PN - Chiều nay, sau giờ làm tôi qua thăm mẹ. Vừa vào đến sân đã nghe nhỏ em gái quát mẹ sa sả “con đã nói mẹ bao nhiêu lần rồi, ăn uống phải cẩn thận chứ vương vãi vậy ai sức đâu mà hầu”, “con có việc của con, mẹ đừng làm khổ con thêm nữa”.
PN - Từ bỏ công việc với mức lương 100 triệu USD vì những lời trách yêu của con gái 12 tuổi, ông Mohamed El-Erian (người Ai Cập) giờ không còn là Giám đốc điều hành - CEO của công ty Quản lý quỹ đầu tư PIMCO (Mỹ), vị trí mà bao người mơ ước.
PNO - Ngay từ lúc yêu nhau, chồng tôi đã làm “công tác tư tưởng” trước nhưng đến khi về làm dâu, tôi không khỏi bỡ ngỡ trước cách sống quần tụ của gia đình chồng.
PNO - Khi nhận biết được cuộc đời bà nội với chúng tôi như một hung thần. Bà thường xuyên xách mé mẹ tôi. Theo bà, mẹ tôi là một phụ nữ không nghề nghiệp, cứ ở không chờ tiền chồng.
PN - 1. Ở quán ăn, bà mẹ ngoài ba mươi mặc chiếc áo đầm trẻ trung, có lẽ ngắn hơn cả váy của con, đang cao giọng giảng cho cô con gái nhỏ của mình:
PN - Quá nửa đêm, con thức giấc khóc dỗi. Ba mẹ dỗ mãi nhưng con chẳng chịu nín.
PN - Có nhiều ông bố, bà mẹ luôn dạy con về lối sống lịch sự, văn minh nhưng trong một số trường hợp, chính họ đã làm gương xấu ngay trước mặt con mình. Dạo một vòng quanh TP.HCM, phóng viên bắt gặp nhan nhản hành vi xấu của người lớn diễn ra trước mắt trẻ…
PN - Sau cơn đột quỵ, một tay cha bị liệt, một chân đi tập tễnh. Mẹ cứ lo khi con chào đời, cha làm sao ẵm bồng con với chỉ một cánh tay còn lại. Nhưng bây giờ thì mẹ đã yên tâm khi giao con cho cha trông coi.
PN - Các bé thường được dạy về những khái niệm tính toán đầu tiên ở lớp mầm non và tiểu học. Trong số đó, bài tập đếm là một trong những phương pháp làm quen với con số phổ biến nhất.
PNO - Mẹ vừa xách giỏ về tới cổng đã nghe tiếng con lanh lảnh ở trong phòng: “Đồ vô dụng, cầm cái chén cũng không xong. Ông có biết tôi nhiều việc lắm không hả? Sức đâu mà suốt ngày hầu hạ ông được. Đấy, lại khóc nữa à”.
PNO - Vừa ẵm thằng bé vào nhà chị đã nghe tiếng mẹ chồng càm ràm với chồng chị: “Sao lại đi chiên cá cái chảo này, cái chảo này để riêng cho thằng Út nó xào rau, nó chê tanh…”.
PNCN - Em kết hôn từ lúc mới học xong phổ thông. Chúng em lấy nhau không phải do “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” mà là do… bác sĩ bảo cưới. Vì thế, trong khi các bạn cùng trang lứa đang học năm cuối đại học thì em đã có con trai năm tuổi. Ra đường, mọi người toàn nhìn lầm là chị dắt em đi học.
PNCN - Mẹ em kể, lúc sinh ra ở trạm xá xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam, em chỉ bé bằng chai nước ngọt, nặng 0,8kg, mong manh sự sống. 19 năm sau, em trở thành cô tân sinh viên vóc dáng chỉ bằng đứa trẻ mẫu giáo (cao 104cm, nặng 17kg), lặn lội vào tận Sài Gòn học đại học với đôi chân chưa bao giờ đi quá nửa cây số.
PNCN - Thế nào là một ngày đẹp khiến lòng vui tươi như đứa trẻ lên mười?
PNCN - Sau những ngày cuối tuần được ngủ “phủ phê”, con lại phải dậy từ 6g sáng, quả là không dễ chút nào. Biết ý, bố cù léc con và giả giọng Ninja Rùa: “Ta đến đây, ta đến đây, hãy cùng ta thức dậy đến trường nào”. Giọng gầm gừ của bố khiến con đang ngái ngủ cũng bật cười khanh khách. Sau khi xem xong phim Ninja Rùa, con rất thích, thường xuyên giả làm nhân vật này để dọa bố, mà chỉ đến khi bố cười thật to con mới thôi. Vì vậy, được bố giả giọng hù lại, con khoái chí.
PN - Ngày nào cũng vậy, bất kể trời nắng hay mưa, bà Tô Thị Đen (77 tuổi, ngụ P.Lê Bình, Q.Cái Răng, TP.Cần Thơ) đều rời nhà với xấp vé số trên tay.
PN - Mẹ vốn ít gần gũi với mọi người, không thích trẻ con. Nhưng rồi mẹ miễn cưỡng sinh con, vì đã chọn con đường kết hôn, lập gia đình thì chẳng thể không có con cái được.
PN - Chiều mát, mẹ đưa Bin ra công viên đi dạo. Hai mẹ con chơi trò gà chọi. Ngồi cạnh đó là một chú và người mẹ già ngồi trên chiếc xe lăn. Chú cho mẹ ăn món cháo trong chiếc ly nhỏ. Bà cụ cứ lắc đầu nguầy nguậy: “Má lạt miệng lắm, ăn không vô Tư à”. Anh con trai ngọt ngào dỗ dành mẹ. Có lẽ lần đầu nhìn thấy cảnh con trai đút cho mẹ ăn nên thỉnh thoảng, Bin lại ngoái nhìn và lắng nghe câu chuyện của mẹ con chú ấy.
PN - Đọc sách cùng con để khơi gợi hứng thú đọc sách cho trẻ là một trong những cách mà TS Trần Lê Hoa Tranh (giảng viên Khoa Văn học và ngôn ngữ, Trường ĐH KHXH & NV TP.HCM) đã áp dụng cho hai “hoàng tử bé” của mình.
PN - Ngập ngừng mãi, cuối cùng dì mới chịu kể: cuối tuần này người ta đến nhà coi mắt dì đó Út! Câu nói thật nhanh, nghe như một lời… thú tội bẽn lẽn. Cháu bật cười thành tiếng, nhưng nước mắt cứ tràn ra, không sao ngăn được. Thương dì đến thắt lòng…
PN - Mẹ thường tự hào khoe với mọi người rằng con gái của mẹ lấy được người chồng giàu có, lại rất được gia đình chồng thương yêu. Mẹ còn bảo con gái có hiếu, từ khi lấy chồng rủng rỉnh tiền bạc, một tay con sắm sửa đồ đạc trong nhà, lo cho ba mẹ chẳng thiếu thứ gì, còn dang rộng tay nâng đỡ anh em.
PN - Nhờ vào kỹ thuật y khoa tiên tiến, ngày càng có nhiều phụ nữ tìm đến ngân hàng tinh trùng (TT) để thực hiện ước mơ làm mẹ.
PNO - Có một câu “ranh ngôn” cải biên mà tôi nghĩ, chị em nào khi bước chân vào nhà chồng cũng nên nghe qua. Đó là “Chồng mình là con người ta. Suy ra tính lại chẳng bà con chi”. Nghe thì có vẻ bạc bẽo và buồn cười, nhưng đấy chính là sự thật không thể nào chối cãi.
PN - Hoàng nhập học lớp 5, về nhà buồn bã: “Cô không cho con làm lớp trưởng, cô chọn An, An đâu có giỏi gì chứ”. Ba Hoàng lắc đầu: “Tưởng chuyện gì, làm lớp trưởng hay không thì có gì quan trọng, con lo tập trung học hành đi”. Ba Hoàng ứng xử như vậy có đúng?
PN - Quan hệ giữa tôi và mẹ cởi mở như hai người bạn thân. Mẹ rất tâm lý, ít can thiệp vào chuyện riêng của tôi mà chỉ đưa ra những lời khuyên để tôi tham khảo rồi tự mình quyết định. Vì thế, tôi có thể thao thao bất tuyệt mọi thứ với mẹ, từ những chuyện vặt vãnh, những rắc rối trong tình cảm đến chuyện có tính “hàn lâm”.