Cảm ơn nỗi đau...

02/10/2015 - 07:31

PNO - Ngày người đàn bà sinh nở là ngày họ yếu nhất. Nhưng chị phát hiện ra nỗi đau ấy chẳng là gì so với nỗi đau niềm tin yêu bị bội phản…

Ngày người đàn bà sinh nở là ngày họ yếu ớt như con cua lột. Chưa hoàn hồn sau chuyến vượt cạn nặng nề, đau đớn, con cua lột là chị phát hiện ra cái đau thể chất kia chẳng là gì so với nỗi đau khi niềm tin yêu bị bội phản… Chưa hết thời gian nằm viện, con cua lột bị giáng một đòn chí mạng - chồng chị đã gom hết tiền bạc chạy theo nhân tình.

Tình tiền đều phụ

Nghe giọng nói êm ái, nhìn nụ cười thanh thoát trên môi, khó có thể tưởng tượng ra diễn viên Đan Thy từng trải qua cú sốc nghiệt ngã như vậy. Đã sáu năm trôi qua, ký ức buồn đau về cuộc hôn nhân dang dở chôn sâu trong lòng chị.

Vẫn nụ cười tươi, Đan Thy khẳng định chắc nịch mình chẳng còn buồn đau gì chuyện cũ. Vậy mà chỉ vài ba câu khơi mở, giọng nói dịu dàng dường như biến mất. Thay vào đó là những âm thanh khô khốc, uất nghẹn… Quá khứ như thước phim chậm khiến chị bật khóc tức tưởi.

Mười năm trước, đang là kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu, chị tình cờ quen biết anh - một Việt kiều Mỹ về thăm quê hương. Tình yêu nảy nở, nhẹ nhàng, bình thường như bao đôi lứa, anh chị nên duyên chồng vợ. Anh chọn ở lại quê nhà cùng chị lập nghiệp.

Mọi việc suôn sẻ, nhẹ nhàng. Công việc đang ăn nên làm ra, chị vừa có tin vui được ba tháng, bất ngờ anh báo tin phải trở về Mỹ. Từ hôm đó anh liên tục than thở chuyện làm ăn bên ấy thua lỗ, bảo chị chuyển tiền sang.

Viện lý do chị sắp sinh con, phải giữ sức khỏe cho mẹ và con, nên giao khách sạn lại cho một người bạn của anh quản lý. Không chút nghi ngờ, chị bàn giao khách sạn, bao nhiêu tiền bạc có được cũng chuyển sang hết cho anh.

Chị đâu ngờ anh đã sắp đặt mọi thứ cho sự ra đi của mình. Ngày sinh con, qua một cuộc chuyện trò với bạn, lòng chị rối bời, hoang mang khi biết chồng mình đang ở Việt Nam.

Gửi con thơ còn non ngày tháng, chị lặn lội khắp nơi dò tìm thông tin về chồng. Cầm trên tay thông tin các chuyến bay của anh, chị chết lặng: sáu tháng qua anh về Việt Nam ba lần mà không hề đến thăm vợ. Cũng chẳng ngó ngàng gì đến đứa con vừa mới chào đời.

Trong lúc chị đứng ngồi không yên thấp thỏm lo lắng cho chồng một mình thui thủi đi về, thiếu vợ, chưa gặp được con, nào hay anh đang vui vẻ bên người phụ nữ khác.

Thất thểu quay về, chị phát hiện công ty chỉ còn là cái vỏ rỗng cùng một mớ nợ nần. Khách sạn đã được anh sang tên cho cô nhân tình. Biết mình bị phản bội nhưng khổ thay con tim có lý lẽ riêng của nó. Chị vẫn âm thầm hy vọng, âm thầm cho anh một cơ hội.

Người vẫn bóng chim tăm cá. Chị quyết định gửi email cho anh. Những mong một lời giải thích, một lời hối lỗi, chị biết mình sẵn sàng tha thứ hết cho anh. Thế nhưng thêm một lần nữa hy vọng bị dập tắt.

Anh chẳng màng đến nỗi khổ của chị, còn mắng nhiếc đổ hết tội lỗi lên chị. Niềm tin vào tình yêu vụt tắt. Nỗi đau quá lớn đúng vào đoạn mong manh nhất - người phụ nữ sau sinh, khiến chị suy sụp tinh thần.

Mình đã làm gì nên tội? Mình đã gây ra lỗi lầm gì? Con mình sẽ ra sao? Tại sao lòng người có thể phản trắc như vậy? Sao tình yêu có bộ mặt tàn nhẫn đến vậy?

Những câu hỏi, những dằn vặt, và rồi tiếng con khóc, sự túng quẫn làm chị bấn loạn. Không biết bao nhiêu lần nghĩ quẩn, không biết bao phen toan tính tìm đến cái chết. Nhưng rồi tiếng khóc, nụ cười của con… Và rồi những lời lăng mạ của chồng cứ ong ong trong đầu chị…

Cam on noi dau...
Trải qua bao cay đắng, nụ cười vẫn nở trên môi Đan Thy

Đứng dậy từ lời lăng mạ

Người bỏ đi. Tiền cũng không còn. Chưa đi làm trở lại, chị ôm con về nương nhờ bên ngoại.

“Những ngày tháng đó tôi sống mà như đã chết rồi, vật vờ như cái xác không hồn, chẳng buồn ăn uống, sức khỏe suy kiệt, tưởng không qua nổi. Mỗi lần nghĩ đến anh, lòng lại đau nhói chỉ muốn chết quách đi cho hết phiền muộn” - chị ngậm ngùi nhớ lại.

Đã vậy chồng còn không buông tha, không để cho chị được yên ổn. Anh thường xuyên “khủng bố” tinh thần chị, tìm đủ cách phá cuộc sống của chị: khi thì đăng tải hình ảnh chị lên một số trang web nhạy cảm, lúc thì nói xấu chị với bạn bè, người thân.

Suốt thời gian dài chị điêu đứng với các trò quậy phá của anh, hứng chịu biết bao lời lẽ cay độc, những cái nhìn dè bỉu. May nhờ bạn bè, người thân hiểu chuyện luôn bên cạnh an ủi, động viên chị.

 
Array ( [news_id] => 101384 [news_title] => Cảm ơn nỗi đau... [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Ngày người đàn bà sinh nở là ngày họ yếu nhất. Nhưng chị phát hiện ra nỗi đau ấy chẳng là gì so với nỗi đau niềm tin yêu bị bội phản… [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Ngày người đàn bà sinh nở là ngày họ yếu nhất. Nhưng chị phát hiện ra nỗi đau ấy chẳng là gì so với nỗi đau niềm tin yêu bị bội phản… [news_content] =>

Ngày người đàn bà sinh nở là ngày họ yếu ớt như con cua lột. Chưa hoàn hồn sau chuyến vượt cạn nặng nề, đau đớn, con cua lột là chị phát hiện ra cái đau thể chất kia chẳng là gì so với nỗi đau khi niềm tin yêu bị bội phản… Chưa hết thời gian nằm viện, con cua lột bị giáng một đòn chí mạng - chồng chị đã gom hết tiền bạc chạy theo nhân tình.

Tình tiền đều phụ

Nghe giọng nói êm ái, nhìn nụ cười thanh thoát trên môi, khó có thể tưởng tượng ra diễn viên Đan Thy từng trải qua cú sốc nghiệt ngã như vậy. Đã sáu năm trôi qua, ký ức buồn đau về cuộc hôn nhân dang dở chôn sâu trong lòng chị.

Vẫn nụ cười tươi, Đan Thy khẳng định chắc nịch mình chẳng còn buồn đau gì chuyện cũ. Vậy mà chỉ vài ba câu khơi mở, giọng nói dịu dàng dường như biến mất. Thay vào đó là những âm thanh khô khốc, uất nghẹn… Quá khứ như thước phim chậm khiến chị bật khóc tức tưởi.

Mười năm trước, đang là kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu, chị tình cờ quen biết anh - một Việt kiều Mỹ về thăm quê hương. Tình yêu nảy nở, nhẹ nhàng, bình thường như bao đôi lứa, anh chị nên duyên chồng vợ. Anh chọn ở lại quê nhà cùng chị lập nghiệp.

Mọi việc suôn sẻ, nhẹ nhàng. Công việc đang ăn nên làm ra, chị vừa có tin vui được ba tháng, bất ngờ anh báo tin phải trở về Mỹ. Từ hôm đó anh liên tục than thở chuyện làm ăn bên ấy thua lỗ, bảo chị chuyển tiền sang.

Viện lý do chị sắp sinh con, phải giữ sức khỏe cho mẹ và con, nên giao khách sạn lại cho một người bạn của anh quản lý. Không chút nghi ngờ, chị bàn giao khách sạn, bao nhiêu tiền bạc có được cũng chuyển sang hết cho anh.

Chị đâu ngờ anh đã sắp đặt mọi thứ cho sự ra đi của mình. Ngày sinh con, qua một cuộc chuyện trò với bạn, lòng chị rối bời, hoang mang khi biết chồng mình đang ở Việt Nam.

Gửi con thơ còn non ngày tháng, chị lặn lội khắp nơi dò tìm thông tin về chồng. Cầm trên tay thông tin các chuyến bay của anh, chị chết lặng: sáu tháng qua anh về Việt Nam ba lần mà không hề đến thăm vợ. Cũng chẳng ngó ngàng gì đến đứa con vừa mới chào đời.

Trong lúc chị đứng ngồi không yên thấp thỏm lo lắng cho chồng một mình thui thủi đi về, thiếu vợ, chưa gặp được con, nào hay anh đang vui vẻ bên người phụ nữ khác.

Thất thểu quay về, chị phát hiện công ty chỉ còn là cái vỏ rỗng cùng một mớ nợ nần. Khách sạn đã được anh sang tên cho cô nhân tình. Biết mình bị phản bội nhưng khổ thay con tim có lý lẽ riêng của nó. Chị vẫn âm thầm hy vọng, âm thầm cho anh một cơ hội.

Người vẫn bóng chim tăm cá. Chị quyết định gửi email cho anh. Những mong một lời giải thích, một lời hối lỗi, chị biết mình sẵn sàng tha thứ hết cho anh. Thế nhưng thêm một lần nữa hy vọng bị dập tắt.

Anh chẳng màng đến nỗi khổ của chị, còn mắng nhiếc đổ hết tội lỗi lên chị. Niềm tin vào tình yêu vụt tắt. Nỗi đau quá lớn đúng vào đoạn mong manh nhất - người phụ nữ sau sinh, khiến chị suy sụp tinh thần.

Mình đã làm gì nên tội? Mình đã gây ra lỗi lầm gì? Con mình sẽ ra sao? Tại sao lòng người có thể phản trắc như vậy? Sao tình yêu có bộ mặt tàn nhẫn đến vậy?

Những câu hỏi, những dằn vặt, và rồi tiếng con khóc, sự túng quẫn làm chị bấn loạn. Không biết bao nhiêu lần nghĩ quẩn, không biết bao phen toan tính tìm đến cái chết. Nhưng rồi tiếng khóc, nụ cười của con… Và rồi những lời lăng mạ của chồng cứ ong ong trong đầu chị…

Cam on noi dau...
Trải qua bao cay đắng, nụ cười vẫn nở trên môi Đan Thy

Đứng dậy từ lời lăng mạ

Người bỏ đi. Tiền cũng không còn. Chưa đi làm trở lại, chị ôm con về nương nhờ bên ngoại.

“Những ngày tháng đó tôi sống mà như đã chết rồi, vật vờ như cái xác không hồn, chẳng buồn ăn uống, sức khỏe suy kiệt, tưởng không qua nổi. Mỗi lần nghĩ đến anh, lòng lại đau nhói chỉ muốn chết quách đi cho hết phiền muộn” - chị ngậm ngùi nhớ lại.

Đã vậy chồng còn không buông tha, không để cho chị được yên ổn. Anh thường xuyên “khủng bố” tinh thần chị, tìm đủ cách phá cuộc sống của chị: khi thì đăng tải hình ảnh chị lên một số trang web nhạy cảm, lúc thì nói xấu chị với bạn bè, người thân.

Suốt thời gian dài chị điêu đứng với các trò quậy phá của anh, hứng chịu biết bao lời lẽ cay độc, những cái nhìn dè bỉu. May nhờ bạn bè, người thân hiểu chuyện luôn bên cạnh an ủi, động viên chị.

[news_source] => [news_tag] => gia đình,hôn nhân,vượt qua khó khăn,diễn viên Đan Thy,Cảm ơn nỗi đau [news_status] => 6 [news_createdate] => 2015-10-02 07:31:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2015-10-02 07:31:00 [news_relate_news] => 36441,101369,101374 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/cam-on-noi-dau-61032/ [news_urlid] => 61032 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 16991 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cam-on-noi-dau--a101384.html [tag] => gia đìnhhôn nhânvượt qua khó khăndiễn viên Đan ThyCảm ơn nỗi đau [daynews2] => 2015-10-02 07:31 [daynews] => 02/10/2015 - 07:31 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI