PNO - Tôi không có lấy một phút giây riêng tư thực thụ. Có những lúc tôi đang tắm, chồng vẫn thản nhiên gõ cửa đòi vào lấy đồ.
| Chia sẻ bài viết: |
Giang Tuệ Cách đây 50 phút
Hôn nhân không phải là hòa tan để biến mất, mà là ở cạnh nhau nhưng vẫn giữ được bản thân. Bạn đang đòi một điều rất bình thường thôi mà.
Viên Viên Cách đây 51 phút
Từ kinh nghiệm bản thân, tôi khuyên bạn: Đừng nói lúc đang bực, dễ thành trách móc.
Nói cụ thể từng việc, ví dụ: lúc em tắm, lúc em đọc sách, lúc em ngủ
Đề nghị cách giải quyết luôn, như gõ cửa rồi chờ, giảm âm lượng, hỏi trước.
Ngân Hạnh Cách đây 52 phút
Bạn có thể nói chuyện theo kiểu nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, ví dụ:
“Em biết vợ chồng thì thoải mái với nhau, nhưng có những lúc em cần một chút riêng tư để nghỉ ngơi hoặc tập trung. Nếu anh tôn trọng những lúc đó, em sẽ thấy dễ chịu và vui vẻ hơn nhiều.”
Vương Chiêu Cách đây 55 phút
Nói thẳng luôn nha, cần không gian riêng trong hôn nhân không hề ích kỷ. Ngược lại, đó là cách để bản thân không bị mệt mỏi và giữ được cảm xúc với nhau lâu dài.
Kim Cách đây 57 phút
Nghe là thấy bạn đang bị “ngộp” thật, chứ không phải chuyện nhỏ đâu. Sống chung lâu dễ bị nhầm giữa “thân” và “xâm phạm”, mà chồng bạn đang nghiêng hẳn về vế sau.
Kim Hạnh Cách đây 1 giờ
Bạn nói thẳng với anh ấy, qui định rõ những lúc nào và khi nào cần để bạn có không gian một mình. Đó không phải vì hết yêu mà yêu cũng cần không gian cho việc tắm rửa vệ sinh nhé.
ZuZi Cách đây 1 giờ
Tôi rất ghét kiểu đang ở trong nhà tắm mà bị chồng xộc vào. Nhà tắm là nơi riêng tư nhất, đừng cậy mình là chồng rồi vượt quá giới hạn. Dù là vợ chồng cũng cần tôn trọng không gian tối thiểu của nhau chứ. Nếu không người kia sẽ rất ngột ngạt.
Liên Anh Cách đây 1 giờ
Cuộc sống hôn nhân làm người ta cứ nghĩ đối phương là của mình rồi thì không còn gì phải khách sáo, riêng tư nữa. Nhưng vậy là lầm. Chính sự thiếu tôn trọng đó làm rạn nứt tình cảm.
Tủi thân mà nước mắt cứ chảy ngược vào trong, hóa ra đâu phải cứ cho đi, cứ thương là sẽ nhận lại sự quan tâm tương xứng.
Em không còn cảm xúc yêu thương với chồng nữa. Người ta không thể cứ mở lòng mãi với một người đã nhiều lần làm mình thất vọng.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.