Kỷ niệm Ngày Thương binh liệt sĩ 27/7: Tháng Bảy nhớ ba

26/07/2022 - 09:35

PNO - Để có những cái tết đoàn viên trên mảnh đất Việt Nam này, hàng triệu người đã hy sinh và bị tổn thương, trong đó có ba tôi và cả chúng tôi.

Mỗi năm đến tháng Bảy, tôi lại nhớ ba. Ba quê ở Bến Cầu.

Những năm 1940, chiến tranh rất ác liệt. Ông nội tôi là trưởng ban công an xã của chính quyền cách mạng. Do thường xuyên bị giặc truy bắt, nội phải lánh vào rừng. Lúc đó, bà nội đang mang thai chú Ba, còn ba ngày ngày chăn trâu cắt cỏ.

Một đêm đầu tháng 7/1947, bà nội trở dạ. Ông nội hay tin, dù biết nguy hiểm nhưng thương vợ con nên ông liều mình về nhà thăm và lọt ngay vào ổ phục kích, bị giặc giết ngay tại chỗ. Sợ bị truy cùng đuổi tận, bà nội còn ở cữ phải ôm chú Ba tìm phương khác sinh sống, ba tôi được bộ đội dẫn đi. Thế là chú bé mới hơn mười tuổi là ba trở thành trẻ mồ côi từ đó. 

Ba tôi theo bộ đội, làm giao liên rồi tập kết ra Bắc. Ngày qua ngày ở quê hương mới, dù được học hành, có cha mẹ, anh em mới, vợ con… nhưng trong trái tim ông luôn đau đáu nỗi niềm thương nhớ quê nhà, nhớ mẹ, nhớ em. Nỗi nhớ trải trong hàng chục quyển sổ, toàn những bài thơ về mẹ, về quê hương mà sau này, hành trang trở về nhà là cả hòm gỗ. Hồi nhỏ, thỉnh thoảng lôi ra đọc, tôi lại ghẹo: “Hòm người ta chứa tiền, vàng còn hòm của ba chứa thơ nên nhà mình mới nghèo”. Nỗi nhớ khắc khoải, nên khi ba đặt tên con, trong bảy đứa thì có bốn đứa mang tên Phương, Nam, Quê, Hương.

Nỗi nhớ càng nghẹn ngào khi mỗi độ tết về, ông một mình cặm cụi tìm lá chuối gói bánh tét, cái bánh tết của miền Nam. Bàn tay đàn ông vụng về cắt dây, lau lá, trút nếp, thái thịt… Những đòn bánh tét của ba to khủng khiếp. Bánh tét bình thường chừng cổ chân còn bánh tét nhà tôi to bằng bắp đùi người lớn. Muốn làm đòn nhỏ cũng không được bởi lúc đó, cả nhà trừ ba, không ai biết gói, mà ba chỉ biết gói bánh cỡ đó thôi vì “bộ đội dạy vậy”. Ở nơi chỉ toàn người gói bánh chưng, những đòn bánh của ba là duy nhất, to đùng, mãi chẳng thể thay đổi. 

 

Lúc ba còn sống, tôi không quan tâm lắm nỗi niềm của ông. Chỉ đến khi lớn lên, nhất là sau khi ông mất, trong nỗi nhớ thương, tôi mới dần dần cảm nhận nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi dù còn mẹ.

Nghe mẹ kể, vừa hay tin giải phóng, lúc đó ba mẹ đang làm công nhân ở một nông trường thuộc tỉnh Thanh Hóa, liền lập tức bán hết những gì gia đình có, đùm túm về nhà. Sau năm 1975, nhiều người tập kết trở về được Nhà nước cấp nhà ở TP.HCM nhưng ba cương quyết về với người mẹ suốt mấy chục năm ông không một ngày thôi nhớ. Về tới quê, sau trận khóc cười là mong mỏi bù đắp dù bà nội đã có thêm đàn con khác và người em ruột duy nhất mà ba chưa từng biết mặt đã mất trước khi ba về, để lại hai đứa con cù bất cù bơ.

Tôi chưa từng hỏi ba về những gì ông trải qua gần 30 năm xa mẹ, xa quê hương; từ hồi ông là đứa bé mười tuổi đến khi trở thành người đàn ông 39 tuổi có năm đứa con vào năm 1975, khi trở về. Tôi chỉ cảm nhận rằng đó là nỗi đau không chia sẻ được với ai, kể cả vợ con. Thậm chí, nỗi buồn đau còn “liên lụy” con cái khi ông phóng tay trao đi tất cả tài sản cho người thân lâu ngày mới gặp dù bản thân và gia đình đang bữa đói bữa no.

Niềm vui đoàn tụ khiến ông muốn bù đắp cho bà nội, các em, các cháu nhưng ông luôn cảm thấy bất lực nên lại càng xót xa, buồn tủi dù lẽ ra ông mới chính là người cần được bù đắp cho 29 năm trống trải, lẻ loi.

Khi viết những dòng này, tôi xa ba đã mấy chục năm rồi. Ông sinh năm 1936, mất năm 1992. Vậy nhưng hình bóng người cha khắc khổ, đa cảm, cả đời luôn chông chênh vì thiếu vắng tình thương vẫn còn nguyên đó. Giờ tôi cũng đã 50, trải qua bao chuyện bể dâu, được mất, thành bại mới dần cảm được nỗi buồn của ba - “nỗi buồn chiến tranh”.

 

Càng nhớ ba, tôi càng sợ hãi, căm ghét chiến tranh và thêm trân trọng những phút giây hòa bình hiện tại. Cuộc đời của ba đau, đau đến tận cuối đời. Nhưng, đâu phải mỗi mình ba, còn biết bao người khác đã không thể trở về.

Trong buổi chiều nắng rất xanh hôm nay, tôi nhớ ba, nhớ nỗi đau của ba tôi đến quặn thắt.

Lê Duy

 

news_is_not_ads=

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEtinhyeuhonnhanvi /strCate=tinhyeuhonnhan

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEchamevaconvi /strCate=chamevacon

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEtinhvalyvi /strCate=tinhvaly

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEphongcachsongvi /strCate=phongcachsong
TIN MỚI
  • Tuổi già, sao cho vui?: Giữ mình không giữ cảnh

    Tuổi già, sao cho vui?: Giữ mình không giữ cảnh

    25-05-2024 06:00

    Sinh năm 1925, ngoại tôi năm nay đã gần 100 tuổi, nhưng nụ cười của bà vẫn tươi và ánh mắt vẫn sáng.

  • Hương lài ướp đậm giấc quê

    Hương lài ướp đậm giấc quê

    24-05-2024 09:54

    Một mùi hương vừa quen, vừa lạ thoảng qua nhưng cũng đủ dội vào ký ức một cảm giác bâng khuâng man mác.

  • Nhớ ngoại

    Nhớ ngoại

    24-05-2024 06:02

    Tới ngày giỗ ngoại, tôi cảm nhận được nỗi buồn nghẹn lại trong lồng ngực mẹ vì năm đó mẹ không thể sắp xếp về quê thắp cho ngoại nén hương.

  • Thương tờ giấy gói

    Thương tờ giấy gói

    23-05-2024 15:19

    Đó là thời tôi không có ti vi, sách báo, truyện tranh… Tôi thèm đọc, vớ được cái gì có chữ đều đọc ngấu nghiến.

  • Hạnh phúc từ những điều giản dị

    Hạnh phúc từ những điều giản dị

    23-05-2024 09:34

    30 năm trôi qua, mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng mặc lại chiếc áo dài ngày xưa, như cách giữ gìn những kỷ niệm đẹp về một thời đã qua.

  • “Má coi tụi bây như con má”

    “Má coi tụi bây như con má”

    23-05-2024 06:06

    Đâu đó trong hẻm nhỏ tôi sống ở quận 4, hình ảnh bà hàng xóm dễ thương vẫn còn...

  • Những người mẹ trong cơn mưa

    Những người mẹ trong cơn mưa

    22-05-2024 19:45

    Thi thoảng, giữa cơn mưa, trên đường phố tôi bắt gặp người đàn ông nào đó mắng phụ nữ chạy xe “ngu thế à”.

  • Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    22-05-2024 14:03

    Cháu nên cẩn thận và cân nhắc kỹ trước khi hẹn hò với anh bạn “khôn trước tuổi” này. Việc gì cảm thấy không ổn, cháu có thể thẳng thắn từ chối.

  • Kiễng chân

    Kiễng chân

    22-05-2024 05:59

    Rốt cuộc có bao nhiêu người đàn bà trong mái nhà mình, trong cuộc sống hôn nhân, trong cuộc đời mình đã và đang kiễng chân như chị.

  • Em dâu ruột

    Em dâu ruột

    21-05-2024 17:51

    Em vì yêu chồng mà cũng thương luôn chị chồng. Rồi cũng chính nhờ vòng tròn yêu thương đó, em lại rất hợp với anh rể, là chồng tôi.

  • Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    21-05-2024 10:45

    Sống ở chung cư, thoạt tưởng là xa cách, nhưng tình làng nghĩa xóm không mất đi.

  • Nhìn mưa lại nhớ mưa

    Nhìn mưa lại nhớ mưa

    21-05-2024 06:10

    Hôm ông trời cho một trận mưa mát lành, ba mẹ tôi cũng như trút được nỗi lo, căn nhà vui lên rộn rã.

  • Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    20-05-2024 18:38

    “Phụ nữ là phải độc lập, tự chủ kinh tế, ở nhà nuôi con thì làm gì”. “Ở nhà suốt không chán à? Ở nhà lâu ngày tụt hậu đấy”.

  • Con cần biết yêu trước khi yêu

    Con cần biết yêu trước khi yêu

    20-05-2024 16:00

    Cần dạy con hiểu rằng, dù có yêu một người nhiều đến đâu, chuyện người đó thay lòng vẫn là bình thường.

  • Khi vợ sa cơ

    Khi vợ sa cơ

    20-05-2024 06:04

    Người vợ có ham muốn, khát khao làm giàu đến đâu nữa, cũng chỉ mong đem lại sự no đủ cho chồng con.

  • Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    19-05-2024 15:43

    Má tỉ mỉ làm món này món kia và chờ con gái con trai cùng các cháu về chơi, nhưng rồi lại thất vọng.

  • Có 2 bà nội, tình thương gấp đôi

    Có 2 bà nội, tình thương gấp đôi

    19-05-2024 05:48

    Thuở nhỏ, hồn nhiên, tôi hiếm khi thắc mắc vì sao ba mẹ và mình lại sống chung, gắn bó nhiều hơn với bà cả mà không phải bà ruột?

  • Nơi có nhiều đàn ông “chuẩn men”

    Nơi có nhiều đàn ông “chuẩn men”

    18-05-2024 12:28

    Số vụ lừa tình, lừa tiền, quấy rối trực tuyến tại Việt Nam tăng 70% so với năm trước. Cứ 10 nạn nhân bị thì có 9 người là phụ nữ.


cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEhonnhangiadinhvi /strCate=honnhangiadinh