Bỏ phố hay trụ lại: Tôi chấp nhận chịu khổ, nhẫn nại chờ ngày quê hương đón về

04/10/2021 - 12:34

PNO - Phải chấp nhận chịu thiệt, nhẫn nại hơn, để vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương bình yên đón chúng ta trở về.

Tháng 5, khi TPHCM bùng dịch và bắt đầu thực hiện giãn cách xã hội, vì còn việc làm nên dì cháu tôi chọn ở lại Sài Gòn.

Qua đến tháng 6, thành phố tăng cường cấp độ giãn cách xã hội, cửa hàng điện thoại mà cháu tôi làm thuê chính thức đóng cửa. Cháu thất nghiệp nhưng không kịp về với cha mẹ, còn tôi lay lắt với đồng lương bị cắt giảm.

Những tháng ngày sau đó, tôi vừa chống chọi nuôi mình vừa gói ghém gửi đồ ăn qua cho cháu.

Rồi đến lượt quê nhà cũng giãn cách xã hội. Xe trà sữa của chị gái không thể bán, anh trai đi mua ve chai cũng bó chân ngồi nhà trong khi tiền mắm muối gạo rau tăng giá từng ngày.

Bữa cơm quê càng nghèo nàn hơn. Vậy là tôi bất đắc dĩ trở thành “Mạnh Thường Quân” của cả gia đình. Chúng tôi ở lại Sài Gòn ngày ngày ngóng tin ở quê nhà, đếm số ca nhiễm COVID-19 và cầu mong quê hương bình an. 

Lý do về quê của một phụ nữ là không trụ nổi
Lý do về quê của một phụ nữ là "không trụ nổi"
Một gia đình dự tính đi xe máy về quê
Một gia đình bốn người cùng nhiều đồ đạc dự tính đi xe máy về quê

Đến tháng 9, nhiều người biết mình không thể trụ lâu ở TPHCM, trong đó có dì cháu tôi. Mấy hôm nay, hàng ngàn người lao động miền Tây đổ ra các cửa ngõ để mong được về quê. Chúng tôi cũng nóng lòng muốn về. Dẫu biết làm vậy là không đúng quy định, nhưng một khi người miền Tây đã nói “không thể trụ nổi” thì cái sự thật ấy thiệt hơn cả chữ “thật”.

Dịch bệnh đáng sợ, nhưng dịch đói gần hơn. Tôi may mắn vẫn còn công việc, còn chút ít thu nhập trong mấy tháng này, nhưng khát khao được về bên người thân gia đình luôn nung nấu.

Đó là phản xạ rất bản năng của con người. Lúc hiểm nguy, yếu đuối, khó khăn, bệnh tật chỉ muốn có người thân bên cạnh, chỉ mong nương náu chốn thân quen... Điều đó có gì sai? 

Chuyến hồi hương bất đắc dĩ này hẳn sẽ là nỗi ám ảnh trong lòng những đứa trẻ
Một gia đình mang theo bánh mì để ăn dọc đường tìm về quê
Có gia đình mang theo bình nước sôi để chế mì gói cho con ăn dọc đường
Có gia đình mang theo bình nước sôi để chế mì gói cho con ăn dọc đường. Có gia đình may mắn được người tốt đem tặng xôi, mì, bún...

Nhiều người kém may mắn hơn tôi, họ mất việc hoàn toàn, phải nợ tiền trọ, họ cố bám víu, vay mượn chắt bóp để sống suốt 4 tháng ròng, mong đến ngày hết dịch và thấy bầu trời sáng sau cơn mưa.

Nhiều người sống lay lắt, chờ các bữa ăn thiện nguyện, trông vào hàng cứu trợ của nhà nước và Mạnh Thường Quân… Nhưng đến ngày "trụ không nổi", họ phải chất nhau lên xe, lao ra hiểm nguy để tìm đường sống.

Về quê cũng chưa hẳn là đường sống, chưa hẳn sẽ đảm bảo có việc hay có tiền, nhưng ít ra sẽ không đói, sẽ có cha mẹ, anh em, bà con chòm xóm đùm túm nhau, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Rủi hơn, lỡ mắc bệnh hay có bề gì thì cũng được ở cạnh người thân trong những thời khắc nguy nan nhất. Có lẽ đó là chỗ dựa tinh thần, là niềm hi vọng của người lao động tha hương như chúng tôi.

Người ta về quê bằng bất cứ phương tiên gì: xe máy, xe đạp, thậm chí đi bộ
Người ta về quê bằng bất cứ phương tiên gì: xe máy, xe đạp, thậm chí đi bộ

Thế rồi hôm qua, nghe tin quê tôi và nhiều tỉnh nữa đề nghị hạn chế người từ tâm dịch tự phát về quê, cháu tôi buồn thiu nói: "Út ơi, quê mình từ chối mình rồi!".

Tôi cũng chạnh lòng, nhưng ngẫm lại cái lý do mình rời quê tha hương lập nghiệp cũng vì “quê mình còn nghèo quá”. Bây giờ mình và mọi người về, có những người mang theo cả virus bệnh, gánh nặng quê hương càng trĩu nặng.

Lên bản tin của tỉnh nhà đọc, tôi thấy thương quê mình hơn. Trước khi thực hiện giãn cách xã hội, tỉnh Trà Vinh đã mở các cửa ngõ vào tỉnh để đón nhận gần 30.000 công dân Trà Vinh từ các tỉnh thành về quê tránh dịch.

Với những người còn kẹt lại TPHCM, bà con gói ghém từ gạo, thực phẩm gửi lên cứu trợ, như cha mẹ gửi gạo nuôi con đi học xa nhà… Thế nhưng trong khả năng nguồn lực về cơ sở vật chất, dịch vụ y tế của tỉnh nhà còn hạn chế, lãnh đạo tỉnh mong công dân còn kẹt lại TPHCM cố gắng thu xếp ở lại.

Nhưng về tới cửa ngõ quê, chưa phải là về được nhà. Trong ảnh là đoàn người bị chặn lại trên cầu Cổ Chiêm, cửa ngõ vào Trà Vinh
Nhưng về tới cửa ngõ quê, chưa phải là về được nhà. Trong ảnh là đoàn người bị chặn lại ở cầu Cổ Chiên, cửa ngõ vào Trà Vinh

Tôi không nghĩ quê hương chối bỏ mình. Tôi tin rằng, nếu còn khả năng, không ai để mặc đồng hương bơ vơ bên ngoài. Và để bảo vệ sự bình yên cho tỉnh nhà, tôi chấp nhận chịu thiệt, chịu vất vả, nhẫn nại vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương giang tay đón tôi về. 

Mỹ Mỹ (Q.11, TPHCM)

 

 
Array ( [news_id] => 1447473 [news_title] => Bỏ phố hay trụ lại: Tôi chấp nhận chịu khổ, nhẫn nại chờ ngày quê hương đón về [news_title_seo] => Bỏ phố hay trụ lại: Tôi chấp nhận chịu khổ, nhẫn nại chờ ngày quê hương đón về [news_supertitle] => [news_picture] => bo-pho-hay-tru-lai-nhan-nai-cho-ngay-_1633316953.png [news_subcontent] => Phải chấp nhận chịu thiệt, nhẫn nại hơn, để vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương bình yên đón chúng ta trở về. [news_subcontent_seo] => Phải chấp nhận chịu thiệt, nhẫn nại hơn, để vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương bình yên đón chúng ta trở về. [news_headline] => Phải chấp nhận chịu thiệt, nhẫn nại hơn, để vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương bình yên đón chúng ta trở về. [news_content] =>

Tháng 5, khi TPHCM bùng dịch và bắt đầu thực hiện giãn cách xã hội, vì còn việc làm nên dì cháu tôi chọn ở lại Sài Gòn.

Qua đến tháng 6, thành phố tăng cường cấp độ giãn cách xã hội, cửa hàng điện thoại mà cháu tôi làm thuê chính thức đóng cửa. Cháu thất nghiệp nhưng không kịp về với cha mẹ, còn tôi lay lắt với đồng lương bị cắt giảm.

Những tháng ngày sau đó, tôi vừa chống chọi nuôi mình vừa gói ghém gửi đồ ăn qua cho cháu.

Rồi đến lượt quê nhà cũng giãn cách xã hội. Xe trà sữa của chị gái không thể bán, anh trai đi mua ve chai cũng bó chân ngồi nhà trong khi tiền mắm muối gạo rau tăng giá từng ngày.

Bữa cơm quê càng nghèo nàn hơn. Vậy là tôi bất đắc dĩ trở thành “Mạnh Thường Quân” của cả gia đình. Chúng tôi ở lại Sài Gòn ngày ngày ngóng tin ở quê nhà, đếm số ca nhiễm COVID-19 và cầu mong quê hương bình an. 

Lý do về quê của một phụ nữ là không trụ nổi
Lý do về quê của một phụ nữ là "không trụ nổi"
Một gia đình dự tính đi xe máy về quê
Một gia đình bốn người cùng nhiều đồ đạc dự tính đi xe máy về quê

Đến tháng 9, nhiều người biết mình không thể trụ lâu ở TPHCM, trong đó có dì cháu tôi. Mấy hôm nay, hàng ngàn người lao động miền Tây đổ ra các cửa ngõ để mong được về quê. Chúng tôi cũng nóng lòng muốn về. Dẫu biết làm vậy là không đúng quy định, nhưng một khi người miền Tây đã nói “không thể trụ nổi” thì cái sự thật ấy thiệt hơn cả chữ “thật”.

Dịch bệnh đáng sợ, nhưng dịch đói gần hơn. Tôi may mắn vẫn còn công việc, còn chút ít thu nhập trong mấy tháng này, nhưng khát khao được về bên người thân gia đình luôn nung nấu.

Đó là phản xạ rất bản năng của con người. Lúc hiểm nguy, yếu đuối, khó khăn, bệnh tật chỉ muốn có người thân bên cạnh, chỉ mong nương náu chốn thân quen... Điều đó có gì sai? 

Chuyến hồi hương bất đắc dĩ này hẳn sẽ là nỗi ám ảnh trong lòng những đứa trẻ
Một gia đình mang theo bánh mì để ăn dọc đường tìm về quê
Có gia đình mang theo bình nước sôi để chế mì gói cho con ăn dọc đường
Có gia đình mang theo bình nước sôi để chế mì gói cho con ăn dọc đường. Có gia đình may mắn được người tốt đem tặng xôi, mì, bún...

Nhiều người kém may mắn hơn tôi, họ mất việc hoàn toàn, phải nợ tiền trọ, họ cố bám víu, vay mượn chắt bóp để sống suốt 4 tháng ròng, mong đến ngày hết dịch và thấy bầu trời sáng sau cơn mưa.

Nhiều người sống lay lắt, chờ các bữa ăn thiện nguyện, trông vào hàng cứu trợ của nhà nước và Mạnh Thường Quân… Nhưng đến ngày "trụ không nổi", họ phải chất nhau lên xe, lao ra hiểm nguy để tìm đường sống.

Về quê cũng chưa hẳn là đường sống, chưa hẳn sẽ đảm bảo có việc hay có tiền, nhưng ít ra sẽ không đói, sẽ có cha mẹ, anh em, bà con chòm xóm đùm túm nhau, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Rủi hơn, lỡ mắc bệnh hay có bề gì thì cũng được ở cạnh người thân trong những thời khắc nguy nan nhất. Có lẽ đó là chỗ dựa tinh thần, là niềm hi vọng của người lao động tha hương như chúng tôi.

Người ta về quê bằng bất cứ phương tiên gì: xe máy, xe đạp, thậm chí đi bộ
Người ta về quê bằng bất cứ phương tiên gì: xe máy, xe đạp, thậm chí đi bộ

Thế rồi hôm qua, nghe tin quê tôi và nhiều tỉnh nữa đề nghị hạn chế người từ tâm dịch tự phát về quê, cháu tôi buồn thiu nói: "Út ơi, quê mình từ chối mình rồi!".

Tôi cũng chạnh lòng, nhưng ngẫm lại cái lý do mình rời quê tha hương lập nghiệp cũng vì “quê mình còn nghèo quá”. Bây giờ mình và mọi người về, có những người mang theo cả virus bệnh, gánh nặng quê hương càng trĩu nặng.

Lên bản tin của tỉnh nhà đọc, tôi thấy thương quê mình hơn. Trước khi thực hiện giãn cách xã hội, tỉnh Trà Vinh đã mở các cửa ngõ vào tỉnh để đón nhận gần 30.000 công dân Trà Vinh từ các tỉnh thành về quê tránh dịch.

Với những người còn kẹt lại TPHCM, bà con gói ghém từ gạo, thực phẩm gửi lên cứu trợ, như cha mẹ gửi gạo nuôi con đi học xa nhà… Thế nhưng trong khả năng nguồn lực về cơ sở vật chất, dịch vụ y tế của tỉnh nhà còn hạn chế, lãnh đạo tỉnh mong công dân còn kẹt lại TPHCM cố gắng thu xếp ở lại.

Nhưng về tới cửa ngõ quê, chưa phải là về được nhà. Trong ảnh là đoàn người bị chặn lại trên cầu Cổ Chiêm, cửa ngõ vào Trà Vinh
Nhưng về tới cửa ngõ quê, chưa phải là về được nhà. Trong ảnh là đoàn người bị chặn lại ở cầu Cổ Chiên, cửa ngõ vào Trà Vinh

Tôi không nghĩ quê hương chối bỏ mình. Tôi tin rằng, nếu còn khả năng, không ai để mặc đồng hương bơ vơ bên ngoài. Và để bảo vệ sự bình yên cho tỉnh nhà, tôi chấp nhận chịu thiệt, chịu vất vả, nhẫn nại vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương giang tay đón tôi về. 

Mỹ Mỹ (Q.11, TPHCM)

 

[news_source] => [news_tag] => Bỏ phố,hay trụ lại,bỏ phố về quê,bỏ phố về làng,Trà Vinh đón công dân [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-10-04 10:06:01 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-10-04 12:34:36 [news_relate_news] => 1447410,1447369,1447270, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 626 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/bo-pho-hay-tru-lai-toi-chap-nhan-nhin-doi-nhan-nai-cho-ngay-que-huong-don-ve-a1447473.html [tag] => Bỏ phốhay trụ lạibỏ phố về quêbỏ phố về làngTrà Vinh đón công dân [daynews2] => 2021-10-04 12:34 [daynews] => 04/10/2021 - 12:34 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.