PNO - Đọc bài NTK Quách Thái Công "không muốn có con" và không cần ai "lo giùm", tôi thấy như nói hộ mình sau 6 năm chữa hiếm muộn để "phải có con"
| Chia sẻ bài viết: |
Tl chi 30-07-2025 11:17:38
Toi la nguoi gia co con trai va chau day du nhung toi dong quan diem voi cac ban , neu cho chon lai toi se nhu cac ban, an yen vui ve
Phuong 30-07-2025 10:31:12
Ở Cần Thơ có 1 Sư Cô đã giúp bạn mình chữa được căn bệnh này và sành được bé Gái gần 5 tuổi, bạn đầu bạn này cũng định đi xin trứng người khác, may sao có người chỉ và bạn đã có được bé gái, Cô khám bạn này là bị lạnh tử cung nên trứng khó đậu, mong bạn sớm có được con như mong muốn nha
Ngọc Thuý 30-07-2025 07:43:45
Tôi cũng không muốn có con khi cuộc sống ngày càng đắt đỏ, công việc lại khó khăn, nên thô hai người đã chật vật không nên lôi thêm người thứ 3 vào cảnh khỏ.
Nguyễn Thị Thu Thảo 29-07-2025 09:24:56
1/ Trả lời ngay và luôn cho tiêu đề bài viết : Không sao cả. Mỗi cá nhân đều có quyền được sống theo cách mình muốn, và không có bổn phận phải làm theo sắp xếp của người khác.
2/ Con cái không phải được sinh ra để báo hiếu hoặc để chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già. Xã hội đầy rẫy những vụ việc con bạo hành, bỏ bê thậm chí tước đoạt cả mạng sống của cha mẹ; nhẹ nhàng hơn thì lừa cha mẹ, chiếm đoạt hết tài sản rồi tống cả hai vào viện dưỡng lão. Như vậy, nếu so sánh giữa việc có những đứa con như vậy với việc không có một mụn con, thì hoàn cảnh nào bất hạnh và đáng thương hơn ??
3/ Trường hợp con cái vẫn hiếu thuận với cha mẹ nhưng ở quá xa ( ở nước ngoài chẳng hạn), thì xem ra việc chăm sóc sớm hôm khi cha mẹ già yếu cũng là nhiệm vụ bất khả thi. Có con cũng như không !!
4/ Con cái là nợ, cũng là duyên. Duyên hay nợ lại phụ thuộc vào phúc phần của mỗi người. Chấp nhận mọi việc như nó vốn có chẳng phải là thái độ sống khôn ngoan hay sao ??
Con gái vẫn còn thời gian rất dài phía trước để khởi nghiệp và tôi có thể hỗ trợ bằng nhiều cách
Cho đến năm đầu tiên đón tết bên nhà chồng, tôi mới bắt đầu ngấm đòn tết.
Mấy ai làm dâu mà được mẹ chồng yêu thương như con gái? Có bao nhiêu người phụ nữ cất bước về nhà chồng mà được thật sự xem là "người nhà"?
Khoảnh khắc đón ba ở nhà xe, cùng với những thùng xốp, giỏ cói… ấy chính là khi tôi cảm nhận, mùa xuân đã về thật gần, thật ấm êm, đủ đầy.
Mỗi cuối năm, nghe má hỏi “Tết này được thưởng nhiều không con?” là tim tôi thắt lại, vừa thương vừa tủi…
Chị tin rằng khi gánh nặng đau thương được trút bỏ, trên môi em dâu sẽ lại nở nụ cười rạng rỡ như nắng xuân.
Bạn mang toàn bộ số tiền tiết kiệm 300 triệu đồng và thậm chí còn xoay thêm tiền khắp nơi, vay mượn để mua bạc.
Khi người chồng ưu tiên gần như toàn bộ nguồn lực cho bên nội, đó là điều nên chấp nhận hay là điều cần được nói ra, bàn lại?
Tôi chợt nhận ra, cột mốc 30 không đến bằng những cú rẽ ngoạn mục, mà âm thầm gõ cửa, trao cho mỗi người phụ nữ những tấm vé khác nhau.
Nếu hôm nay có thể đưa cha mẹ đến những nơi chưa từng đến, ăn những món ngon cha mẹ chưa được ăn thì đó đã là một điều may mắn.
Mấy hôm nay, mẹ Hiền cứ ra vào thẫn thờ. Ánh mắt mẹ xa xăm, nhìn vào bảng điện tử cập nhật giá vàng mà lòng nặng trĩu.
Biết bao người đi về trên phố là biết bao những câu chuyện khác nhau ở tuổi trung niên, mà nếu ngồi lại có lẽ cũng sẽ là kẻ khóc người cười.
Tôi học cách dành ra một khoản tiết kiệm rõ ràng cho tương lai và một khoản khác để tận hưởng hiện tại: ăn một bữa ngon khi mệt...
Nhà là mái ấm, là nơi những cơn phiền muộn dừng lại sau cánh cửa, nơi lưu giữ những mảnh ký ức lấp lánh của đời người.
Mỗi lần mua vàng, Hằng để vào hũ. Nhìn hũ vàng ngày một đầy lên, Hằng cảm thấy yên tâm. Ngắm nghía thành quả, mệt mỏi gì cũng tan biến.
Hồng đau khổ khi 40 tuổi vẫn chưa có được ngôi nhà riêng để nâng niu, chăm chút.
Đàn bà đâu chỉ bỏ tiền, họ bỏ ra cả thanh xuân rực rỡ nhất, đặt cược cả cuộc đời để “sắm” một ông chồng.
Với người trẻ, giáp tết là thời gian của những bản kế hoạch, KPI, tăng ca; với người già, đó là thời điểm trái tim thức dậy sớ, mong ngóng con cháu.