PN - Mẹ vốn ít gần gũi với mọi người, không thích trẻ con. Nhưng rồi mẹ miễn cưỡng sinh con, vì đã chọn con đường kết hôn, lập gia đình thì chẳng thể không có con cái được.
PN - Chiều mát, mẹ đưa Bin ra công viên đi dạo. Hai mẹ con chơi trò gà chọi. Ngồi cạnh đó là một chú và người mẹ già ngồi trên chiếc xe lăn. Chú cho mẹ ăn món cháo trong chiếc ly nhỏ. Bà cụ cứ lắc đầu nguầy nguậy: “Má lạt miệng lắm, ăn không vô Tư à”. Anh con trai ngọt ngào dỗ dành mẹ. Có lẽ lần đầu nhìn thấy cảnh con trai đút cho mẹ ăn nên thỉnh thoảng, Bin lại ngoái nhìn và lắng nghe câu chuyện của mẹ con chú ấy.
PN - Đọc sách cùng con để khơi gợi hứng thú đọc sách cho trẻ là một trong những cách mà TS Trần Lê Hoa Tranh (giảng viên Khoa Văn học và ngôn ngữ, Trường ĐH KHXH & NV TP.HCM) đã áp dụng cho hai “hoàng tử bé” của mình.
PN - Ngập ngừng mãi, cuối cùng dì mới chịu kể: cuối tuần này người ta đến nhà coi mắt dì đó Út! Câu nói thật nhanh, nghe như một lời… thú tội bẽn lẽn. Cháu bật cười thành tiếng, nhưng nước mắt cứ tràn ra, không sao ngăn được. Thương dì đến thắt lòng…
PN - Mẹ thường tự hào khoe với mọi người rằng con gái của mẹ lấy được người chồng giàu có, lại rất được gia đình chồng thương yêu. Mẹ còn bảo con gái có hiếu, từ khi lấy chồng rủng rỉnh tiền bạc, một tay con sắm sửa đồ đạc trong nhà, lo cho ba mẹ chẳng thiếu thứ gì, còn dang rộng tay nâng đỡ anh em.
PN - Nhờ vào kỹ thuật y khoa tiên tiến, ngày càng có nhiều phụ nữ tìm đến ngân hàng tinh trùng (TT) để thực hiện ước mơ làm mẹ.
PNO - Có một câu “ranh ngôn” cải biên mà tôi nghĩ, chị em nào khi bước chân vào nhà chồng cũng nên nghe qua. Đó là “Chồng mình là con người ta. Suy ra tính lại chẳng bà con chi”. Nghe thì có vẻ bạc bẽo và buồn cười, nhưng đấy chính là sự thật không thể nào chối cãi.
PN - Hoàng nhập học lớp 5, về nhà buồn bã: “Cô không cho con làm lớp trưởng, cô chọn An, An đâu có giỏi gì chứ”. Ba Hoàng lắc đầu: “Tưởng chuyện gì, làm lớp trưởng hay không thì có gì quan trọng, con lo tập trung học hành đi”. Ba Hoàng ứng xử như vậy có đúng?
PN - Quan hệ giữa tôi và mẹ cởi mở như hai người bạn thân. Mẹ rất tâm lý, ít can thiệp vào chuyện riêng của tôi mà chỉ đưa ra những lời khuyên để tôi tham khảo rồi tự mình quyết định. Vì thế, tôi có thể thao thao bất tuyệt mọi thứ với mẹ, từ những chuyện vặt vãnh, những rắc rối trong tình cảm đến chuyện có tính “hàn lâm”.
PN - Chỉ mất chừng 15 phút cùng với những vật liệu rẻ tiền, đơn giản, bạn đã có thể làm ra những món quà cho con trẻ để bé có thể khoe với bạn rằng: mẹ tớ rất khéo tay!
PN - Mỗi lần thấy cụ bà khệ nệ gánh cỏ về ao cá, hai anh em cu Tèo, bé Vy lại vỗ tay reo: “Cụ cố năm-bờ oan!”. Cụ cười, mắng yêu: “Cha bố chúng mày. Nói tiếng Tây, tiếng Tàu gì cụ không hiểu. Chăm học để năm nay lên lớp 1 nhá!”. Năm nay 86 tuổi, cụ Nguyễn Thị Lợi có sáu người con, 18 cháu nội, ngoại và bảy chắt nội, ngoại. Hiện cụ sống cùng người con trai thứ ba và các cháu, chắt.
PN - Ba tôi nằm bệnh viện cả tuần, một mình mẹ tôi túc trực. Bốn chị em tôi chỉ hùn nhau lo tiền viện phí, rồi tạt vào một lần cho có lệ. Lần tôi vào thăm, chợt nghe loáng thoáng giường bên xì xầm, đại ý là con cái gì mà bất hiếu, ông già nằm viện mà không đoái hoài…
PN - Nhiều người cho rằng, lịch sử thường khô khan, bởi các sự kiện gắn liền với các con số cụ thể ít ai nhớ nổi. Thật ra không hẳn như thế. Với tập sách Lịch sử nước nhà (từ mở nước đến thế kỷ XIX) do NXB Trẻ ấn hành, nhà giáo Đinh Công Tâm đã chọn cách kể giản dị, dễ hiểu và phù hợp với trẻ nhỏ.
PNO - Mẹ vẫn hay bảo từ bé con không được may mắn như những đứa trẻ khác, con bại liệt, đôi chân con teo quắp không thể đi. Từ bé con chỉ có thể nằm một chỗ ú ớ khóc và lúc ấy mẹ vẫn hay khóc theo mẹ giấu những giọt nước mắt ấy sâu kín tận đáy lòng.
PNO - Mẹ chồng tôi là y sĩ đã về hưu. Tuy bà nói năng rất nhẹ nhàng nhưng kiểu moi móc đến “chân tơ kẽ tóc” những chuyện nhỏ nhặt của bà đủ khiến tôi căng thẳng vô cùng.
PN - Ông nội tôi có chín người con, cô Hai chẳng may mất sớm. Dù đã hơn 25 năm trôi qua nhưng nỗi đau mất con vẫn canh cánh trong lòng nội. Thỉnh thoảng ông chống gậy ra vườn, mắt đau đáu nhìn về nơi có nấm mồ của cô.
PN - Cha mẹ nào cũng muốn con mình giỏi ngoại ngữ, thường là tiếng Anh, ngôn ngữ thông dụng trên thế giới. Tuy nhiên, tùy vào hoàn cảnh, điều kiện và quan điểm của từng gia đình mà việc bắt đầu học tiếng Anh của trẻ có khác nhau. Có bé chỉ mới hai, ba tuổi đã được học tiếng Anh tại các trung tâm lớn, một số em khác thì đến khi vào phổ thông mới bắt đầu học. Vậy tuổi nào học tiếng Anh là hợp lý nhất? Ông Gareth Jennings (ảnh), thạc sĩ tâm lý giáo dục (Anh), cố vấn giáo dục cho Hệ thống Trung tâm Anh ngữ Việt Mỹ, với kinh nghiệm chuyên sâu nhiều năm dạy tiếng Anh cho trẻ em, đã có những lời khuyên rất thiết thực.
PN - Mẹ tôi bị trượt ngã trong trận lũ năm ngoái, ảnh hưởng xương sống, chỉ loay hoay trong nhà, không tự xách giỏ đi chợ hay đi tập thể dục như ngày còn khỏe được nữa. Thương mẹ, chúng tôi luôn dặn “thèm món gì, mẹ cứ nói để tụi con lo”, nhưng chẳng thấy mẹ lên tiếng. Biết tính mẹ không muốn làm phiền con cháu, nên mọi chuyện chị em tôi đều chủ động, từ ăn uống, mua sắm, đưa mẹ đi đây đó. Chúng tôi thường bảo với mẹ “trẻ cậy cha, già cậy con”. Hồi còn nhỏ, chúng con đã “cậy” mẹ thế nào, bây giờ mẹ phải “cậy” lại con cái, để chúng con có cơ hội báo hiếu chứ. Mẹ chỉ cười, rằng “nước mắt chảy xuôi mà con!”.
PN - Không biết bắt đầu từ lúc nào con xa dần vòng tay mẹ. Có thể là từ lúc đi mẫu giáo, khi con mếu máo níu chặt áo mẹ mỗi lần đến lớp, hay giờ ra về vừa thấy bóng mẹ thấp thoáng, con đã phụng phịu chạy ra, mẹ không ôm con vỗ về như cha vẫn thường làm mà nghiêm mặt trách con trai yếu đuối. Rồi những chiều vừa túi bụi chuẩn bị cơm nước vừa lau dọn nhà cửa, mẹ thẳng thừng từ chối lời mời chơi cùng của con hay giải thích qua quýt một khái niệm mới mà con thắc mắc trên ti vi, đến nỗi con phải gọi điện hỏi cha lúc ấy vẫn còn đang trong ca làm ở công ty.
PN - Hãy cùng con lên danh sách những việc cần làm, những thứ cần mua… Không chỉ là viết, đánh dấu điều đó, mà hãy cùng bé làm một bảng kế hoạch thật sự sống động và vui mắt.
PN - Laura Fischer-Beards mới 37 tuổi vào thời điểm cô cảm thấy mình thường xuyên bị đau nhức ở cổ. Khi khám bệnh, cô nhận tin sét đánh: bác sĩ (BS) cho biết cô có một khối u ở não. Tuy khối u mới hình thành nhưng vị trí của nó nằm sâu trong não nên không thể giải phẫu. BS xác định Laura chỉ có thể sống từ 3 đến 12 tháng nữa.
PNO - Tôi vốn sống giản dị, không khoa trương, màu mè hình thức nên vô cùng bị sốc khi tiếp xúc với má chồng lần đầu tiên khi về ra mắt gia đình anh ở quê.
PNO - Con kêu ta là “má Tư”, theo cách gọi phổ biến người dân vùng đất ấy, nơi ta đã gặp và hứa giúp đỡ con học hành, công việc, dù thực sự, tuổi ta không đủ để sinh ra con. Và hôm nay, khi con đã rời khỏi ta, ta mới chợt nhận ra rằng, mình chưa xứng đáng với tiếng “má” mà con đã thật lòng xưng hô ấy…
PNCN - Con lại bỏ việc, lần thứ bảy trong vòng 5 năm. Tận đáy lòng, ba chán lắm rồi, chẳng muốn nói đến con làm gì. Bởi ba biết trước rằng, mỗi lần nói ra con sẽ vùng vằng, còn mẹ sẽ bao che con, sẽ trách móc ba… Nhưng với bổn phận làm cha, ba không nói không được.
PNCN - Từ cái ngày định mệnh, khi “cửa sổ tâm hồn” vụt tối, lẽ sống cuộc đời tưởng đã khép lại với Nguyễn Thị Mỹ Xuân (SN 1982, ngụ xã An Cư, H.Cái Bè, tỉnh Tiền Giang). Nhưng Mỹ Xuân đã không buông xuôi. Tìm tòi học chữ nổi, học nghề massage, bấm huyệt trị liệu; đến nay chẳng những Xuân tự lo được cho bản thân mà còn bảo bọc cha mẹ già, em dại. Bằng công việc bình thường trên chiếc giường massage, đôi bàn tay khéo léo của Xuân vẫn ngày ngày kể tiếp câu chuyện cổ tích về mình.