Hai tấm hình được chụp ở hai khoảnh khắc cùng mang thông điệp xúc động về lòng hiếu thảo
Đưa cháu về ngoại thì bà nội không ưa, mỗi lần Trang cầu cứu lên trông cháu, mẹ cô luôn sẵn lòng, nhưng bước chân bà nặng trĩu..
Lúc ấy, mẹ chợt nhận ra ý nghĩa về sự hiện diện của mình, giữa bao nhiêu mặc cảm vì đã để con lớn lên trong nghèo khó, chật vật.
Con được nghỉ dài ngày, một điều kiện tuyệt vời để đi du lịch. Nhưng đang dịch Covid-19 thế này thì có nên dắt con đi không?
Đồng tiền có ma lực ghê gớm, người cần nó thường cố bám lấy cho bằng được, nên lòng tốt vô tội vạ đôi khi trở thành con dao hai lưỡi.
Trong tình hình dịch bệnh căng thẳng, cần kiên quyết từ bỏ hai thói quen khi ăn: gắp đũa riêng vào món ăn chung, và chấm chung một chén nước chấm.
Cuối cùng, đời người quý giá phút quây quần ngó mặt nhau trong bữa cơm nhà, chứ không phải nhàng hàng sang trọng hay lẻ loi bên hộp cơm trắng rệu rã.
Đến ngày Valentine, lòng tôi lại đau nhói. Lỗi không phải tại anh mà ở chính tôi – người đàn bà ích kỉ muốn chiếm giữ toàn bộ trái tim chồng.
Trước bệnh tật và cách ly, ai cũng chỉ muốn ngày mai thức giấc được khỏe mạnh trở lại, để được sống những ngày bình thường.
Nam vương quốc tế (Mister International 2019) Trịnh Bảo đến cuộc hẹn với tôi sớm hơn 15 phút và cởi mở chia sẻ quan điểm về hôn nhân và gia đình.
Một số bà mẹ trẻ dành thời gian cho công việc nhiều hơn cho con cái. Thế là những bà nội, bà ngoại bỗng dưng trở thành… mẹ của cháu mình.
Tâm lý phải dự trữ khẩu trang, nước sát trùng tay khiến nhiều chị em lao vào mua sắm một cách vô độ.
Virus corona có phải là tác nhân chính gây nên sự xáo trộn gia đình, hay sóng gió vốn đã âm thầm, chỉ chờ ngày nổi bão?
Sau khi học sinh các tỉnh thành được thông báo nghỉ tiếp tuần thứ 2, càng nhiều mũi dùi chĩa về phía các thầy cô.
Năm mới rộng dài, không bực dọc chỉ trích, không kêu giật ngang giật ngửa, cũng chẳng mệt mỏi so sánh mãi với “ngày xưa”...
Chị chồng chốt: "Mai chị không được nghỉ, chị cứ mang cu Ben sang gửi, cậu mợ có dám ném nó ra đường không”.
Hai đứa nhỏ nhà tôi được nghỉ học để phòng chống bệnh dịch hôm trước, thì hôm sau má chồng tôi tay xách nách mang lên đủ món.
Biết là con đang nghỉ học, về giỗ nội là hợp lý, nhưng con trẻ không nên tụ tập chỗ đông người, nhất là nhà ga, bến xe, những nơi công cộng,
Chị giúp việc gọi điện báo sẽ vào thành phố sớm hơn dự định làm tôi lo lắng, vì quê chị sát đường biên Trung Quốc.
Khi đến nhà bà ngoại chúc tết, Sảnh Sảnh bàng hoàng nghe bác sĩ báo tin mẹ cô dương tính với virus corona. Rồi bố và anh trai cô cũng nhiễm dịch.
Năm nào cũng vậy, cứ về tết là khi đi bịn rịn. Vậy nên năm nay mới mùng 3 là má đã hỏi "bao giờ con lên thành phố?".
Cờ bạc khiến gia đình đổ vỡ, cuộc đời cơ hàn, tù tội... nhưng hình như chẳng có cách nào khiến các con bạc tỉnh mộng.
Ở Vũ Hán, có nhiều đội xe tình nguyện vận chuyển vật tư và nhân viên bệnh viện. Trường An cùng hơn 400 người đã trốn gia đình lao vào nguy hiểm.
Đâu thể vì sợ lây bệnh mà con bị mất kiến thức, có khi mất cả một năm học, vì ngành giáo dục TP.HCM chưa có chủ trương cho học sinh nghỉ.
Hết tết mà vợ chồng tôi vẫn chưa tìm ra được phương án an toàn để trở về nhà do tình hình diễn biến phức tạp của dịch virus corona.