Tôi để lại nhà cho vợ con khi ly hôn, chưa tháng nào quên gửi tiền cấp dưỡng

08/08/2018 - 10:11

PNO - Giá trị ngôi nhà ở thời điểm chúng tôi ly hôn là 2,5 tỷ, số tiền không nhỏ với tôi. Nhưng tôi quyết định để lại ngôi nhà ấy cho em và con, vì tôi muốn con mình được sống trong điều kiện quen thuộc, thoải mái nhất.

Gần đây, tôi có đọc được bài 'Ăn xin từng đồng' tiền cấp dưỡng nuôi con từ người chồng vô trách nhiệm viết về nỗi khổ trong việc đấu tranh đòi quyền lợi cho con sau khi ly hôn. Từ những trường hợp như thế, chị em phụ nữ thường “mặc định” rằng các ông chồng rất vô trách nhiệm trong vấn đề này, không đáng mặt nam nhi.

Tuy nhiên, tôi khẳng định không phải người đàn ông nào sau ly hôn cũng tìm cách trốn tránh trách nhiệm với con. Những ông chồng cũ cư xử tồi tệ như vậy là do bản thân họ còn chưa trưởng thành trong tính cách hoặc quá lệch lạc trong suy nghĩ, hoặc cũng có thể họ có khó khăn về tài chính. Bản thân tôi cũng từng trải qua một lần đổ vỡ nhưng cho đến giờ, tôi vẫn luôn cố gắng làm tốt nhất trong khả năng có thể để cùng vợ cũ lo lắng cho con.

Chúng tôi cưới được ba năm thì ly hôn, khi ấy con trai duy nhất của vợ chồng tôi mới được gần hai tuổi. Khi yêu, chúng tôi không gặp mâu thuẫn gì đáng kể nhưng khi sống cùng nhau, cả hai lộ ra nhiều khác biệt. Gia đình bên vợ tôi sống ở nội thành, là trí thức, bố làm trong quân đội, mẹ là giảng viên trường cao đẳng, anh chị em đều làm công việc nhà nước. Bố mẹ tôi sống ở ngoại thành (xưa là Hà Tây, nay sát nhập vào Hà Nội), làm công việc chân tay. Mẹ tôi bán trái cây ở chợ, bố là thợ đóng giày thủ công.

Toi de lai nha cho vo con khi ly hon, chua thang nao quen gui tien cap duong
Tôi từng đau đầu với thái độ cư xử thiên lệch, coi nhẹ nhà chồng của vợ mình (ảnh minh họa).

Nói chung, về kinh tế nhà tôi không thua kém nhà em, anh em tôi cũng được bố mẹ nuôi ăn học tử tế và cũng có công việc ổn định. Nhưng trong tư tưởng vợ tôi vẫn “ngầm” có sự so sánh và khi sống cùng nhau lâu, tôi cảm nhận rõ vợ có ý coi nhẹ nhà chồng. Chẳng hạn, vào những dịp lễ Tết cần mua quà cho bố mẹ hai bên, em luôn mua vải may áo dài cho mẹ mình nhưng “mặc định” là mẹ tôi dân buôn bán chẳng bao giờ diện quần áo cầu kỳ, chỉ mua miếng vải thường thường để may đồ bộ. Khi mua rượu biếu hai nhà cũng vậy, em chọn loại đắt tiền cho bố mình nhưng mua cho bố tôi chai vang nội giá chừng hai trăm ngàn.

Khi bố mẹ hai bên đến thăm chúng tôi, em cũng tỏ ý “bên trọng, bên khinh”. Bố mẹ em đến, em tất bật đi siêu thị sắm sửa đồ ngon vật lạ, thậm chí đặt hàng nhập trên mạng từ cả tuần trước đó. Còn khi bố mẹ tôi tới, em nấu ăn qua quýt, lấy lệ. Tôi cũng vài lần nhắc em nhẹ nhàng nhưng em tỏ ra không để tâm.

Từ khi sinh con, em càng tỏ rõ sự coi thường nhà chồng. Em khó chịu khi bà nội bế cháu, bà dặn gì thì em nhấm nhẳng tỏ vẻ không vui. Vài lần em bảo tôi sau này nhất định phải bắt con học hành để thoát cái cảnh è ra bán sức lao động, dù có tiền nhưng trông vẫn "hèn hèn". Lâu dần, giữa chúng tôi xuất hiện những khoảng cách và mâu thuẫn khó hàn gắn.

Toi de lai nha cho vo con khi ly hon, chua thang nao quen gui tien cap duong
Chúng tôi quyết định ly hôn khi không còn cảm thấy sự yêu thương, tôn trọng từ nhau (ảnh minh họa).

Rồi tôi bắt được tin nhắn em chê bai nhà chồng với người yêu cũ, đáng nói là giữa họ có cả những đưa đẩy qua lại khiến tôi thấy thất vọng về vợ mình. Khi biết người yêu cũ vừa lên chức phó giám đốc, em tỏ rõ ý tiếc nuối và chê chồng “kém tài”, không kiếm ra được tiền muôn bạc vạn như anh ta. Sau lần đó, chúng tôi ly thân. Tôi để em và con ở lại ngôi nhà chung, còn mình dọn ra ngoài ở trọ. Sau thời gian nửa năm, thấy em không tỏ ý muốn hàn gắn, tôi quyết định ly hôn, em đồng ý. 

Khi ra tòa, em đề nghị chia mọi tài sản dựa trên mức đóng góp thực tế trong quá trình chung sống, em nuôi con, tôi đóng góp theo mức phán quyết của tòa án. Nếu tính như em thì tôi sẽ được hai phần ba ngôi nhà, bởi lẽ tôi góp vào đó nhiều hơn em nhờ tiền dành dụm từ lúc độc thân và tiền bố mẹ tôi cho thêm. Giá trị ngôi nhà ở thời điểm chúng tôi ly hôn là 2,5 tỷ, số tiền không nhỏ với tôi. Nhưng tôi quyết định để lại ngôi nhà ấy cho em và con, vì tôi muốn con mình được sống trong điều kiện quen thuộc, thoải mái nhất.

Không phải tôi không muốn giành quyền nuôi con nhưng tôi hiểu rằng, người mẹ chăm sóc con sẽ chu đáo hơn. Điều kiện duy nhất tôi muốn em đáp ứng là cho tôi được thăm con mỗi tuần hai hoặc ba lần, và mỗi tháng tôi sẽ đưa con về chơi với ông bà nội vào những ngày cố định. Em đồng ý. Tòa yêu cầu tôi đóng góp 3 triệu mỗi tháng để nuôi con, nhưng tôi tự đưa ra mức đóng góp 7 triệu và đề nghị tòa ghi vào phán quyết. Đó cũng là cách tôi nhắc nhở mình cố gắng làm tròn trách nhiệm phụ giúp vợ nuôi con.

Toi de lai nha cho vo con khi ly hon, chua thang nao quen gui tien cap duong
Không chỉ chủ động gửi tiền phụ vợ nuôi con mỗi tháng, tôi cũng luôn tranh thủ khi rảnh rỗi để đưa con đi chơi, dạy con học...

Nhiều người nghĩ tôi giàu có nhưng thực tế hoàn toàn không phải. Lương của tôi khoảng 15 triệu mỗi tháng, cộng thêm một khoản lợi nhuận nhỏ từ quán hàng tôi hùn chung cùng người bạn, tổng thu nhập khoảng 25 triệu. Tôi nghĩ đơn giản, thu nhập của mình cao hơn vợ vài lần, vợ đã phải vất vả chăm sóc con hàng ngày thì mình đóng góp thoải mái một chút cũng không có gì thiệt thòi. Hơn nữa, bản thân tôi không có nhu cầu gì nhiều nhặn, nên với số tiền còn lại tôi vẫn có thể mua trả góp một căn hộ khác cho mình.

Mỗi tháng, tôi tự nguyện chuyển số tiền 7 triệu vào tài khoản của vợ vào một ngày cố định. Mỗi lần đến thăm con, tôi cũng mua thêm đồ chơi, sữa, trái cây hay những gì con đang cần mà chưa có. Đến nay, sau hai năm ly hôn, tôi cảm nhận rõ thái độ của vợ khác xưa nhiều. Có lần, cô ấy chủ động đề nghị tôi đưa con về thăm ông bà nội khi biết bố tôi đang ốm. Lần khác, em gái của cô ấy kể với tôi rằng, chị H. bảo ngày trước chị đã cư xử không phải nên để mất người chồng có trách nhiệm, thương vợ thương con.

Dù chưa biết liệu tương lai có thể tái hợp hay không, tôi vẫn tự nhủ sẽ luôn làm tròn trách nhiệm người cha bởi xét cho cùng, con cái là thứ tài sản quý giá nhất của chúng ta trên cõi đời này. 

H.T (Hà Nội)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ai biết đâu là lần cuối

    Ai biết đâu là lần cuối

    20-06-2026 13:50

    Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.

  • Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    Phụ nữ sau tuổi 40 bắt đầu sống khác

    20-06-2026 06:00

    Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…

  • Chiếc bẫy tình thân

    Chiếc bẫy tình thân

    19-06-2026 06:00

    Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.

  • Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    Tôi ân hận vì đã quá chiều con

    18-06-2026 19:00

    Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.

  • Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    Tết Đoan ngọ, ăn cơm rượu nhớ chuyện xưa

    18-06-2026 17:28

    Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống

  • Có mẹ, con có mùa hè

    Có mẹ, con có mùa hè

    18-06-2026 06:00

    Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...

  • Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    Tuổi già ngẩng cao đầu nhờ có của để dành

    17-06-2026 17:37

    “Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.

  • Có chồng mà như không

    Có chồng mà như không

    17-06-2026 06:00

    Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.

  • Những lớp học cắt may ngày ấy…

    Những lớp học cắt may ngày ấy…

    16-06-2026 19:30

    Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...

  • Tự lo cho mình chính là thương con

    Tự lo cho mình chính là thương con

    16-06-2026 11:30

    Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.

  • 'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    'Di sản' ngọt ngào của mùa World Cup

    16-06-2026 06:00

    World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.

  • Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    Liệu có thể ly hôn khi chưa phân chia xong tài sản?

    15-06-2026 14:16

    Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.

  • 'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    'Bỏ đói' chồng, thượng sách?

    15-06-2026 06:00

    Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.

  • Con phải lớn thôi!

    Con phải lớn thôi!

    14-06-2026 14:09

    Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.

  • Mùa trâm chín

    Mùa trâm chín

    14-06-2026 06:00

    Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.

  • Đi qua những mái nhà của chính con mình

    Đi qua những mái nhà của chính con mình

    13-06-2026 19:30

    Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.

  • Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    Người đàn bà trong… tuyệt tình cốc

    13-06-2026 11:30

    Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...

  • Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    Khi người già cô đơn trong đủ đầy

    13-06-2026 06:00

    Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.