Bao lâu rồi bạn chưa chụp hình với cha?

02/04/2021 - 19:53

PNO - Hôm vừa rồi đi xem phim Bố già, có một chi tiết cứ trở đi trở lại trong tôi, đó là trò thách thức của cậu con trai tên Quắn: “Đã bao lâu rồi bạn chưa chụp hình với cha?”.

Khi tôi chưa ra đời, cha tôi làm nghề đưa thư cho hợp tác xã. Sau này tôi có dịp nghe bà con trong vùng kể lại, ông là một người rất trung thực, chịu khó. Cách ông yêu nghề, thương người cũng có một không hai. 

Mỗi lần có thư, ông phải tìm đúng tên người nhận đề trên thư, chủ nhân mà đi vắng thì ông sẽ trở lại bất kể bao nhiêu lượt, để trao tận tay.

Ông không bao giờ gửi qua họ hàng, chòm xóm hay người thân quen. Cha bảo, thời kỳ hậu chiến có nhiều thông tin quan trọng. Sự trở về, tìm đến của ai đó có thể là nỗi đau khổ hay niềm hạnh phúc rất to lớn của một người, một gia đình, cha không thể trao nhầm thư.

Cha tôi miệt mài làm người đưa thư suốt một thời gian dài. Đến lúc chị em tôi ra đời thì điều kiện thông tin liên lạc đã nâng cấp. Cha nghỉ việc, về làm nông dân. Chiếc xe đạp cùng cha rong ruổi ngày nào trở thành phương tiện để cha chở đậu, lúa, củi và đưa đón tôi đi học. 

Cha tôi hay hát. Ngày hai lượt chở tôi, ông đều hát những bài khác nhau. Cha hát rất to, tôi cảm tưởng mỗi khi ông hát thì vòng xe quay mạnh hơn và gương mặt ông rạng rỡ hơn. 

Để nuôi đàn con tuổi ăn tuổi lớn, cha cật lực lao động ngày đêm. Hết mùa, ai kêu gì làm nấy, giữa mùa thì ai vứt bỏ mảnh đất nào, dù đồng cao trũng thấp, cha đều nhận cày cuốc, gieo trồng.

Cha cũng ham chăn nuôi. Đến tận bây giờ, khi làng tôi đã theo chính sách dồn điền đổi thửa, diện tích ruộng tăng lên, đồng cỏ giảm xuống, rất hiếm người nuôi trâu bò thì nhà tôi vẫn giữ được đàn trâu mấy con làm vốn liếng.

Cha bảo, làm nông dân mà chỉ trồng không nuôi thì thất thế. Trồng chỉ đủ ăn, nuôi mới có dôi dư, phòng bị. Vì thế, bốn năm tôi theo học đại học, mỗi năm cha lại “gả” đi vài “em nghé” để trang trải. 

Còn nhớ, những trưa hè nắng đổ lửa, tứ bề bỏng rát như rang. Tôi đợi mãi chẳng nghe tiếng xe cha cọc cạch trở về. Mẹ bảo: “Cha mày đang tranh thủ giờ nghỉ để xách nước cho trâu tắm. Bò thiếu nước thì được, chứ trâu là giống lội, thiếu nước vài bữa nó gầy còn da bọc xương ngay”. 

Rồi những lần ngã bệnh, chỉ còn đủ sức húp cháo loãng, cha cũng gắng dậy xem cả nhà đang cho trâu ăn gì, chuồng trại đủ ấm chưa. Đang mùa heo may, cỏ cây khan hiếm, cha lại hối thúc mẹ và mấy chị em cắt thêm cây chuối, ủ rơm, trộn cám cho trâu ăn.

Cha ôm việc, lo nhiều đến nỗi tôi nổi bực. Hễ cha nhờ vả gì, tôi cũng ngúng nguẩy, cáu gắt. Sau này lớn lên, xa nhà, mỗi lần có dịp về, tôi lại ngồi giảng giải: Cha ơi, cha làm ơn lo cho sức khỏe, bớt bận bịu, bớt làm đi… 

Thực ra, tôi chỉ dựa vào cảm tính để nói, chứ đã quá lâu rồi cha có bao giờ kể điều gì khó khăn, mệt nhọc hay bận bịu đâu. Lần nào gọi về cũng nghe: “Cha khỏe, mẹ ổn. Con cần thêm gì không?”. Thậm chí, lần gần đây nhất, bị tôi phát hiện chuyện cha viêm đại tràng mà không điều trị, cha cũng nhẹ tênh: “Tầm này ai chả đau ốm, cha mày còn khỏe chán”…

Nếu cha chỉ kể điều vui, thì trong những cuộc điện thoại đường dài, phía tôi toàn chuyện khó. Nào con cái đau ốm, công việc mùa dịch khó khăn, áp lực cuộc sống và chi tiêu ở phố làm tôi kiệt sức… Vì tôi vô tâm nên luôn khiến cha ở đầu dây bên kia khó xử. 

Hôm vừa rồi đi xem phim Bố già, có một chi tiết cứ trở đi trở lại trong tôi, đó là trò thách thức của cậu con trai tên Quắn: “Đã bao lâu rồi bạn chưa chụp hình với cha?”. 

Lần này, về nhà, tôi tự nhủ sẽ chụp với cha một bức hình mà không cần chọn góc nghiêng thần thánh hay phần mềm để che khuyết điểm, tôi sẽ bắt trọn những sợi tóc bạc, những vết nhăn nheo gồ ghề, những đường gân khắc khổ của cha.

Dù hơi muộn, nhưng tôi sẽ học lại cách làm con, để kể cha nghe ngày ấy, trên con đường băng qua đồng lúa xanh rờn, không chỉ cha vui khi có con ngồi sau, mà con cũng dâng trào hạnh phúc. Tôi sẽ nói cha nghe rằng ông đã hát hay ra sao, cha là người cha tốt và tôi biết ơn ông đến thế nào… 

Diệu Thông

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tuổi già ra sao là do mình chọn

    Tuổi già ra sao là do mình chọn

    01-03-2024 19:02

    Ngày còn ở Việt Nam, chị cứ băn khoăn suốt về tuổi già của mình. Không chồng, không con, rồi hưu trí, mình sẽ ở với ai?

  • Lời hồi đáp từ cỏ cây

    Lời hồi đáp từ cỏ cây

    01-03-2024 15:35

    Nhìn khung cảnh bình yên ấy, tôi lại ước sau này về già mình cũng được thảnh thơi, vui với cỏ cây hoa lá, sống chậm lại như ba.

  • Ba không cấm con sống… ảo

    Ba không cấm con sống… ảo

    01-03-2024 06:13

    Anh cho rằng con còn trẻ, thiếu thực tế, mà mấy chuyện sống ảo đó không quan trọng nên không cần tranh luận; chứ những chuyện cần thiết sẽ khác.

  • Mẹ chồng 8X khiến dân mạng xôn xao "ai là mẹ chồng, ai là con dâu"

    Mẹ chồng 8X khiến dân mạng xôn xao "ai là mẹ chồng, ai là con dâu"

    29-02-2024 18:41

    Chị Hằng Ni từng muốn rèn giũa con dâu thành phiên bản như mình.

  • Người thân bên bờ sinh tử, quyết định thế nào?

    Người thân bên bờ sinh tử, quyết định thế nào?

    29-02-2024 09:42

    Trước việc phải lựa chọn điều trị tiếp cho người thân hay buông xuôi, chúng ta đối diện nhiều nỗi đau chồng chéo...

  • Liều thuốc quý

    Liều thuốc quý

    29-02-2024 06:21

    Chị biết ơn mọi thứ xảy ra với mình, sức khỏe yếu là lời nhắc để chị quan sát cơ thể, trân trọng và yêu thương bản thân nhiều hơn.

  • Chỉ đường cho hươu...: Bỏ nhà đi bụi

    Chỉ đường cho hươu...: Bỏ nhà đi bụi

    28-02-2024 19:33

    Người Do Thái có câu: “Luôn luôn nhìn vào mặt tươi sáng của sự vật. Nếu không thấy, hãy đánh bóng cho đến khi nó tỏa sáng”.

  • Cơ hội dạy con quản lý tài chính

    Cơ hội dạy con quản lý tài chính

    28-02-2024 12:27

    Dạy con quản lý tiền không chỉ đơn giản là dạy con kỹ năng sống, mà còn là quá trình truyền tải cách thức sống cho con.

  • Biến nơi đang sống thành nơi đáng sống

    Biến nơi đang sống thành nơi đáng sống

    28-02-2024 05:58

    Bà Vũ Thị Dung - hàng xóm của tôi - yêu hoa đến lạ. Hoa nào bà thấy đẹp, thấy thích là bà trồng từ trong vườn ra đến đầu ngõ.

  • Quay về các giá trị cốt lõi

    Quay về các giá trị cốt lõi

    27-02-2024 12:25

    Chấp nhận sự duy nhất của mỗi trẻ và cho phép trẻ phát triển tùy theo những khả năng riêng của mình và thời gian riêng của mình.

  • Quầy thuốc của ba

    Quầy thuốc của ba

    27-02-2024 10:42

    Quầy thuốc của ba trạc tuổi tôi, năm nay đã hơn 30 tuổi rồi. Đó là nơi tôi quanh quẩn để học, để chơi và để lớn.

  • Những bước chạy "đánh thức"

    Những bước chạy "đánh thức"

    27-02-2024 05:32

    Không dừng lại là môn thể thao, chạy bộ cộng đồng đang là một phong cách sống thu hút rất nhiều người tham gia.

  • Má lại chờ tết… sang năm

    Má lại chờ tết… sang năm

    26-02-2024 20:01

    Rồi thì mình má thui thủi làm bạn với chiếc ti vi, rồi thì má phải đợi thêm gần 360 ngày nữa mới lại được bận rộn với cháu con...

  • "Tôi mù chữ nhưng con tôi là học sinh giỏi cấp tỉnh"

    "Tôi mù chữ nhưng con tôi là học sinh giỏi cấp tỉnh" 

    26-02-2024 14:32

    Ông Tam bị tật nguyền từ nhỏ, phải “bước đi” bằng 2 tay. Nghèo khó và bệnh tật bủa vây gia đình ông, nhưng các thành viên vẫn nỗ lực hết sức.

  • Chạy cho mình, đừng chạy theo người khác!

    Chạy cho mình, đừng chạy theo người khác!

    26-02-2024 12:34

    Chạy để khỏe, để thay đổi bản thân, để thử thách chính mình, để gắn kết gia đình, để cùng nhau đi du lịch, để… tìm người yêu…

  • Cả nhà cùng chạy

    Cả nhà cùng chạy

    26-02-2024 06:32

    "Chạy bộ giúp gắn kết gia đình; khi tham gia giải chạy bộ ở các tỉnh thành khác, cả nhà cùng chạy và kết hợp du lịch”, chị Mai Hương nói.

  • Có nên giữ chặt túi tiền?

    Có nên giữ chặt túi tiền?

    25-02-2024 19:11

    Tiêu tiền không chỉ thể hiện tính cách con người, một khuynh hướng tiêu dùng, mà rộng hơn còn là thúc đẩy kinh tế phát triển.

  • Bước chân cùng nhau

    Bước chân cùng nhau

    25-02-2024 15:02

    Chúng tôi vẫn yêu nhau như ngày xưa, thậm chí hơn xưa, vì bây giờ chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn sau mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi nhịp chân chạy cùng nhau.