PNO - Thông thường, sau một sự việc đã rồi, người ta chép lưỡi “giá như”, “giá mà”… Giá mà thầy cô giành nhiều thời gian hơn để trò chuyện với học sinh...
Chia sẻ bài viết: |
Mẹ 3 con 20-04-2023 21:49:23
Tác giả viết rất đúng
Hồng Hạ 20-04-2023 15:34:29
Đúng ý tôi, con nít giờ nhiều đứa làm nư dữ lắm
Thùy 20-04-2023 12:15:37
Mình thấy học sinh bây giờ áp lực lắm. Không được hạnh phúc như ngày xưa. Ngày xưa thiếu ăn thiếu mặc nhưng có hạnh phúc đơn sơ của tuổi học sinh. Bây giờ no đủ, trường chuyên lớp chọn, chỉ làm học sinh thêm bất hạnh.
Ngày ngày Cha mẹ lùa trẻ con chạy theo chương trình - hệ thống GD. Mấy tháng hè con có da có thịt, tụ trường vài tháng sức khoẻ kém đi thấy rõ gầy gò xanh xao. Ngày kiểm tra 15 phút, thi giữa kỳ vẫn phải học thuốc bài, chuẩn bị bài vở các môn khác, chẳng có thời gian nghỉ xen kẽ. Không có thời gian thong thả để ôn môn kiểm tra & nghỉ ngơi đầu óc. Trả bài cho con thì thấy nội dung nhàm chán ...chẳng có ích lợi thực tế, mà tất tần tật phải thuộc trong đầu...đúng là không thể hiểu nổi...
Thi thoảng, tôi bày biện lục bình, dâm bụt, hoa dại hái bên đường rồi cùng con chơi trò bán bánh mì giả bộ.
Mỗi tháng Tư về, trái tim tôi vẫn rung lên những nhịp đập tha thiết và luôn biết ơn sâu sắc ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam 30/4/1975.
Tôi nóng nảy, tôi sai lầm, tôi buồn bã, tôi vui sướng. Và buồn vui ấy chỉ thỉnh thoảng mới có thể chia sẻ cùng cha.
Đại thắng mùa xuân lịch sử 30/4/1975, hòa bình lập lại, tôi trở về với gia đình trong niềm vui sum họp sau mười mấy năm đi kháng chiến.
Chỉ đến khi những đứa trẻ lần lượt chọn cách rời bỏ thế giới này, những bậc làm cha mẹ mới giật mình tự hỏi: vì đâu?
Hỏi má thích quà gì? Má cười bảo chỉ cần dẫn má ra Dinh Độc Lập đúng ngày 30/4 để hòa chung không khí đại lễ tưng bừng...
Trong hành trình mang hương vị quê nhà đi muôn phương, anh Nguyễn Đức Nhật Thuận - luôn tự nhắc mình phải mang nụ cười về cho cha mẹ.
Anh bối rối chưa tìm được chìa khóa mở cửa trái tim thì hay tin có người sắp coi mắt cô....
Với tôi, chữ hiếu không chỉ là việc phụng dưỡng cha mẹ mà còn là giữ gìn danh dự cho gia đình, để cha mẹ tự hào.
Hòa bình đẹp lắm nhưng bà tôi, dì tôi, những người phụ nữ thân yêu quanh tôi vẫn sống trong những mất mát không bao giờ có thể lấp đầy.
Không chỉ đồng hành với vợ trong công việc, anh Tuấn Anh còn luôn san sẻ, lắng nghe và quan tâm vợ từ những điều nhỏ nhất.
Dù cuộc sống có lúc thăng trầm, anh luôn giữ vững nguyên tắc: không để khó khăn ảnh hưởng đến con.
Hòa Bình không chỉ là tên gọi, mà còn là thông điệp vô cùng ý nghĩa, bởi khi ấy đất nước mới vừa thoát khỏi chiến tranh.
Ngày xưa, mỗi lần ba bệnh, không thể xuống bếp, chị em tôi lại khấp khởi mừng thầm vì khỏi phải ăn mấy món dở ẹc của ba.
Ba tôi - người trong bức ảnh cũ mà tôi luôn cẩn thận giữ gìn - là một trong 4.234 tù nhân chính trị từng bị giam giữ tại Côn Đảo.
Những ngày hòa bình mới bắt đầu, không còn tiếng súng đêm đêm dội về, mọi người sống với nhau vui vẻ, làng quê yên ả, thanh bình.
Bị bắt khi mới sinh con được 20 ngày, 6 năm trong tù, nếm trải đủ gian khổ, bà vẫn giữ trọn niềm tin về ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Tôi vẫn nhớ những cái ôm ấm áp của nữ doanh nhân Nguyễn Thị Minh Giang ngày chị ra mắt tự truyện “Sống giàu” vào tháng 9/2024, khi bước qua tuổi 40.