PNO - Sao ba mẹ không ngăn cản con trước những quyết định “sống chết”? Trao cho con sự dân chủ có là cách giáo dục tối ưu không?
| Chia sẻ bài viết: |
Daisy 18-05-2020 08:48:56
Bảo Trâm thật sự không thất bại cho đến khi cô ta đổ lỗi cho cho ba mẹ của mình trong khi lựa chọn là của cô ấy. Mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai, vậy nên đừng so sánh. Tối ưu không phải là không có hạn chế. Mình vẫn đồng tình với cách cho con cái tự chủ cuộc đời mình và có trách nhiệm với chính nó.
Lan 15-05-2020 08:57:30
tự mình lựa chọn rồi giờ oán trách cha mẹ sao? nực cười. Thử hỏi nếu cha mẹ cô ta ngăn cản cô ta li dị, rồi ông chồng cũ chứng nào tật nấy, chừng ấy cô ta vẫn oán trách thôi. Học đại học xong không tìm được việc phù hợp với ngành học là bình thường. Quan trọng là cô ta là kẻ bất tài nhưng hay đổ lỗi cho người khác. Lớn rồi thì tự chịu trách nhiệm đi ạ
Lan 13-05-2020 13:53:22
"trao cho con sự dân chủ có là cách giáo dục tối ưu không?
Tôi tâm đắc với bài này của cô giáo Nguyễn Ngọc Hà. Con trai tôi vừa TNDH về bảo: " nếu ngày ấy ba mẹ kg ép con học đàn không bắt tập gõ máy 10 ngón thì giờ con sẽ sao nhỉ ? trẻ con có ai thích phải học gì đâu chứ cũng đâu biết mình thích gì "
Huỳnh My 12-05-2020 07:59:38
Cô này ngộ thiệt. Đã là người trưởng thành thì phải chịu trách nhiệm với quyết định và cuộc đời mình, đừng có đổ lỗi cho ai hết. Cha mẹ chỉ có trách nhiệm đến khi con trưởng thành, úm con hoài sao nó lớn. Đời bao la, hôm nay là thế chưa biết ngày mai thế nào. Chuyện trong nhà thì mỗi nhà biết, chỉ nghe lời kể sao đánh giá được?
Con tôi ngay từ nhỏ cũng đã hướng cháu theo cách tự lập, tôi có khi đóng vai trò là tư vấn nhưng lúc chúng nhỏ kia chứ đã lớn rồi, mình tư vấn mà chúng không nghe thì chúng phải chịu trách nhiệm lấy.
Con cái khi trưởng thành đã là một công dân độc lập, đừng ỷ y vào cha mẹ nữa.
Kim Ngân 11-05-2020 22:33:21
Chưa đi hết cuộc đời chưa biết hay dở. Tái ông mất ngựa chưa biết hên hay xui. Khó khăn chưa hẳn đã là điều xấu.
Giữa những nỗi niềm của năm tháng, đôi khi con người ta phải nhìn thấy được vẻ đẹp của những điều bất toàn, chấp nhận cuộc sống với những điều khuyết thiếu...
Phần lớn các ông thường 'chôm chỉa' bài Kegel danh bất hư truyền của phái đẹp để áp dụng. Điều này có ổn không?
Tôi không cần phải rực rỡ hơn ai trong cuộc đời này bởi mỗi người có một con đường riêng, một nhịp sống riêng.
Vụ ngoại tình nổi tiếng toàn cầu giữa CEO và cựu giám đốc nhân sự, sau một năm, người phụ nữ vẫn đứng trước mũi rìu chỉ trích, miệt thị.
4 tiếng chờ đợi trước phòng mổ của Diễm không chỉ là nỗi đau. Cô nhận ra, những hy sinh bấy lâu không đổi lại được một lời hỏi thăm.
Kinh tế biến động, thất nghiệp không còn là câu chuyện của riêng ai. Mong muốn giản dị của nhiều người lúc này chỉ là có việc để làm.
Từ đó, Hân biết sợ những chuyến phiêu lưu cảm xúc. Cô sợ mình không còn gặp may như lần này.
Hạnh phúc không đến từ sự hoàn hảo, mà từ những mảnh ghép của yêu thương và sóng gió, của thành công và thất bại.
Những con sóng trồi sụt của thị trường đã biến khoản đầu tư này rốt cuộc không hồi kết.
Lỡ cả đời độc thân, cuộc sống vẫn sẽ rực rỡ và bình an theo cách riêng mà trái tim và tâm hồn mỗi người sẽ biết cách dẫn lối.
Vì cả nể, tôi đầu tư theo một chị sếp cũ để rồi tôi mất trắng toàn bộ số tiền đã đầu tư cùng chị vào một app công nghệ.
Bên kia điện thoại, em dâu cũ nói chuyện chậm rãi. Tôi đứng tựa vào vách nhà, ngập ngừng xin lỗi em...
Nghe người môi giới nói như rót mật vào tai, tôi gom hết tiền, lại vay thêm để mua 3 nền đất sổ chung, và sau đó khóc ròng.
Hạnh phúc, một người đàn ông của đời mình, một tâm thế đủ đầy… có thể sẽ không bao giờ có được nếu con lựa chọn thiếu suy nghĩ.
Áo cưới đã may, thiệp đã in. Và rồi một vết cắt chí mạng của sự thay lòng xuất hiện…
Từ một người chơi chứng khoán thành công, tôi đả sập bẫy sàn vàng ảo. Những phiên đầu kiếm lời dễ dàng khiến tôi chủ quan và trắng tay.
Nhìn đôi tay lem nhem ố vàng, chị bỗng đâm ra ngại ngần. Hình như từng đầu ngón tay đang thầm trách chị vì đã khiến chúng thật "khó thở"...
Chuyến du lịch ấy, gia đình tôi thuê một căn nhà rộng với vài phòng ngủ nhỏ. Chồng tôi chợt đề nghị: “Mình ngủ riêng cho thoải mái nhé!”.