Gộc củi chờ tết

25/01/2019 - 10:00

PNO - Tôi đi qua nhiều mùa tết với những cung bậc cảm xúc khác nhau, chộn rộn mơ màng, háo hức sướng vui, bận rộn tíu tít, cập rập líu tíu, nhưng ngày vui nhất vẫn là ngày khiêng những gộc củi vào chuẩn bị nấu bánh chưng.

Những năm xưa, mỗi hồi dọn vườn lôi ra được một gốc cây to, hay một đoạn cây chắc nịch, mẹ tôi đều bảo để dành tết nấu bánh chưng. Cả năm có dăm khúc củi như thế, nồi bánh chưng tết chỉ cần gầy 3 khúc cháy tí tách 10 tiếng, số gộc củi còn lại nằm im chờ tết năm sau. Thế là mỗi năm thêm một ít gộc củi mới, cứ dồn vào một góc cho khô đét, đợi chờ tới phiên mình được bùng cháy dưới nồi quân dụng (là cái nồi to để nấu bánh).

Chúng tôi háo hức tết lắm, háo hức từ tận những ngày hè. Mẹ bảo dọn gộc củi ấy vào một góc là hăm hở làm ngay, cứ như hết mùa hè, tết sẽ đến liền đó. Cứ dành củi thế, mà tết có nấu bao nhiêu đâu, những khúc củi mục ra rơi lả tả, cả những dằm gỗ lẫn viên đất mối xông, nhưng mẹ vẫn cặm cụi gom vào một đống ở một góc nào đó trong vườn, vẫn rủ rỉ để dành tết nấu bánh chưng.

Goc cui cho tet
Ảnh minh hoạ

Quê tôi làm cói dệt chiếu, chiều chiều mẹ gù cói ngoài cồn cát. Tôi quanh quẩn hỏi: “Mẹ mẹ, hôm nào đến tết?”. Mẹ tôi vươn thẳng người, mắt lấp lánh cười: "Sư bố cô, mới tết xong đã hỏi tết”. Sau lưng mẹ là hai cây gạo cao vời vợi chia mặt trời ra thành nhiều vệt sáng, hễ gió thoảng qua là động đậy, dưới chân mẹ là cát vàng khô đùn lên qua kẽ ngón chân, trước mặt mẹ là tôi, đang nhoay nhoáy xây nhà cát, cố gạt cát phẳng làm cái sân thật to để lấy chỗ nấu bánh chưng cho thoải mái.

Từ năm 20 tuổi tôi mới cảm nhận rõ ràng mình không mong tết đến nhanh quá như thế, dù rằng cũng vẫn từng ấy ngày thì tết phải đến thôi. Hóa ra năm xưa mẹ cũng thế: “Sư bố cô, mới tết xong”. Hóa ra tết của mẹ nằm trong đôi mắt háo hức của tôi hồi đó, thanh xuân của mẹ làm lụng để tụi tôi có cái tết ấm no, mà tết thì có níu thanh xuân của ai đâu, dù rằng tết mang nó đến. Thêm mùa tết là thêm tuổi mới, tôi lớn lên và mẹ già đi, thế mà tết lại đang chạm ngõ rồi.

Sau này, nhiều nhà dùng than nấu bánh chưng, cho đỡ phải canh lửa, và nồi cũng đỡ bị đen khỏi phải kỳ cọ nhiều, vậy nhưng nhà tôi vẫn nấu bằng những gộc củi khô để từ năm này qua năm khác. Gộc củi từ năm nào ấy, mẹ tôi đẩy một gộc vào dưới nồi bánh, quay qua hỏi bố tôi có nhớ cái gộc ấy là từ khi nào không. Ông hồi tưởng cái đận cây bưởi cỗi phá đi trồng cây mới, hay như gộc này là gốc xoan đào hè năm kia bị bão xô đổ, à cái gộc này phải từ hồi cơi nới cái sân phải chặt đi…

Goc cui cho tet
Ảnh minh hoạ

Tôi đi qua nhiều mùa tết với những cung bậc cảm xúc khác nhau, chộn rộn mơ màng, háo hức sướng vui, bận rộn tíu tít, cập rập líu tíu, nhưng ngày vui nhất vẫn là ngày khiêng những gộc củi vào chuẩn bị nấu bánh chưng. Tôi nhớ những khi mình líu quýu cắt lá rửa lá lau khô, lăng xăng đi đào gừng, bóc hành; vội vã ra hái nắm lá riềng giã lấy nước nhuộm màu cho gạo, nhẩn nha rửa khuôn và chẻ lạt, hì hụi đồ đậu xanh nắm từng nắm tròn vo, tỉ mỉ thái thịt đem ướp…

Rồi chúng tôi lại ngồi nghe tiếng củi lách tách, tiếng nồi bánh chưng sôi ùng ục, ấm “nước sắt” đặt cạnh bên cũng reo hò (cái ấm nước đặt cạnh nồi bánh chưng ngày tết để cứ nồi bánh chưng vơi nước là lại thêm nước vào chả hiểu sao gọi là nước sắt), tay huơ huơ trên lửa và êm ái nghe những câu chuyện về năm tháng của gộc củi khô, ngó qua đống gộc đang khấp khởi góc vườn, có khi chúng nghĩ rằng sang năm đến lượt mình được cháy.

Năm nay ở góc vườn đống gộc củi lưu niên đã sẵn sàng, tết đến thật gần!

Tuyến Trần

 
Array ( [news_id] => 130553 [news_title] => Gộc củi chờ tết [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 150024_banh-chung-241917871.jpg [news_subcontent] => Tôi đi qua nhiều mùa tết với những cung bậc cảm xúc khác nhau, chộn rộn mơ màng, háo hức sướng vui, bận rộn tíu tít, cập rập líu tíu, nhưng ngày vui nhất vẫn là ngày khiêng những gộc củi vào chuẩn bị nấu bánh chưng. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Tôi đi qua nhiều mùa tết với những cung bậc cảm xúc khác nhau, chộn rộn mơ màng, háo hức sướng vui, bận rộn tíu tít, cập rập líu tíu, nhưng ngày vui nhất vẫn là ngày khiêng những gộc củi vào chuẩn bị nấu bánh chưng. [news_content] =>

Những năm xưa, mỗi hồi dọn vườn lôi ra được một gốc cây to, hay một đoạn cây chắc nịch, mẹ tôi đều bảo để dành tết nấu bánh chưng. Cả năm có dăm khúc củi như thế, nồi bánh chưng tết chỉ cần gầy 3 khúc cháy tí tách 10 tiếng, số gộc củi còn lại nằm im chờ tết năm sau. Thế là mỗi năm thêm một ít gộc củi mới, cứ dồn vào một góc cho khô đét, đợi chờ tới phiên mình được bùng cháy dưới nồi quân dụng (là cái nồi to để nấu bánh).

Chúng tôi háo hức tết lắm, háo hức từ tận những ngày hè. Mẹ bảo dọn gộc củi ấy vào một góc là hăm hở làm ngay, cứ như hết mùa hè, tết sẽ đến liền đó. Cứ dành củi thế, mà tết có nấu bao nhiêu đâu, những khúc củi mục ra rơi lả tả, cả những dằm gỗ lẫn viên đất mối xông, nhưng mẹ vẫn cặm cụi gom vào một đống ở một góc nào đó trong vườn, vẫn rủ rỉ để dành tết nấu bánh chưng.

Goc cui cho tet
Ảnh minh hoạ

Quê tôi làm cói dệt chiếu, chiều chiều mẹ gù cói ngoài cồn cát. Tôi quanh quẩn hỏi: “Mẹ mẹ, hôm nào đến tết?”. Mẹ tôi vươn thẳng người, mắt lấp lánh cười: "Sư bố cô, mới tết xong đã hỏi tết”. Sau lưng mẹ là hai cây gạo cao vời vợi chia mặt trời ra thành nhiều vệt sáng, hễ gió thoảng qua là động đậy, dưới chân mẹ là cát vàng khô đùn lên qua kẽ ngón chân, trước mặt mẹ là tôi, đang nhoay nhoáy xây nhà cát, cố gạt cát phẳng làm cái sân thật to để lấy chỗ nấu bánh chưng cho thoải mái.

Từ năm 20 tuổi tôi mới cảm nhận rõ ràng mình không mong tết đến nhanh quá như thế, dù rằng cũng vẫn từng ấy ngày thì tết phải đến thôi. Hóa ra năm xưa mẹ cũng thế: “Sư bố cô, mới tết xong”. Hóa ra tết của mẹ nằm trong đôi mắt háo hức của tôi hồi đó, thanh xuân của mẹ làm lụng để tụi tôi có cái tết ấm no, mà tết thì có níu thanh xuân của ai đâu, dù rằng tết mang nó đến. Thêm mùa tết là thêm tuổi mới, tôi lớn lên và mẹ già đi, thế mà tết lại đang chạm ngõ rồi.

Sau này, nhiều nhà dùng than nấu bánh chưng, cho đỡ phải canh lửa, và nồi cũng đỡ bị đen khỏi phải kỳ cọ nhiều, vậy nhưng nhà tôi vẫn nấu bằng những gộc củi khô để từ năm này qua năm khác. Gộc củi từ năm nào ấy, mẹ tôi đẩy một gộc vào dưới nồi bánh, quay qua hỏi bố tôi có nhớ cái gộc ấy là từ khi nào không. Ông hồi tưởng cái đận cây bưởi cỗi phá đi trồng cây mới, hay như gộc này là gốc xoan đào hè năm kia bị bão xô đổ, à cái gộc này phải từ hồi cơi nới cái sân phải chặt đi…

Goc cui cho tet
Ảnh minh hoạ

Tôi đi qua nhiều mùa tết với những cung bậc cảm xúc khác nhau, chộn rộn mơ màng, háo hức sướng vui, bận rộn tíu tít, cập rập líu tíu, nhưng ngày vui nhất vẫn là ngày khiêng những gộc củi vào chuẩn bị nấu bánh chưng. Tôi nhớ những khi mình líu quýu cắt lá rửa lá lau khô, lăng xăng đi đào gừng, bóc hành; vội vã ra hái nắm lá riềng giã lấy nước nhuộm màu cho gạo, nhẩn nha rửa khuôn và chẻ lạt, hì hụi đồ đậu xanh nắm từng nắm tròn vo, tỉ mỉ thái thịt đem ướp…

Rồi chúng tôi lại ngồi nghe tiếng củi lách tách, tiếng nồi bánh chưng sôi ùng ục, ấm “nước sắt” đặt cạnh bên cũng reo hò (cái ấm nước đặt cạnh nồi bánh chưng ngày tết để cứ nồi bánh chưng vơi nước là lại thêm nước vào chả hiểu sao gọi là nước sắt), tay huơ huơ trên lửa và êm ái nghe những câu chuyện về năm tháng của gộc củi khô, ngó qua đống gộc đang khấp khởi góc vườn, có khi chúng nghĩ rằng sang năm đến lượt mình được cháy.

Năm nay ở góc vườn đống gộc củi lưu niên đã sẵn sàng, tết đến thật gần!

Tuyến Trần

[news_source] => [news_tag] => quây quần ngày tết,chờ tết,nấu bánh chưng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-01-25 10:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-01-25 10:00:00 [news_relate_news] => 97497,97543,128780,128792 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/goc-cui-cho-tet-150024/ [news_urlid] => 150024 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 890 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/goc-cui-cho-tet-a130553.html [tag] => quây quần ngày tếtchờ tếtnấu bánh chưng [daynews2] => 2019-01-25 10:00 [daynews] => 25/01/2019 - 10:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.