“Giờ cũng đã 60 tuổi, ăn mặc không nhiều, hạn chế các quan hệ để dành thời gian cho bản thân, thong dong với trà, với hơi thở", chị nói.
Vui hay buồn lúc tuổi già chỉ khác nhau ở chỗ người ta có thể buông bỏ được hay không để cái tâm thanh thản.
Mệnh đề “nhà mình nghèo” nó không khiến cho cha hay tôi tủi thân. Sự tử tế đó của cha ăn sâu vào trái tim tôi từ lúc nào không rõ.
Một khi đã quạu có nghĩa là đã có gì đó không vui trong lòng. Thôi thì cứ nhịn cho qua cơn...
Khuôn mặt con nhễ nhại mồ hôi, ánh mắt con vừa nhìn tôi khẩn khoản vừa nhìn về phía cô bé bán vé số như sợ cô bé đi mất.
Trên giường bệnh, ông ngoại vẫn ôm điện thoại, dặn dò “em yêu” nhớ ăn cơm chiều, uống thuốc đầy đủ.
Không ít đàn ông và cả phụ nữ đã có con tự cho mình quyền phán xét và đánh giá nhân phẩm của những người không có con.
Nhờ chồng trấn an, nỗi lo sinh con dày của Như vơi đi nhiều. Lúc cô thất nghiệp, đau ốm, chán nản suýt trầm cảm... Quang vẫn ở bên, vẫn yêu thương.
Giáo dục sớm không phải là chín ép. Một đứa trẻ tuổi mầm non biết đọc không có nghĩa đã bị nhồi nhét, chịu sức ép, hay bị cướp mất tuổi thơ.
Xoa dịu tâm trạng bằng quần áo mới và mua quần áo khi cần thiết là 2 trạng thái khác nhau. Tôi dần không còn quan tâm đến áo quần nữa.
Chatbot cho chị em một người nói chuyện không mệt mỏi, sẵn sàng nói đủ thứ chuyện chị em muốn.
Năm tôi 16 tuổi, bà ngoại dúi vào tay tôi 100 ngàn đồng, dặn hãy mua postcard thần tượng mà tôi thích.
Nhiều người khuyên cô nên báo công an, nhưng H. chần chừ vì sợ cơ quan chức năng không giúp giải quyết triệt để, cô sẽ bị chồng cũ trả thù.
Nghe chuyện cô người mẫu châu Á nọ bị nhà chồng cũ giết hại như thời trung cổ, nhiều người đã rùng mình nghĩ tới ông chồng cũ của mình.
Ông bà thường không mở lời “đòi trả công”, nhưng ông bà hiển nhiên có quyền làm như vậy.
Những đứa trẻ sẽ sao y bản chính nếu cha mẹ, người lớn xung quanh nói năng, cư xử không tử tế, đàng hoàng.
Tại bệnh viện, người ta dễ nghĩ anh dành cả đời cho nghề y. Nhưng khi nhìn anh với vợ con, người ta thấy anh chỉ dồn tâm trí cho gia đình.
Chúng ta sẽ không thể bám vào những cái like, những tiêu chuẩn của người khác để sống.
Có lẽ tiền lương mang về ít hơn nên ưu thế của tôi trước chồng cũng giảm sút.
Cái con cần là điện thoại mà mẹ con suốt ngày cứ giảng đạo đức nên 2 mẹ con cứ “khắc khẩu” suốt.
Sau một ngày làm việc bù đầu, tôi được ra ngoài hít thở không khí, các con từ trường về cũng được hòa mình vào cây cỏ, thiên nhiên.
Đó là những chén cơm nghi ngút khói vào những buổi trưa ngày mưa, nhìn nồi cơm đầy ắp và gia đình quây quần bên nhau.
Dành 1 giờ đồng hồ mỗi ngày cho mẹ, tôi không còn thấy bất an, cảm giác có lỗi, không làm tròn bổn phận làm con như trước đây.
Từ khi nghỉ hưu đến nay, đã gần 15 năm trôi qua, ông chưa bao giờ… rảnh.
Về nhà luôn là niềm khát khao của tôi, của người chị theo chồng biền biệt sông, biền biệt đồng.