PNO - Sau đám tang bố, cả nhà ngồi lại với nhau, bàn bạc: “Giờ mẹ sẽ ở với ai?”. Bao nhiêu năm qua, bố mẹ không ai chịu vào thành phố sống với các con.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Hoang Thanh 05-08-2020 15:46:42
Thật ra người già muốn ở cùng con cháu cho vui, nhưng cách sinh hoạt của con cái, cháu chắt có sự khác biệt rõ rệt. ban ngày các con đi làm, cháu đi học, chiều tối mọi người trơ về nhà nhưng phần lo ăn uống, tắm giặt, học bài, xem tivi, bọn trẻ thì chơi game . . người già vẫn thui thủi 1 mình, người già muốn nói chuyện nhưng câu chuyện của người già thường gắn liền vơi chuyện ngày xưa, những người quen ở làng quê . . chỉ có con trai hay con gái của ông bà mới biết đó là ai, nên ông bà không thể nói chuyện đó với cháu, con dâu, con rể, cách nói chuyện cũng chậm rãi từ từ, vì thế con cháu chỉ nghe được câu trước câu sau là chạy mất, nguời già lại ngồi thở dài nhìn xa xăm, im lặng, cứ thế khoảng cách cứ xa dần, người già dễ cảm thấy cô đơn vì thiếu người nói chuyện. Thật ra mô hình nhà nuôi dưỡng người già ở các nước rất hay, các ông bà có thể sinh hoạt chung với những người cùng thế hệ, có suy nghĩ, phong cách giống nhau, nhưng ở VN chưa có 1 nơi nuôi dưỡng tốt thật sự dành cho người già, hoặc có nơi để các cụ có thể đến đó nói chuyện, sinh hoạt cùng nhau mỗi ngày - sáng đi chiều về như vậy thì thì hay biết mấy. Các con cháu có thể yên tâm đi làm, đi học mà không phải lo lắng : không biết lúc này cha mẹ mình đang làm gì giữa bốn bức tường. Các cụ cũng sẽ thoải mái hơn khi sinh hoạt trong môi trường phù hợp với lứa tuổi, tuổi thọ sẽ được kéo dài, các cụ sống vui, sống khỏe không còn cô đơn giữa các con cháu.
Đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu trở thành một gánh nặng thể chất và tâm lý, khi tuổi nghề thực tế thường kết thúc sớm hơn rất nhiều so với tuổi đời.
Khoảng 10% các ca sa sút trí tuệ hiện nay thuộc nhóm khởi phát sớm (dưới 65 tuổi). Alzheimer đang gia tăng cùng tốc độ già hóa dân số tại Việt Nam
Bằng những công việc giản dị hằng ngày, bà dạy cháu về giá trị của lao động, về sự sẻ chia và lòng biết ơn đối với những điều bình dị.
Bánh tằm bì chánh hiệu miền Tây sông nước phải là sợi bánh con tằm, được bà nội trợ kỳ công nhào, nắn.
Chăm sóc bạn đời sa sút trí tuệ, nếu không đủ ngôn ngữ yêu thương thì cũng đừng buông lời ác nghiệt...
Bà mong qua nhịp cầu Báo Phụ nữ TPHCM, nhiều người biết đến và đồng cảm với tình cảnh hẩm hiu, bế tắc của bà.
Việt Nam sẽ chính thức bước vào thời kỳ dân số già từ năm 2034. Trước thực trạng trên, tăng tuổi hưu có phải là giải pháp cấp thiết?
Bị bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, ông gọi bà bằng "ông bạn" vì bà tai biến, xuống tóc để phẫu thuật. Bà rồi ông cũng ra đi, trọn tình tri kỷ.
Khi mẹ bất an với cuộc sống hiện tại, tương lai của con sẽ phải gánh vác áp lực từ bộ não quá tải trước thay đổi chóng mặt của đô thị.
Khi tình nghĩa tào khang đi qua quãng gập ghềnh của bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, người ta có thể nhìn nhầm bạn đời thành người dưng hay người giữ vườn.
Đừng cố ép mình trả lời câu hỏi "Tôi là ai?", hãy cho bản thân quyền được quan sát và trải nghiệm tình cảm một cách lành mạnh
Thành công của một người đôi khi không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn được nuôi dưỡng bởi sự yêu thương và ủng hộ của gia đình.
Thạc sĩ, NSƯT Hạnh Thúy chia sẻ cùng Báo Phụ nữ TPHCM câu chuyện tích lũy về già của giới văn nghệ sĩ và người lao động tự do nói chung.
Mẹ không nhớ tên con, mẹ đi lạc hay suốt ngày chửi đổng càng khiến con yêu thương mẹ hơn, cùng nhau đối mặt với bệnh Alzheimer.
Giữa phố phường tấp nập, những người phụ nữ ấy vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh hàng nhỏ...
Tuổi hưu và tuổi lao động tưởng chừng là 2 vấn đề riêng biệt nhưng thực chất có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Khi tủ lạnh trở nên phổ biến tới mức hầu như nhà nào cũng có, chuyện chờ đón từng chuyến xe chở nước đá đi bán dạo đã thành ký ức.
Sống chung với bệnh Alzheimer, mỗi ngày của mẹ là chuyến tàu ngược thời gian về miền ký ức. Chăm sóc người già sa sút trí tuệ luôn cần yêu và hiểu.