trẻ là sự tất yếu trong hành trình trưởng thành. Và bởi vì khuôn mặt con người ta muôn hình vạn trạng nên bức tranh tình yêu của mỗi người cũng khác nhau. Có bạn suốt một đời ám ảnh bởi một suối tóc dài, một má lúm duyên dáng. Có bạn chỉ thích thú với mấy cô gái hay mấy anh chàng tròn trịa. Cũng có bạn cảm mến với người thật sự giỏi hơn, trải nghiệm và lớn tuổi hơn mình.

Nói như vậy, phải chăng những bậc làm cha làm mẹ, khi con mình chưa học hết bậc phổ thông, chưa có nghề nghiệp, ăn hãy còn lo, ngủ hãy còn nhắc mà đã yêu nhau quá thân thiết, thậm chí yêu người lớn hơn rất nhiều tuổi chúng ta cũng “cứ thuận theo tự nhiên?”.

Không dưng tôi nhớ buổi chiều gần hai mươi năm trước. Là một chiều chạng vạng nhá nhem, buồn hệt như ánh mắt cậu học sinh giỏi nhất lớp tôi chủ nhiệm: “Em yêu cô giáo dạy Anh văn rồi cô. Nếu em bằng tuổi cô ấy, em nhất định biến cô ấy thành người yêu của em... Em không thể nhìn lên bảng khi cô ấy đứng trên đó. Em có cảm giác cô ấy nhìn thấu em, nên em đã đội nón trong suốt giờ học của cô ấy. Cô cho em đội nón được không cô?”. Không hiểu sao lúc đó tôi lại thông cảm và thương em vô hạn. Câu chuyện của em không ai biết, kể cả cô giáo dạy Anh văn. Mọi người chỉ biết rằng, em có chút vấn đề về ánh sáng nên đội nón để không chói mắt, thế thôi... 

Suốt năm học ấy, cô trò chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau về rất nhiều thứ, từ chuyện mẹ em hình như có người yêu sau gần 18 năm một mình nuôi em, đến chuyện có nên theo cha ra nước ngoài học, chuyện bà ngoại hay quên bỏ đèn pin vào ngăn đá tủ lạnh...

Rồi em ra trường, đi du học, có người yêu... Ngày đám cưới, em ôm tôi ngay từ ngoài cổng hoa, nói nhỏ: “Em biết nhất định cô sẽ đến mà! Cám ơn cô đã ở bên em”. 
Mọi thứ rồi sẽ qua, chỉ cần chúng ta đủ thấu hiểu và yêu thương con, “ở bên con” rồi mọi thứ sẽ ổn. Đến khi các bạn nhỏ đủ sức, các bạn sẽ tự chọn khuôn mặt tình yêu cho mình và chịu trách nhiệm với sự lựa chọn ấy. Đừng quá lo lắng con đi sai đường, hãy lo mình không biết cách hoặc không chịu ở cùng con trên những khúc quanh trong cảm xúc tình yêu trong hành trình trưởng thành của con mà thôi. Tôi nghĩ vậy...

  Loan Duyên

 
Array ( [news_id] => 130746 [news_title] => Ở bên, rồi con sẽ lớn [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 152754_8a-151027949.jpg [news_subcontent] => Đó là tình yêu, tôi cho là vậy. Nó rất đẹp và có lẽ suốt một thời mẫu giáo cậu chăm đi học, ăn giỏi, ngủ ngoan, biết rửa tay dọn dẹp... phải chăng chính từ nguồn năng lượng của tình yêu trong lành ấy? [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Đó là tình yêu, tôi cho là vậy. Nó rất đẹp và có lẽ suốt một thời mẫu giáo cậu chăm đi học, ăn giỏi, ngủ ngoan, biết rửa tay dọn dẹp... phải chăng chính từ nguồn năng lượng của tình yêu trong lành ấy? [news_content] =>

Năm con trai tôi học lớp Năm, cậu bé có mang đề tập làm văn kể về một người bạn mà con yêu quý nhờ mẹ hướng dẫn. Tôi giật mình khi con chọn cô bé Cát Tiên - cô bạn thân ba năm mẫu giáo, chứ không phải mấy cậu trai vẫn đi đá banh cùng. Con nhớ rất rõ kỷ niệm về bạn, nào là bạn ấy hay ăn giùm món dưa hấu mà con không thích, xếp gối giùm con, nhờ con chải tóc... 

Khi tôi khuyến khích con viết thật cảm giác đó, đã bần thần trăn trở một thời gian dài khi thấy con che tay viết kết bài mà nước mắt lăn xuống má. Tôi đã trực tiếp thấy cái “cao hơn sự thích” của cậu bé 10 tuổi. Đó là tình yêu, tôi cho là vậy. Nó rất đẹp và có lẽ suốt một thời mẫu giáo cậu chăm đi học, ăn giỏi, ngủ ngoan, biết rửa tay dọn dẹp... phải chăng chính từ nguồn năng lượng của tình yêu trong lành ấy? 

O ben, roi con se lon

Thứ tình cảm thích thú phát khởi tự nhiên từ trong sâu thẳm mỗi con người như vậy, liệu ta có thể phán xét, ngăn cản không? Tất nhiên là không! Đã là tự nhiên thì không cách gì cản trở. Cảm xúc tình yêu của con người, đặc biệt đối với trẻ là sự tất yếu trong hành trình trưởng thành. Và bởi vì khuôn mặt con người ta muôn hình vạn trạng nên bức tranh tình yêu của mỗi người cũng khác nhau. Có bạn suốt một đời ám ảnh bởi một suối tóc dài, một má lúm duyên dáng. Có bạn chỉ thích thú với mấy cô gái hay mấy anh chàng tròn trịa. Cũng có bạn cảm mến với người thật sự giỏi hơn, trải nghiệm và lớn tuổi hơn mình.

Nói như vậy, phải chăng những bậc làm cha làm mẹ, khi con mình chưa học hết bậc phổ thông, chưa có nghề nghiệp, ăn hãy còn lo, ngủ hãy còn nhắc mà đã yêu nhau quá thân thiết, thậm chí yêu người lớn hơn rất nhiều tuổi chúng ta cũng “cứ thuận theo tự nhiên?”.

Không dưng tôi nhớ buổi chiều gần hai mươi năm trước. Là một chiều chạng vạng nhá nhem, buồn hệt như ánh mắt cậu học sinh giỏi nhất lớp tôi chủ nhiệm: “Em yêu cô giáo dạy Anh văn rồi cô. Nếu em bằng tuổi cô ấy, em nhất định biến cô ấy thành người yêu của em... Em không thể nhìn lên bảng khi cô ấy đứng trên đó. Em có cảm giác cô ấy nhìn thấu em, nên em đã đội nón trong suốt giờ học của cô ấy. Cô cho em đội nón được không cô?”. Không hiểu sao lúc đó tôi lại thông cảm và thương em vô hạn. Câu chuyện của em không ai biết, kể cả cô giáo dạy Anh văn. Mọi người chỉ biết rằng, em có chút vấn đề về ánh sáng nên đội nón để không chói mắt, thế thôi... 

Suốt năm học ấy, cô trò chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau về rất nhiều thứ, từ chuyện mẹ em hình như có người yêu sau gần 18 năm một mình nuôi em, đến chuyện có nên theo cha ra nước ngoài học, chuyện bà ngoại hay quên bỏ đèn pin vào ngăn đá tủ lạnh...

Rồi em ra trường, đi du học, có người yêu... Ngày đám cưới, em ôm tôi ngay từ ngoài cổng hoa, nói nhỏ: “Em biết nhất định cô sẽ đến mà! Cám ơn cô đã ở bên em”. 
Mọi thứ rồi sẽ qua, chỉ cần chúng ta đủ thấu hiểu và yêu thương con, “ở bên con” rồi mọi thứ sẽ ổn. Đến khi các bạn nhỏ đủ sức, các bạn sẽ tự chọn khuôn mặt tình yêu cho mình và chịu trách nhiệm với sự lựa chọn ấy. Đừng quá lo lắng con đi sai đường, hãy lo mình không biết cách hoặc không chịu ở cùng con trên những khúc quanh trong cảm xúc tình yêu trong hành trình trưởng thành của con mà thôi. Tôi nghĩ vậy...

  Loan Duyên

[news_source] => [news_tag] => tình cảm của con,Tình yêu của con,Tinh yêu học trò [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-03-17 18:15:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-03-17 18:15:00 [news_relate_news] => 130736,130737 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/o-ben-roi-con-se-lon-152754/ [news_urlid] => 152754 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 818 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/o-ben-roi-con-se-lon-a130746.html [tag] => tình cảm của conTình yêu của conTinh yêu học trò [daynews2] => 2019-03-17 18:15 [daynews] => 17/03/2019 - 18:15 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.