Cái ống nhổ

24/11/2017 - 16:00

PNO - Còn hôm nay, hễ mỗi lần cầm cái ống nhổ cho chồng, chập chờn cái vết màu đỏ là tim tôi như ngừng đập. Tôi sợ cái ngày rồi anh cũng bỏ tôi lại mà ra đi...

Năm tôi lên 15 tuổi, cha tôi bị viêm phổi nặng. Chị gái tôi đã lấy chồng, mẹ tôi tối mặt với công việc vườn tược, nấu nướng nên hằng ngày, ngoài giờ đi học, tôi chăm sóc cha.

Sáng sớm, trước khi ra khỏi nhà tôi phải đổ và làm sạch cái ống nhổ, khăn lau, bô vệ sinh cho cha. Tôi làm chăm chỉ và tận tình, không để ý những con vi trùng đang rình rập xâm nhập cơ thể mình. Mỗi khi cha lên cơn ho, gần như ông muốn lả đi thì tôi hoặc mẹ chỉ biết ngồi bên cạnh vuốt và xoa cho cha đỡ mệt.

Đêm ấy, nằm giường bên, tôi thức theo tiếng ho của cha. Sáng ra, chỉ biết mỗi cách làm thật sạch cái ống nhổ, đặt ngay ngắn ở chỗ cũ, để qua cơn thiêm thiếp, cha quờ tay hoặc nghiêng người là có ngay. 

Cai ong nho
 

Mặc dầu mẹ tôi ra sức chạy chữa, nhưng một buổi chiều mùa hè năm 1961, cha tôi lặng lẽ ra đi trong sự ngỡ ngàng, đau xót của cả gia đình. 

Sau khi thi đỗ tú tài II, tôi ghi danh vào trường luật với ước mơ trở thành luật sư như lời trăn trối của cha. Tôi học được mấy tháng thì hoàn cảnh gia đình quá ngặt nghèo, tôi đành giã từ giảng đường luật để vào học sư phạm Quy Nhơn. Ngày chào mẹ và các anh, tôi như quán tính, ngoái dòm lại một góc giường, nơi cái ống nhổ và bộ bà ba trắng của cha vẫn hiển hiện…

Năm 25 tuổi, tôi lập gia đình và lần lượt năm đứa con ra đời. Sau giải phóng, đời sống giáo viên rất khó khăn. Lương hai vợ chồng phải giật gấu vá vai mới tạm đủ cho một cuộc sống đạm bạc và lo cho các con ăn học. Dầu vậy, lòng tôi hằng đêm vẫn cứ canh cánh nỗi thương thương, nhớ nhớ. Tôi thương mẹ một đời vất vả, tôi nhớ cha vì người ra đi quá sớm, tôi cứ mãi ray rứt về những ngày thơ bé, chưa kịp chăm hết lòng cho cha, chưa kịp lo hơn cho mẹ…

Cai ong nho
Ảnh: Internet

Năm tôi 54 tuổi, cô chồng tôi bị té nằm một chỗ. Tuy là cô nhưng bà như thể mẹ của nhà tôi, nuôi dưỡng anh từ bé vì anh mồ côi mẹ sớm. Thế là mỗi ngày, cũng trước khi rời nhà, đến lớp, tôi lại làm vệ sinh cái ống nhổ cho cô, giặt khăn sạch để cạnh, dặn các con ở nhà canh bà; chiều về, việc đầu tiên của tôi là xách cái ống nhổ đi đổ.

Người già nằm một chỗ, trời mùa đông, Huế mưa dầm và rét buốt, vì vậy việc giữ sạch và khô ráo cho bà là trên hết. Tôi cần mẫn như thế một thời gian thì ngọn đèn 93 tuổi ấy cũng đến hồi cạn dầu. Chiều hôm ấy, tôi lau người bà bằng khăn ấm, đút bà ăn. Bà nuốt vài muỗng sữa rồi… ra đi. Hơi ấm vẫn còn vương lại trên tay tôi, phút cuối, cô muốn nói gì đó mà không kịp. Cái ống nhổ dưới chân giường còn khô ráo…

Bây giờ thì tôi đã ngoài bảy mươi. Nhà tôi bất ngờ mang căn bệnh hiểm nghèo. Cả gia đình xao xác. Tôi đau đớn, hụt hẫng, lo sợ. Các con thay nhau trở về, cả nhà tích cực chạy chữa. Mọi người đều cố gắng giấu đi cảm xúc của riêng mình, chỉ biết dồn sức cho cuộc chiến dành giật mạng sống cho chồng, cho cha mình. Nhà tôi không hề hay biết những tế bào quái ác đang từng giờ bào mòn cơ thể anh, thỉnh thoảng khó chịu, thỉnh thoảng nghi ngờ rồi lại chìu vợ, chìu con đi xét nghiệm, đi lấy mẫu, đi thử máu…Gần hai năm, cũng là hai lần con gái tôi, qua các cuộc trao đổi, bàn thảo với các bác sĩ đã tự quyết định về phác đồ điều trị cho cha, tìm được nguồn biệt dược thế hệ mới, nhà tôi tạm vượt qua cửa tử. 

Cai ong nho
Ảnh minh họa

Lại hằng đêm, tôi nằm cạnh bên, thức ngủ theo từng hơi thở của chồng. Có đêm, anh sợ tiếng ho của anh làm tôi thức giấc, anh như cố kìm nén, hoặc trở đầu để ém đi bớt tiếng sặc sụa. Tôi trở mình, ôm lấy đôi bàn chân khô gầy của anh, cố giấu đi giọt nước mắt trong bóng đêm. 

Trời mới tờ mờ, tôi đã lui cui dậy, việc đầu tiên là xách cái ống nhổ lên, xem có lợn cợn vết máu nào không. Có thời điểm, khi sức khỏe nhà tôi xấu đi dần, tôi chỉ còn biết loanh quanh bên cái ống nhổ, cái bô vệ sinh để kiểm tra, để hy vọng. Rồi giặt khăn ấm, pha sữa, dòm ngó anh mỗi giây mỗi phút. 

Ngày đổ ống nhổ cho cha, tôi còn quá nhỏ, cứ làm và không xen nhiều cảm xúc đau xót. 

Ngày đổ ống nhổ cho cô, tôi làm như một công việc giữa bộn bề trường lớp, con cái, làm tận tụy trước chiếc bóng leo lắt của người già.

Còn hôm nay, hễ mỗi lần cầm cái ống nhổ cho chồng, chập chờn cái vết màu đỏ là tim tôi như ngừng đập. Tôi sợ cái ngày rồi anh cũng bỏ tôi lại mà ra đi. Hằng đêm, tôi nguyện cầu vong linh ông bà, tổ tiên cho tôi được đổ ống nhổ, dọn bô vệ sinh và giặt khăn cho tới lúc nào tôi không thể làm được nữa, hoặc tốt hơn, hãy cho tôi đi trước nhà tôi để khỏi phải chứng kiến giây phút xé lòng… 

Hoàng Thị Huyền Tuyến

 
Array ( [news_id] => 38455 [news_title] => Cái ống nhổ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 117052_13-ngon-den-truoc-gio-2481545.jpg [news_subcontent] => Còn hôm nay, hễ mỗi lần cầm cái ống nhổ cho chồng, chập chờn cái vết màu đỏ là tim tôi như ngừng đập. Tôi sợ cái ngày rồi anh cũng bỏ tôi lại mà ra đi... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Còn hôm nay, hễ mỗi lần cầm cái ống nhổ cho chồng, chập chờn cái vết màu đỏ là tim tôi như ngừng đập. Tôi sợ cái ngày rồi anh cũng bỏ tôi lại mà ra đi... [news_content] =>

Năm tôi lên 15 tuổi, cha tôi bị viêm phổi nặng. Chị gái tôi đã lấy chồng, mẹ tôi tối mặt với công việc vườn tược, nấu nướng nên hằng ngày, ngoài giờ đi học, tôi chăm sóc cha.

Sáng sớm, trước khi ra khỏi nhà tôi phải đổ và làm sạch cái ống nhổ, khăn lau, bô vệ sinh cho cha. Tôi làm chăm chỉ và tận tình, không để ý những con vi trùng đang rình rập xâm nhập cơ thể mình. Mỗi khi cha lên cơn ho, gần như ông muốn lả đi thì tôi hoặc mẹ chỉ biết ngồi bên cạnh vuốt và xoa cho cha đỡ mệt.

Đêm ấy, nằm giường bên, tôi thức theo tiếng ho của cha. Sáng ra, chỉ biết mỗi cách làm thật sạch cái ống nhổ, đặt ngay ngắn ở chỗ cũ, để qua cơn thiêm thiếp, cha quờ tay hoặc nghiêng người là có ngay. 

Cai ong nho
 

Mặc dầu mẹ tôi ra sức chạy chữa, nhưng một buổi chiều mùa hè năm 1961, cha tôi lặng lẽ ra đi trong sự ngỡ ngàng, đau xót của cả gia đình. 

Sau khi thi đỗ tú tài II, tôi ghi danh vào trường luật với ước mơ trở thành luật sư như lời trăn trối của cha. Tôi học được mấy tháng thì hoàn cảnh gia đình quá ngặt nghèo, tôi đành giã từ giảng đường luật để vào học sư phạm Quy Nhơn. Ngày chào mẹ và các anh, tôi như quán tính, ngoái dòm lại một góc giường, nơi cái ống nhổ và bộ bà ba trắng của cha vẫn hiển hiện…

Năm 25 tuổi, tôi lập gia đình và lần lượt năm đứa con ra đời. Sau giải phóng, đời sống giáo viên rất khó khăn. Lương hai vợ chồng phải giật gấu vá vai mới tạm đủ cho một cuộc sống đạm bạc và lo cho các con ăn học. Dầu vậy, lòng tôi hằng đêm vẫn cứ canh cánh nỗi thương thương, nhớ nhớ. Tôi thương mẹ một đời vất vả, tôi nhớ cha vì người ra đi quá sớm, tôi cứ mãi ray rứt về những ngày thơ bé, chưa kịp chăm hết lòng cho cha, chưa kịp lo hơn cho mẹ…

Cai ong nho
Ảnh: Internet

Năm tôi 54 tuổi, cô chồng tôi bị té nằm một chỗ. Tuy là cô nhưng bà như thể mẹ của nhà tôi, nuôi dưỡng anh từ bé vì anh mồ côi mẹ sớm. Thế là mỗi ngày, cũng trước khi rời nhà, đến lớp, tôi lại làm vệ sinh cái ống nhổ cho cô, giặt khăn sạch để cạnh, dặn các con ở nhà canh bà; chiều về, việc đầu tiên của tôi là xách cái ống nhổ đi đổ.

Người già nằm một chỗ, trời mùa đông, Huế mưa dầm và rét buốt, vì vậy việc giữ sạch và khô ráo cho bà là trên hết. Tôi cần mẫn như thế một thời gian thì ngọn đèn 93 tuổi ấy cũng đến hồi cạn dầu. Chiều hôm ấy, tôi lau người bà bằng khăn ấm, đút bà ăn. Bà nuốt vài muỗng sữa rồi… ra đi. Hơi ấm vẫn còn vương lại trên tay tôi, phút cuối, cô muốn nói gì đó mà không kịp. Cái ống nhổ dưới chân giường còn khô ráo…

Bây giờ thì tôi đã ngoài bảy mươi. Nhà tôi bất ngờ mang căn bệnh hiểm nghèo. Cả gia đình xao xác. Tôi đau đớn, hụt hẫng, lo sợ. Các con thay nhau trở về, cả nhà tích cực chạy chữa. Mọi người đều cố gắng giấu đi cảm xúc của riêng mình, chỉ biết dồn sức cho cuộc chiến dành giật mạng sống cho chồng, cho cha mình. Nhà tôi không hề hay biết những tế bào quái ác đang từng giờ bào mòn cơ thể anh, thỉnh thoảng khó chịu, thỉnh thoảng nghi ngờ rồi lại chìu vợ, chìu con đi xét nghiệm, đi lấy mẫu, đi thử máu…Gần hai năm, cũng là hai lần con gái tôi, qua các cuộc trao đổi, bàn thảo với các bác sĩ đã tự quyết định về phác đồ điều trị cho cha, tìm được nguồn biệt dược thế hệ mới, nhà tôi tạm vượt qua cửa tử. 

Cai ong nho
Ảnh minh họa

Lại hằng đêm, tôi nằm cạnh bên, thức ngủ theo từng hơi thở của chồng. Có đêm, anh sợ tiếng ho của anh làm tôi thức giấc, anh như cố kìm nén, hoặc trở đầu để ém đi bớt tiếng sặc sụa. Tôi trở mình, ôm lấy đôi bàn chân khô gầy của anh, cố giấu đi giọt nước mắt trong bóng đêm. 

Trời mới tờ mờ, tôi đã lui cui dậy, việc đầu tiên là xách cái ống nhổ lên, xem có lợn cợn vết máu nào không. Có thời điểm, khi sức khỏe nhà tôi xấu đi dần, tôi chỉ còn biết loanh quanh bên cái ống nhổ, cái bô vệ sinh để kiểm tra, để hy vọng. Rồi giặt khăn ấm, pha sữa, dòm ngó anh mỗi giây mỗi phút. 

Ngày đổ ống nhổ cho cha, tôi còn quá nhỏ, cứ làm và không xen nhiều cảm xúc đau xót. 

Ngày đổ ống nhổ cho cô, tôi làm như một công việc giữa bộn bề trường lớp, con cái, làm tận tụy trước chiếc bóng leo lắt của người già.

Còn hôm nay, hễ mỗi lần cầm cái ống nhổ cho chồng, chập chờn cái vết màu đỏ là tim tôi như ngừng đập. Tôi sợ cái ngày rồi anh cũng bỏ tôi lại mà ra đi. Hằng đêm, tôi nguyện cầu vong linh ông bà, tổ tiên cho tôi được đổ ống nhổ, dọn bô vệ sinh và giặt khăn cho tới lúc nào tôi không thể làm được nữa, hoặc tốt hơn, hãy cho tôi đi trước nhà tôi để khỏi phải chứng kiến giây phút xé lòng… 

Hoàng Thị Huyền Tuyến

[news_source] => [news_tag] => ho ra máu,bệnh lao,cái ống nhổ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-11-24 16:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-11-24 16:00:00 [news_relate_news] => 25068,38425,38432 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/cai-ong-nho-117052/ [news_urlid] => 117052 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1208 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cai-ong-nho-a38455.html [tag] => ho ra máubệnh laocái ống nhổ [daynews2] => 2017-11-24 16:00 [daynews] => 24/11/2017 - 16:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...