PNO - Những chuỗi ngày liên tiếp như thế trôi qua suốt cả khoảng thời thơ ấu của tôi. Càng ngày tôi càng trở thành một con người lạnh lùng, cô độc và chỉ muốn bứt phá, nổi loạn.
| Chia sẻ bài viết: |
Kim Thoa 09-09-2024 21:19:15
Sai lầm của phụ nữ là suy nghĩ: nhẫn nhịn để giữ gia đình yên ấm. Nhưng họ đã sai. Tôi cũng là phụ nữ, cũng yếu thế nếu so sánh với chồng. Nhưng quan điểm của tôi là khi vợ chồng có mâu thuẫn, tôi không nhẫn nhịn, cũng không muốn cãi lộn ầm ĩ. Mà tôi chọn cách đối thoại để giải quyết dứt điểm từng vấn đề… để rồi cuối cùng, việc nào cũng được giải quyết dứt điểm. Đặc biệt là trước khi đối thoại với chồng, tôi sẽ chuẩn bị sẵn những câu từ để làm sao khi nói ra, tôi phải thể hiện được sự quyết đoán, dứt điểm cho vấn đề, chứ không được phép chùn bước để chồng lấn át mình. Giờ vợ chồng tôi đã ở bên nhau 22 năm, nhưng càng ngày chồng tôi càng nể trọng tôi.
Là phụ nữ, tuyệt đối không được nhẫn nhịn. Nhưng cũng không cần ngoa ngoắt đáo để. Nói câu nào là phải chất lượng câu đó. Đàn ông họ sẽ phải nhìn lại giá trị của bản thân và giá trị của vợ.
Trả lời 18 thích 3 không thích
Ngoc Nguyen
Bạn may mắn gặp người thương và tôn trọng hạnh phúc...
Tulip Tran 09-09-2024 16:27:30
Tội con quá bé à !!
Ngoc Nguyen
Chúc mừng mẹ con bạn ấy được hạnh phúc bạn ơi!
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?
Rời Sài Gòn sau 20 năm gói ghém cả tuổi trẻ, người mẹ 39 tuổi mang theo vốn liếng của 2 thập kỷ trải nghiệm để về quê làm lại từ đầu.
yêu thương không chỉ là cho con tất cả những gì mình từng thiếu mà nên hiểu rằng con có một tuổi thơ, một ước mơ và một hành trình riêng.
Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm là những phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp thường bị gắn mác khó lấy chồng.
“Có người đi đến cuối đường mới biết đó là ngõ cụt. Cái giá phải trả đôi khi quá đắt”
Trái bần - chỉ cái tên thôi đã nghe quê mùa, mộc mạc đầy thương khó.
Đừng để sự tắc trách của cha mẹ trở thành nỗi bất an cho cộng đồng.
Tuổi già nên giữ cho mình khoản tiền phòng thân, hay đầu tư tất cả vào con cháu? Đâu mới là chọn lựa phù hợp nhất?
Tôi chợt lặng người chốc lát, vậy là con đã hiểu được một nguyên tắc rất đơn giản trong cuộc sống: đủ là được.
Lời hay, ý đẹp sẽ như hoa như ngọc làm đẹp cho đời. Còn lời nói độc địa, vô tâm như rắn rết làm đau, làm xấu.
Hoa quỳnh nhà tôi lại bung nở vào thời khắc giao mùa từ xuân sang hạ, khi cái nắng chảy tràn bỏng rát...
Có một gia tài không tính bằng vật chất mà được đo bằng những hải trình dằng dặc, bằng màu áo hải quân và bản lĩnh kiên cường của hậu phương.
Trên mạng xã hội, không ít người trẻ lại biến những sự kiện đau thương thành ảnh chế, video hài hước hoặc nội dung giải trí.