Mỗi lần cãi nhau, vợ lại... mời anh ra khỏi nhà tôi

11/01/2026 - 18:00

PNO - Một người đàn ông có thể chịu khó, chịu khổ nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được công nhận là một phần của gia đình.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Vợ chồng tôi sống với nhau đã hơn 10 năm, có với nhau 3 mặt con. Từ ngày cưới, cha mẹ vợ hứa cho chúng tôi một căn nhà mặt tiền ở TPHCM để an cư. Hơn 10 năm nay, gia đình tôi vẫn sống trong căn nhà đó.

Tuy nhiên, đến nay, căn nhà vẫn chưa sang tên cho vợ tôi. Cha mẹ vợ nói đất mua từ lâu, hồ sơ pháp lý còn vướng quy hoạch cũ, cần thời gian làm lại giấy tờ nên chưa thể chuyển nhượng. Vì là nhà của cha mẹ vợ, tôi không dám hỏi han hay thúc ép.

Nhưng nói thật, suốt hơn 10 năm qua, tôi chưa bao giờ có cảm giác đó là nhà mình. Tôi luôn sống trong tâm thế “ở nhờ” dù mỗi tháng tôi vẫn gánh phần lớn chi tiêu gia đình, nuôi con, đóng góp sửa sang nhà cửa.

Sau nhiều năm làm lụng, tôi dành dụm được khoảng 2,5 tỉ đồng. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc mua một căn nhà riêng đứng tên vợ chồng tôi để có một chỗ của mình thật sự. Tôi xem rất nhiều nhà và rất thích một căn ở phường Diên Hồng. Nhà nằm trong hẻm lớn, thông thoáng, gần cơ quan tôi, giá 4,5 tỉ đồng.

Tôi tính dùng 2,5 tỉ đồng tiền có sẵn, vay ngân hàng 2 tỉ đồng trong 20 năm. Mỗi tháng trả gốc và lãi tuy áp lực nhưng vẫn trong khả năng. Tôi bàn với vợ phương án cả nhà dọn về nhà mới còn căn nhà kia thì cho thuê. Tiền cho thuê nhà đủ để trả ngân hàng và trang trải sinh hoạt, mà gia đình còn có thêm một tài sản giá trị.

Không ngờ vợ tôi phản ứng rất gay gắt. Cô ấy nói tôi không được phép đụng vào tài sản của cha mẹ cô ấy dù trước nay cha mẹ vợ vẫn hứa cho vợ chồng tôi căn nhà đó. Vợ trách tôi có tiền mà không để dành lo cho con, lại đi mua nhà để mang nợ. Cô ấy nói nhà không thiếu, đang ở nhà cha mẹ cho sẵn, việc gì phải mua thêm cho khổ...

Điều khiến tôi đau nhất là những lúc cãi nhau, vợ tôi thẳng thừng nói: “Mời anh ra khỏi nhà tôi”. Câu nói đó khiến tôi nhận ra, trong suy nghĩ của cô ấy, căn nhà này là của riêng gia đình cô ấy. Và tôi, dù là chồng, là cha 3 đứa con cô ấy, vẫn chỉ là người “ăn nhờ ở đậu”.

Tôi thật sự rất mệt mỏi. Tôi chỉ muốn có một chỗ ở đúng nghĩa cho mình và gia đình nhỏ. Tôi muốn con tôi lớn lên trong ngôi nhà cha mẹ chúng cùng xây dựng, cùng gánh vác chứ không phải ở nơi mà chỉ cần mâu thuẫn là cha chúng bị đuổi ra ngoài.

Chị Hạnh Dung ơi, tôi nên làm gì trong hoàn cảnh này? Tôi có sai khi muốn mua một căn nhà cho riêng gia đình nhỏ của mình? Hay tôi phải chấp nhận sống cả đời trong nhà người khác?

Đ.P.B (TPHCM)

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa: Internet

Anh Đ.P.B thân mến,

Hạnh Dung hiểu sự mệt mỏi của anh. Anh không mệt vì căn nhà 4,5 tỉ đồng hay khoản vay ngân hàng. Điều làm anh nặng lòng là cảm giác mình không có chỗ đứng trong chính gia đình mình.

Mong muốn có một căn nhà thuộc về mình là nhu cầu chính đáng của một người chồng, người cha. Anh muốn có một nền tảng rõ ràng, an toàn và không bị lệ thuộc. Nhưng, vấn đề của anh lại không nằm ở việc mua hay không mua nhà mà ở ranh giới tài sản - quyền sở hữu và sự tôn trọng trong hôn nhân.

Thứ nhất, căn nhà của cha mẹ vợ dù đã hứa cho nhưng khi giấy tờ chưa sang tên, pháp lý chưa hoàn chỉnh, về mặt luật pháp lẫn tâm lý, đó vẫn là nhà của cha mẹ vợ, không phải của gia đình anh. Việc anh sống hơn 10 năm trong căn nhà đó, đóng góp chi tiêu, nuôi con, sửa sang nhà cửa… là trách nhiệm và nghĩa tình của một người chồng. Song, những điều đó không tự động biến anh thành chủ nhân ngôi nhà. Vì vậy, cảm giác “ở nhờ” của anh không phải là sự suy diễn.

Thứ hai, phản ứng của vợ anh không chỉ xuất phát từ nỗi lo nợ nần mà còn là tâm lý “giữ đất” khá phổ biến. Khi vợ anh nói “Anh không được đụng vào tài sản của cha mẹ tôi”, Hạnh Dung cảm nhận đó không đơn thuần là chuyện tiền bạc mà là nỗi lo mất chỗ dựa an toàn từ gia đình gốc, sợ rủi ro khi phải vay ngân hàng dài hạn, cùng tâm lý xem tài sản bên ngoại là “của mình” còn chồng chỉ là người chung sống trong đó.

Câu nói đáng lo nhất là: “Mời anh ra khỏi nhà tôi”. Câu này dù nói trong lúc nóng giận vẫn gây ra vết rạn rất sâu trong hôn nhân. Nó cho thấy trong tiềm thức vợ anh, đó là nhà của cô ấy, không phải nhà của hai vợ chồng.

Thứ ba, anh không sai khi muốn mua nhà nhưng sai nếu chỉ coi đây là bài toán tài chính. Nếu chỉ dùng lý lẽ: cho thuê nhà mặt tiền là hợp lý, tiền thuê đủ trả nợ ngân hàng, đây là đầu tư lâu dài..., anh sẽ không thuyết phục được vợ. Bởi lẽ vấn đề của cô ấy không nằm ở phép tính mà ở cảm giác an toàn và quyền kiểm soát.

Hạnh Dung không khuyên anh vội vàng ký vay ngân hàng trong lúc vợ chồng còn căng thẳng, cũng không khuyên anh tiếp tục im lặng và chịu đựng. Anh cần một cuộc nói chuyện thẳng thắn với vợ, rằng anh biết ơn cha mẹ vợ, rằng anh không có ý chiếm đoạt tài sản bên ngoại nhưng anh đã rất tổn thương khi bị xem là người “ở nhờ” trong chính gia đình mình. Và rằng, anh cần một sự bảo đảm tinh thần chứ không chỉ là một mái nhà để ở.

Nếu vợ anh vẫn phủ nhận hoàn toàn cảm xúc đó, vẫn xem mong muốn của anh là ích kỷ, vấn đề không còn là căn nhà mà là vị trí của anh trong cuộc hôn nhân này.

Cuối cùng, Hạnh Dung muốn anh nhớ một điều quan trọng. Một người đàn ông có thể chịu khó, chịu khổ... nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được công nhận là một phần của gia đình.

Điều anh cần làm lúc này là xác định liệu cuộc hôn nhân này có thể xây dựng trên nền tảng cùng sở hữu, cùng gánh trách nhiệm, cùng tôn trọng. Nếu còn có thể, hãy cố gắng sửa ngay. Còn nếu không, dù anh có sống thêm 10 năm nữa trong căn nhà ấy, anh vẫn thấy mình chỉ là khách trọ.

Mong anh đủ bình tĩnh để bảo vệ gia đình nhưng cũng đủ can đảm để bảo vệ sự bình yên trong tâm hồn mình.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung “Chat với Hạnh Dung” dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Theo bạn, có nên mạnh tay phạt tù người ngoại tình?
Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(7)
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI