PNO - Tôi thường nói với các cô gái trẻ, nếu muốn tuyên ngôn làm FA (forever alone - cô đơn mãi mãi) cũng được thôi, nhưng làm ơn đừng tin mạng xã hội nhiều quá. Đừng chỉ nhìn những chị FA ăn ngon mặc đẹp, vi vu du lịch. Hãy nhìn cuộc sống cô độc của người đơn thân nghèo như chị Thuận, rồi quyết...
| Chia sẻ bài viết: |
Diệp 12-05-2020 21:12:51
Năm nay tôi 30 tuổi, và từ năm mười mấy tuổi tôi đã xác nhận không lấy chồng. Nếu nói về vấn đề tâm lý thì có phần nào, do đã nhìn nhiều sự đổ vỡ. Thời bây giờ kết hôn và ly hôn quá dễ dàng, không thích nhau thì sẽ chẳng ráng chịu đựng đối phương đủ điều như bố mẹ thời xưa nữa, xích mích chút là chia tay đi. Vậy xin hỏi kết hôn, lỡ có con, sau đó ly hôn rồi đứa bé sẽ ra sao? Cả một vùng trời bất hạnh cho nhiều người.
Nói về vấn đề đạo đức, kết hôn là phải có trách nhiệm với đối phương (chồng/vợ hoặc sau này là con). Không phải nói khuôn mẫu chồng là phải đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, không được phép này nọ kia. Vợ là phải ở nhà nội trợ chăm con. Đây không phải bắt buộc mà là trách nhiệm với gia đình, là tình yêu. Vì yêu nên người phụ nữ ở nhà để có mâm cơm ngon cho chồng đi làm mệt mỏi về, dạy dỗ cho con cách làm người, dạy tình yêu ấm áp cho con, thứ mà xã hội, thầy cô không dạy được. Cũng như người chồng, đi làm kiếm tiền không phải vì 'nuôi gánh nặng' mà vì cho người phụ nữ của mình điều tốt nhất trên đời.
Như vậy, nếu mình không có năng lực đáp ứng những điều trên, cố gắng 'kết hôn' vì xu hướng xã hội như thế, thực hiện nghĩa vụ một cách máy móc, rồi bất mãn với nghĩa vụ, không muốn làm. Dẫn đến nhiều hệ lụy xấu thì hay ho gì?
Cứ nói lên 'không hôn nhân, về già không có con' thì như ám chỉ cuộc đời bất hạnh. Vậy chứ mấy người con cái đề huề nhưng bất hiếu, vợ chồng nhưng đồng sàng dị mộng thì 'mỹ mãn' lắm sao?
Muốn có cuộc sống thoải mái, đi làm kiếm tiền để dành. Muốn có con bầu bạn? Nhận nuôi trẻ mồ côi đi, làm như vậy là giảm bớt gánh nặng cho xã hội, mới thật sự là người có đức độ đấy.
Kết hôn mà không mang lòng trách nhiệm với đối phương thì đừng kết hôn, vì đó là chế tạo bất hạnh cho nhiều người.
Monique 11-05-2020 13:29:08
Bã lấy cái ví dụ chả liên quan. Cô này FA do chồng chết chứ có phải tự nguyện lên kế hoạch cô đơn từ đầu đâu. Nói thẳng ra có khi may mà cổ không có con. Chứ mà có giờ lại khổ thêm không biết làm sao lo nỗi cho con giữa cái giai đoạn thực phẩm bẩn đầy rẫy bệnh tật tràn lan việc làm khó kiếm thế này. Giờ là thời buổi nào mà “sau 30 tuổi cơ hội hôn nhân giảm đi rất nhiều”. 60 tuổi người ta vẫn cưới xin ầm ầm ra đấy thôi. 25 30 35 40 90 tuổi gì miễn là tìm được người phù hợp với mình và thấy bản thân được hạnh phúc. Cưới đại ai đó cho vừa lòng gia đình vừa lòng xã hội ở đúng độ tuổi “được cho là chuẩn để kết hôn” rồi sau đó vô tình nhặt bí kíp gặp được kẻ đúng người sai thời điểm rồi ngoại tình lại chả tan nát hết. Xã hội hiện đại. Ai cho rằng kết hôn và con cái là niềm hạnh phúc lớn nhất đời mình thì go ahead. Ai cho rằng sống 1 mình với đam mê có kế hoạch tài chính cho tương lai già nua không trở thành gánh nặng cho xã hội mang lại cho họ hạnh phúc. Again, go ahead. Đời người chỉ có 1 cái mạng, sao không sống cho bản thân mình mà cứ mãi diễn vai quần chúng cho bộ phim của thiên hạ. Không có tiền mới chết vì đói vì bệnh chứ dăm ba câu xỉa xói của miệng đời không làm được gì ta đâu. “ Tôi hay nhắc các cô nhìn thêm những cặp vợ chồng công nhân đang thuê nhà quanh cơ quan tôi. Họ chỉ có thu nhập 5-7 triệu đồng mỗi tháng. Người thì bán hàng rong, người chạy Grab, người làm công nhận khu công nghiệp... nhưng họ vẫn mạnh dạn sinh con và nuôi con trong những điều kiện cơ bản. Nếu thiếu hụt, bí bách một chút thì có người đồng hành nắm tay nhau”. Thế mới nghèo, nghèo nữa nghèo mãi đấy. Không đủ kinh phí nuôi dạy con tử tế, không có thời gian chăm lo quản lý con cái, góp phần gia tăng tệ nạn xã hội. Thay vì muốn đẻ nhiều để có nhân công lao động chi bằng tập trung nâng cao chất lượng nhân lực. Nâng cao đời sống an sinh xã hội. Tự khắc người ta muốn đẻ. Thời buổi gắp tô bún gặm ổ bánh mì tự hỏi lòng hoá chất gì gì nằm trong đấy bao giờ mình ung thư vì nó thì ai mún đẻ cho tội thân con cháu.
Nghe cuộc điện thoại của mẹ xong, tôi không đứng vững được nữa, nhìn đống đồ chuẩn bị đóng gói đem về còn ngổn ngang khắp nhà, lòng tôi rối bời.
Nghe cha chồng thông báo nhà anh trai chồng sẽ về quê đón tết, cảm giác háo hức chờ đón tết trong tôi không còn nữa.
Mười mấy năm làm dâu, chị chưa từng một lần đón giao thừa ở đâu không phải nhà mình. Mà "nhà mình" lại chẳng phải nhà mẹ ruột, mà là nhà chồng...
Chỉ vì con trai không về mà bố mẹ tôi chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng quan tâm gia đình con gái vượt đường xa về thăm có đói không.
Bao năm qua, khoảng cách giữa chúng tôi ngày một xa bởi tôi tin rằng, mẹ chỉ yêu thương đứa trẻ chịu nghe lời, mà tôi lại không nghe.
Khi tôi ra riêng, ngày tết một mình mẹ sẽ vẫn loay hoay trong bếp từ sáng đến tối với những mâm cơm cúng đủ ba bữa mỗi ngày.
Tết là ngày đoàn viên. Nhưng nếu đoàn viên chỉ dành riêng cho một phía, còn phía kia phải gói ghém những ấm ức, thiệt thòi thì tết có còn trọn vẹn?
Để bữa tiệc tất niên thật sự trọn vẹn, cần có sự thảnh thơi chứ không phải những giờ phút tất bật trong bếp, nhất là với một người lớn tuổi.
Giữa tiếng cụng ly rôm rả, ánh đèn lấp lánh là nỗi lo riêng của hội chị em khi câu chuyện tiệc tùng và cân nặng trở thành đề tài “sống còn”.
Với không ít người, tết để lại những câu nói tưởng như quan tâm, hỏi han cho vui, song lại trở thành vết xước âm ỉ, theo họ suốt cả năm dài.
Con cái vô tâm với cha mẹ dường như không còn là đề tài xa lạ lạ mà trở thành vấn đề "nhức nhối" khi nhắc tới.
Đằng sau vẻ quyền lực của người đàn ông ghê gớm, hét ra lửa là trái tim mong manh, bất an khi đối diện với cô con gái.
Trên chuyến xe, tôi nghĩ về những câu hỏi mà mình sẽ gặp rồi soạn sẵn vài câu trả lời đối phó cho qua...
Dù không phải cắm mặt vào bếp nhưng nhà chồng vẫn khiến Thanh ngán ngẩm vì cái lệ: du lịch tết
Từ đầu tháng Chạp, thay vì đem cho bớt đồ đạc, mẹ lại bắt đầu một đợt sắm sửa mới. Cứ thấy thứ gì hay hay, mẹ lại mang hết về nhà.
Mẹ chọn sự thong dong thay cho sự tất bật, chọn nụ cười thay cho những giọt mồ hôi rơi trên mâm cỗ ê hề nhưng có khi không ai đụng đũa.
Chiều muộn cuối năm, trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhoài, người đàn bà đứng lặng trước chiếc tủ áo gãy.
Có những cái tết mà mãi sau mới hiểu đó là lần cuối cùng được đủ đầy, trọn vẹn.