Cứ đến gần tết là chị em lại tất bật chuyện… giảm cân, làm đẹp. Các dịch vụ làm đẹp cấp tốc cũng thi nhau chào mời.
Được trang điểm, được ôm hoa, được chụp hình - những cụ bà ở mái ấm Thiên Ân bỗng rạng rỡ, đẹp hơn bao giờ hết.
COVID-19 làm nhiều người trở tay không kịp. Nhưng suy nghĩ về cuộc đời mới thấy, chính sự “ba chìm bảy nổi” là thử thách bất cứ ai cũng phải trải qua.
Và tôi quyết định sẽ không về nữa. Tết xa quê thì sao? Đâu phải mình chúng tôi kẹt lại thành phố.
Giới trẻ dành nhiều thời gian lướt điện thoại để chơi game, nghe nhạc, theo dõi người nổi tiếng...
"Thời gian không đợi, quà bánh nhiều đâu thể giúp người già bớt cô đơn”. Tôi nhớ mãi lời nội vào buổi chiều hôm ấy.
Khi những đứa con của Alice Iwin viết thư gửi đến các cụ già trong viện dưỡng lão, chúng không ngờ rằng điều này đã tạo nên một hiện tượng xã hội.
Ngày tết, nội chuyện ngày cúng cơm ba bữa, thêm ba cữ ăn, vài cữ sữa cho một hai đứa nhỏ, là không còn sức để… ngủ, nói gì thong dong...
Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.
Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.
Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.
Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.
Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...
Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.
Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!
Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.
Bước sang tuổi trung niên, đầu tôi cũng bắt đầu mọc chi chít tóc sâu. Giờ tôi mới thấm thía hết nỗi khổ ngày xưa má phải chịu.
Có thể, mẹ tôi cũng từng ao ước được sửa soạn chưng diện, được thơm tho, được làm đẹp như nhiều phụ nữ khác...
Đôi dép nhựa trắng thời khó khăn ấy, càng đi, càng đứt. Đứt chỗ nào thì tôi hàn chỗ ấy. Cuối cùng, nó có tổng cộng tám miếng hàn hai bên.
Hoàn cảnh túng quẫn, lại mắc bệnh ung thư, cùng đường, cô gái lên Facebook vay tiền, mong có cơ hội chữa bệnh.
“Ai muối không, ai muối không? Hai muối ba lúa đây”. Đó là lời rao đổi muối lấy lúa quen thuộc với người dân quê tôi những thập niên trước.
Lúc chồng bà ăn nên làm ra, ông quen cô gái trẻ. Ông đưa cô gái về nhà, bắt bà Thịnh phải chấp nhận để cô gái sống chung.
Bộ ảnh được yêu thích bởi hai cụ đã tuổi U90 nhưng vẫn giữ được tình bạn thân thiết và nắm tay nhau đi du lịch ở Đà Lạt mộng mơ.
Tại sao lại phải sống khác đi? Sao phải “xoay theo chiều gió” để đối phó hay làm vừa lòng ai đó?
Có lẽ không chỉ phụ nữ, mà cánh đàn ông cũng quá hiểu cái đoạn trường làm đẹp cuối năm của chị em nó… nhiêu khê cỡ nào.