PNO - Một người đàn ông có thể chịu khó, chịu khổ nhưng rất khó chịu đựng cảm giác không được công nhận là một phần của gia đình.
| Chia sẻ bài viết: |
Mệ Lan Cách đây 4 giờ
Nhà chưa sang tên suốt hơn chục năm mà vẫn coi là của mình để đuổi chồng đi, cách hành xử này quá ích kỷ.
Ni Ni Cách đây 4 giờ
Nếu vợ luôn xem tài sản của cha mẹ là “của riêng mình”, còn chồng chỉ là người ở ké, thì hôn nhân này sớm muộn cũng gãy.
An Nam Cách đây 5 giờ
Câu “ông đi ra khỏi nhà tôi” đủ để giết chết lòng tự trọng của một người đàn ông, dù trước đó anh ta có yêu thương gia đình đến đâu.
Trung Dũng Cách đây 5 giờ
Người đàn ông bỏ tiền mồ hôi nước mắt tích góp mua nhà cho gia đình mà bị nói là “không lo cho con” thì nghe đau thật sự.
Hải Lam Cách đây 6 giờ
Đã là vợ chồng thì không có cái gọi là “nhà của tôi”. Nói được câu đó ra miệng thì tình nghĩa cũng đã cạn rồi.
Thiên Hà Cách đây 6 giờ
Ngôi nhà không phải do anh sở hữu thì cũng đừng hy vọng được tôn trọng
Minh Hoàng Cách đây 6 giờ
Đã gánh vác gia đình suốt hơn 10 năm mà vẫn không được quyền sở hữu ngôi nhà của mình, anh hãy mua một căn riêng ngay, đừng để cả đời phải sống ăn nhờ ở đậu.
Dù ở tuổi nào, hôn nhân cũng cần dựa trên những nền tảng cơ bản để vun đắp mới bền vững.
Để duy trì cuộc hôn nhân này, chẳng lẽ tôi phải giả vờ ngu dốt, phải làm hỏng việc, đừng quá hoàn hảo và nhanh nhẹn cho đồng điệu với chồng?
Một mối quan hệ phù hợp không chỉ là đúng về lý trí mà còn cần mang lại cảm giác an toàn, dễ chịu và được tôn trọng.
Chị không thể kiểm soát lời nói của người khác nhưng hoàn toàn có thể kiểm soát cách mình nhìn nhận nó.
Vợ em nhớ vanh vách những lỗi lầm của chồng từ thời mới yêu, còn bộ não dành cho thực tại thì trống rỗng đến mức lạ lùng.
Có thể con không cần cha mẹ sống chung nhưng cần cảm giác cha mẹ vì mình mà cư xử tử tế với nhau.
Hãy nghiêm túc nói với chồng rằng cần chấm dứt việc tiền bạc của gia đình cứ thất thoát vào một mối quan hệ không rõ ràng.
Lúc trẻ, cha mẹ cũng yêu đương. Thế mà không hiểu sao bây giờ chồng tôi lại khó khăn với con và bạn trai của con.
Em đang phân vân nghĩa là trong em, gia đình vẫn còn có một ý nghĩa quan trọng hơn cảm xúc cá nhân.
Hễ tôi góp ý chuyện gì hay tỏ ý bênh vực người khác, cô ấy lại giận dỗi, trách tôi đã hứa coi cô ấy là số 1, nay sao lại khác.
Ly thân nhưng không ly hôn, vẫn chung sống với người chồng ngoại tình, liệu duy trì cái vỏ hạnh phúc vì con có phải là sự lựa chọn đúng?
Câu chuyện của em còn nằm ở chỗ kỳ vọng. Sếp của em kỳ vọng sự lăn xả, còn em kỳ vọng sự rõ ràng. Hai kỳ vọng đó không gặp nhau.
Cháu là một đứa trẻ đang cố gắng sống tốt trong hoàn cảnh rất khó khăn và điều đó vô cùng đáng trân trọng.
Tôi không muốn là cái sọt để bạn mình xả những thứ gọi là “rác rến” trên đường đời bạn gặp phải.
Em đã ngoài 40 tuổi, mới gặp được người tâm đầu ý hợp nhưng cha mẹ lại tìm đủ cách để phản đối, nói em từng tuổi này còn mê trai.
Nếu em quay lại mà lòng tự nhủ: “Mình chịu đựng vì các con”, thì đến một ngày, chính sự chịu đựng đó sẽ trở thành áp lực đè lên con em.
Chồng ngoại tình, bỏ mặc con cái nhưng mẹ ruột lại kiên quyết không cho con gái ly hôn, ép con phải sống cuộc hôn nhân địa ngục.
Trong một mối quan hệ tình cảm, điều quan trọng không phải tiền nhiều hay ít mà là cách hai người đối xử với nhau.