PNO - Em không biết mình là vợ hay... mẹ của chồng. Từ chuyện tối nay ăn gì, mua bóng đèn hãng nào... đến sửa nhà, chồng không bao giờ quyết được.
| Chia sẻ bài viết: |
Tám 12-01-2026 15:43:45
Cũng tại mấy bà hay có tính ôm đồm, thấy chồng làm ngứa mắt cái nhào vô làm luôn. Thôi bớt bớt lại chút cho mấy ổng có cơ hội mà trưởng thành nghen mấy bà.
Tiểu Minh 12-01-2026 15:41:23
Hèn chi giờ mấy đứa em gái nó ngại lấy chồng quá trời luôn. Ở vậy làm lính phòng không, thích ăn gì ăn, thích đi đâu đi còn sướng hơn làm mẹ của một ông chồng.
Lunk 12-01-2026 15:40:07
Thôi thì ráng ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với ổng một lần đi chị. Nếu ổng không chịu thay đổi thì mình cũng nên coi lại mối quan hệ này, chứ sống vậy hoài mau già lắm.
Lệ 12-01-2026 15:37:57
Theo tôi thì đàn ông xác lớn mà tâm hồn chưa lớn là do giáo dục từ nhỏ mà ra. Mấy bà mẹ chồng cũng có phần lỗi trong đây, cứ bao bọc con trai cho cố vô rồi khổ đời con dâu.
Thanh Thuý Nguyễn 12-01-2026 15:35:50
Mấy chị em đừng có chiều chồng quá ngay từ đầu. Mình làm hết trơn thì mấy ổng mặc định đó là việc của mình, lâu dần thành ra ỷ lại rồi lười biếng thôi.
Xinh 12-01-2026 15:34:49
Thấy bóng dáng tui trong đó luôn nè. Nhiều khi đi làm về mệt rã rời mà còn phải nhắc ông chồng từ cái khăn tắm tới đôi vớ. Mệt tâm thiệt sự, cứ như nuôi thêm đứa con lớn xác.
Quynh Trang 12-01-2026 14:16:32
Chồng em đi mua thuốc cảm còn gọi về hỏi vợ mua uống mấy ngày (ổng bệnh). Nên chồng chị như vậy là bình thường chị nha.
Hạ An 12-01-2026 14:15:43
Tôi nghĩ bạn nên "biến mất" sớm đi nếu muốn chồng bạn trưởng thành. Nhưng nên thực hành sự biến mất theo từng bước để chồng bạn và bản thân bạn cũng quen dần.
Han 12-01-2026 14:14:39
Thôi, được chồng tin tưởng làm cây tùng cây bách thì coi như phúc phần chị ơi.
Cánh đồng hoa 12-01-2026 10:14:15
Nói thật nhé, bạn không thể mong một người quen dựa dẫm tự nhiên biết quyết nếu bạn cứ gánh thay mãi. Muốn họ lớn lên thì phải chấp nhận để họ tự chọn, tự sai và tự chịu.
Giao 12-01-2026 10:12:54
Nếu em cứ tiếp tục quyết thay anh ấy mọi thứ thì em đừng mong có chồng vì chính em đang nuôi lớn thêm một đứa con trong hình hài đàn ông trưởng thành.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.
Một mối quan hệ tốt không phải là nơi hai người hơn thua nhau mà là nơi cả hai đều cảm thấy được nhìn nhận và trân trọng.
Vợ chồng chúng tôi không khỏi buồn lòng, nghĩ đến mai này khi mình nằm xuống, chẳng lẽ hương hỏa của tổ tiên sẽ đứt đoạn từ đây...
Nếu quay về mà em luôn phải dè dặt, luôn sợ bị lôi quá khứ ra trách móc thì đó không phải là sự đoàn tụ lành mạnh.
Sự quan tâm bằng lời nói, bằng tình cảm đôi khi còn quý hơn tiền bạc. Đừng để khoảng cách địa lý biến thành khoảng cách tình cảm.
Chồng tôi tốt tính nhưng lại có thói quen xấu là hay nhậu và ép người khác nhậu. Ai nhậu giỏi mới được anh xem là người tốt.
Em chỉ có thể chuẩn bị cho con tâm thế chấp nhận và đối mặt, hạn chế tối đa tác động tiêu cực.
Đôi khi, vì sự an toàn lâu dài cho các con, người mẹ buộc phải chấp nhận một sự sắp xếp tạm thời chưa trọn vẹn.
Tôi mệt mỏi vì phải liên tục chiều chuộng, vuốt ve cảm xúc của một người đàn ông trưởng thành nhưng tâm hồn lại hay chấp nhặt như một đứa trẻ.
Em còn một kho báu nữa, đó là cô con gái biết ôm mẹ và nói: “Lớn lên, con sẽ tặng hoa cho mẹ”. Đó mới chính là món quà vô giá.