Giận thì giận, chứ yêu thương sao kiềm chế được!

11/08/2021 - 17:48

PNO - Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”.

Nếu hôn nhân của ai đó nổi tiếng với những phút giây ngọt ngào, thì hôn nhân của bác tôi lại “đi vào truyền thống gia đình” với những lần giận dỗi. 

Mỗi lần buồn, tôi lại gọi điện cho bác Hai, hỏi: “Hổm rày hai bác có giận gì nhau không?”. Lần nào bác Hai cũng cười: “Giờ bác đi kể chuyện giận chồng cho mày giải sầu hả?”. 

Năm ngoái, có lần, bác trai đi uống cà phê với bạn về trễ, bác gái giận. Đang giận đúng trọng tâm, bác gái chợt nói một câu bất cần, đụng chạm tự ái, thế là thiện chí dỗ dành của bác trai sụt hẳn. Bác trai chuyển sang hành động, xuống nấu một nồi canh chua “thương hiệu”.

Tới giờ ăn, bác gái lại nấu một nồi canh khác. Trước sự ngơ ngác của ông chồng, bác gái nói: “Hôm nay bụng dạ em không tốt, chỉ ăn được canh rau với thịt bò”. Bác trai tẽn tò. Nồi canh thương hiệu tưởng… xịn sò, vậy mà ra đời không đúng lúc thì cũng chịu. Lỗi là tại bác không trao đổi, giao tiếp. Truyền thông nội bộ bị gián đoạn thì hậu họa khôn lường.

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Ba tôi là con trai út, gia đình tôi sống chung với nội. Có hôm, tôi nghe bà nội nói vào điện thoại với bác gái: “Sao chồng bây nói cuối tuần nay về?”. Giọng nội khá… cà khịa, vì nội cũng biết tỏng vợ chồng “thằng lớn” của nội đang… diễn tuồng. Nội cười khì: “Vậy cuối tuần nay thằng chồng về, rồi cuối tuần sau con vợ về đúng không?”. 

Cả nhà chẳng ai thấy chuyện giận dỗi của bác Hai là nghiêm trọng. Bà nội tôi thỉnh thoảng buồn tình còn lôi cháu ra hỏi: “Hổm rày hai bác nhà mày có giận nhau không?”. Khi được là người đầu tiên “đánh mùi” giận nhà bác, bà nội vô cùng hào hứng.

Hôm bác Hai gọi điện báo lịch về thăm, nội hớn hở thông báo với cả nhà: “Không biết giận gì mà mới tiếng trước anh chồng gọi bà, nói cuối tuần này về thăm thì tiếng sau vợ nó lại gọi, hẹn như đinh đóng cột là tuần sau mới về.

Nội hỏi sao không về chung, cô vợ nói: “Con không biết ảnh tính thế nào, thôi phần con là tuần sau nha mẹ”. Ừ thì tụi nó cứ giận nhau rồi chia lịch ra, tuần nào bà cũng có con cháu về thăm”. Nội vừa nói vừa vỗ đùi cười khoái chí.

Từ lúc về hưu, hai bác có giao ước mỗi năm sẽ du lịch bốn chuyến trong nước. Điểm đến sẽ phụ thuộc vào từng mùa, và được hai bác thống nhất dựa trên gợi ý của con cháu. Nhưng mùa xuân năm kia, sau khi tôi được bác trai nhờ đặt phòng ở Sa Pa xong thì bác gái lại gọi điện nhờ đặt một resort ở vùng đất “hoa vàng cỏ xanh”.

Tôi bất ngờ: “Ủa, sao bác trai nói đi Bắc, mà bác gái lại đặt phòng ở Phú Yên?”. Bác gái lạnh lùng: “Bác trai mày muốn đi đâu là tự do của ổng, mà ổng đi ngày nào đó?”. Sau khi được tôi thông tin đầy đủ về lịch trình của “phe kia”, bác gái vẫn đọc ngày cho tôi đặt phòng ở Phú Yên. Và ngày đó cách ngày đi Sa Pa của bác trai một tháng.

Nhưng hai bác làm gì có khả năng giận nhau đến ngày thứ ba. Cuối cùng, năm ngoái, họ có năm chuyến du lịch hết thảy. Còn cái hôm chia lịch về thăm nội, thì cả nhà bác Hai lại hớn hở có mặt nhà nội “đúng hẹn” của cả vợ lẫn chồng. Bà nội tôi sướng rơn khi thấy con dâu khệ nệ xách quà theo sau con trai.

Thật thiếu sót nếu chỉ kể chuyện hai bác giận nhau, mà không kể về nghệ thuật làm lành. Đợt rồi, cả nhà tôi bị cách ly cùng nhau khi hai bác về thăm ngay trước dịp phong tỏa. Thế là bà nội tôi được sống quây quần với gia đình hai cậu con trai, đầy đủ con dâu và các cháu. Trong dịp này, hai bác lại giận nhau. 

Bác gái trò chuyện mà tránh nhìn mặt chồng. Nhưng họ giận vì lý do gì thì không ai biết. Đợt đó đang có giải bóng đá Euro, mấy bác cháu tôi thức xem không sót trận nào. Một hôm, đang coi đến cuối trận thì bác trai vỗ đùi: “Tụi nó sắp đá luân lưu kìa mấy đứa? Bác gái bây khoái coi đá luân lưu lắm!”.

Nói xong, bác chạy thẳng vào phòng để lay vợ dậy. Chúng tôi ngỡ ngàng: “Ủa, đang giận mà?”. Khi cả đám còn ngơ ngác thì đã thấy bác gái ngái ngủ bước ra. Bác trai đi hớn hở thuyết minh: “Lẹ lên, tụi nó sắp đá từng trái vào lưới nhau rồi đó!”.

Thế rồi trong cơn cố nín cười của đám con cháu, bác trai tôi quên hết giận dỗi, cứ thế nhiệt tình thuyết minh cầu thủ đang đá tên gì, của đội nào, nếu nó vào trái này thì sao, nếu nó thua thì cục diện thay đổi thế nào. Bác gái đang ngáp cũng nhào đến gào lên và đập tay với chồng khi có trái bóng vào lưới. Giận dỗi trôi qua không tăm tích.

Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”. 

Thủy Lê

 
Array ( [news_id] => 1442928 [news_title] => Giận thì giận, chứ yêu thương sao kiềm chế được! [news_title_seo] => Giận thì giận, chứ yêu thương sao kiềm chế được! [news_supertitle] => [news_picture] => gian-thi-gian-chu-yeu-thuong-sao-_1628607681.jpg [news_subcontent] => Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”. [news_subcontent_seo] => Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”. [news_headline] => Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”. [news_content] =>

Nếu hôn nhân của ai đó nổi tiếng với những phút giây ngọt ngào, thì hôn nhân của bác tôi lại “đi vào truyền thống gia đình” với những lần giận dỗi. 

Mỗi lần buồn, tôi lại gọi điện cho bác Hai, hỏi: “Hổm rày hai bác có giận gì nhau không?”. Lần nào bác Hai cũng cười: “Giờ bác đi kể chuyện giận chồng cho mày giải sầu hả?”. 

Năm ngoái, có lần, bác trai đi uống cà phê với bạn về trễ, bác gái giận. Đang giận đúng trọng tâm, bác gái chợt nói một câu bất cần, đụng chạm tự ái, thế là thiện chí dỗ dành của bác trai sụt hẳn. Bác trai chuyển sang hành động, xuống nấu một nồi canh chua “thương hiệu”.

Tới giờ ăn, bác gái lại nấu một nồi canh khác. Trước sự ngơ ngác của ông chồng, bác gái nói: “Hôm nay bụng dạ em không tốt, chỉ ăn được canh rau với thịt bò”. Bác trai tẽn tò. Nồi canh thương hiệu tưởng… xịn sò, vậy mà ra đời không đúng lúc thì cũng chịu. Lỗi là tại bác không trao đổi, giao tiếp. Truyền thông nội bộ bị gián đoạn thì hậu họa khôn lường.

Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK
Ảnh mang tính minh họa. SHUTTERSTOCK

Ba tôi là con trai út, gia đình tôi sống chung với nội. Có hôm, tôi nghe bà nội nói vào điện thoại với bác gái: “Sao chồng bây nói cuối tuần nay về?”. Giọng nội khá… cà khịa, vì nội cũng biết tỏng vợ chồng “thằng lớn” của nội đang… diễn tuồng. Nội cười khì: “Vậy cuối tuần nay thằng chồng về, rồi cuối tuần sau con vợ về đúng không?”. 

Cả nhà chẳng ai thấy chuyện giận dỗi của bác Hai là nghiêm trọng. Bà nội tôi thỉnh thoảng buồn tình còn lôi cháu ra hỏi: “Hổm rày hai bác nhà mày có giận nhau không?”. Khi được là người đầu tiên “đánh mùi” giận nhà bác, bà nội vô cùng hào hứng.

Hôm bác Hai gọi điện báo lịch về thăm, nội hớn hở thông báo với cả nhà: “Không biết giận gì mà mới tiếng trước anh chồng gọi bà, nói cuối tuần này về thăm thì tiếng sau vợ nó lại gọi, hẹn như đinh đóng cột là tuần sau mới về.

Nội hỏi sao không về chung, cô vợ nói: “Con không biết ảnh tính thế nào, thôi phần con là tuần sau nha mẹ”. Ừ thì tụi nó cứ giận nhau rồi chia lịch ra, tuần nào bà cũng có con cháu về thăm”. Nội vừa nói vừa vỗ đùi cười khoái chí.

Từ lúc về hưu, hai bác có giao ước mỗi năm sẽ du lịch bốn chuyến trong nước. Điểm đến sẽ phụ thuộc vào từng mùa, và được hai bác thống nhất dựa trên gợi ý của con cháu. Nhưng mùa xuân năm kia, sau khi tôi được bác trai nhờ đặt phòng ở Sa Pa xong thì bác gái lại gọi điện nhờ đặt một resort ở vùng đất “hoa vàng cỏ xanh”.

Tôi bất ngờ: “Ủa, sao bác trai nói đi Bắc, mà bác gái lại đặt phòng ở Phú Yên?”. Bác gái lạnh lùng: “Bác trai mày muốn đi đâu là tự do của ổng, mà ổng đi ngày nào đó?”. Sau khi được tôi thông tin đầy đủ về lịch trình của “phe kia”, bác gái vẫn đọc ngày cho tôi đặt phòng ở Phú Yên. Và ngày đó cách ngày đi Sa Pa của bác trai một tháng.

Nhưng hai bác làm gì có khả năng giận nhau đến ngày thứ ba. Cuối cùng, năm ngoái, họ có năm chuyến du lịch hết thảy. Còn cái hôm chia lịch về thăm nội, thì cả nhà bác Hai lại hớn hở có mặt nhà nội “đúng hẹn” của cả vợ lẫn chồng. Bà nội tôi sướng rơn khi thấy con dâu khệ nệ xách quà theo sau con trai.

Thật thiếu sót nếu chỉ kể chuyện hai bác giận nhau, mà không kể về nghệ thuật làm lành. Đợt rồi, cả nhà tôi bị cách ly cùng nhau khi hai bác về thăm ngay trước dịp phong tỏa. Thế là bà nội tôi được sống quây quần với gia đình hai cậu con trai, đầy đủ con dâu và các cháu. Trong dịp này, hai bác lại giận nhau. 

Bác gái trò chuyện mà tránh nhìn mặt chồng. Nhưng họ giận vì lý do gì thì không ai biết. Đợt đó đang có giải bóng đá Euro, mấy bác cháu tôi thức xem không sót trận nào. Một hôm, đang coi đến cuối trận thì bác trai vỗ đùi: “Tụi nó sắp đá luân lưu kìa mấy đứa? Bác gái bây khoái coi đá luân lưu lắm!”.

Nói xong, bác chạy thẳng vào phòng để lay vợ dậy. Chúng tôi ngỡ ngàng: “Ủa, đang giận mà?”. Khi cả đám còn ngơ ngác thì đã thấy bác gái ngái ngủ bước ra. Bác trai đi hớn hở thuyết minh: “Lẹ lên, tụi nó sắp đá từng trái vào lưới nhau rồi đó!”.

Thế rồi trong cơn cố nín cười của đám con cháu, bác trai tôi quên hết giận dỗi, cứ thế nhiệt tình thuyết minh cầu thủ đang đá tên gì, của đội nào, nếu nó vào trái này thì sao, nếu nó thua thì cục diện thay đổi thế nào. Bác gái đang ngáp cũng nhào đến gào lên và đập tay với chồng khi có trái bóng vào lưới. Giận dỗi trôi qua không tăm tích.

Hèn gì mỗi lần hỏi bí quyết làm lành, bác trai lại ra vẻ hợm hĩnh: “Giận thì giận, chứ yêu thương thì làm sao kiềm chế được?!”. 

Thủy Lê

[news_source] => [news_tag] => giận thì giận mà thương thì thương,vợ chồng làm lành,vợ chồng giận nhau [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-10 21:58:45 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-11 17:48:12 [news_relate_news] => 1442752,1442762,16176, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2852 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/gian-thi-gian-chu-yeu-thuong-sao-kiem-che-duoc-a1442928.html [tag] => giận thì giận mà thương thì thươngvợ chồng làm lànhvợ chồng giận nhau [daynews2] => 2021-08-11 17:48 [daynews] => 11/08/2021 - 17:48 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lời thú tội của kẻ ngoại tình

    Lời thú tội của kẻ ngoại tình

    17-01-2022 16:52

    Anh cố gắng để trái tim mình không đi quá giới hạn, nhưng cuối cùng họ đã đến với nhau. Anh chính thức ngoại tình.

  • Vợ đi làm đẹp, có nên xin phép chồng?

    Vợ đi làm đẹp, có nên xin phép chồng?

    17-01-2022 05:30

    Có người hài hước nói, chỉ nên “xin tiền chứ không xin phép”. Ý kiến này được nhiều người ủng hộ.

  • Tại sao phải buồn?

    Tại sao phải buồn?

    16-01-2022 11:56

    Muốn giữ lửa hôn nhân phải nhường nhịn nhau thay vì sự nhường nhịn thái quá chỉ từ một phía.

  • Cách nào nhận diện "nữ cao thủ"?

    Cách nào nhận diện "nữ cao thủ"?

    16-01-2022 05:28

    Nếu không qua thực chiến, thật khó trả lời được “thế nào là một phụ nữ giỏi chuyện ấy?”

  • Khoe thưởng tết của chồng, kẻ vui người buồn

    Khoe thưởng tết của chồng, kẻ vui người buồn

    15-01-2022 17:11

    Từ khi cưới nhau đến giờ, Minh chưa khi nào được hưởng cái cảnh cuối năm chồng mang tiền thưởng tết về cho vợ...

  • Ngày hôm qua lộng lẫy

    Ngày hôm qua lộng lẫy

    15-01-2022 06:00

    Tôi cảm nhận được niềm vui nhỏ nhoi của mẹ - niềm vui khi có người còn nhận ra mình của thời lộng lẫy hôm qua...

  • Gần tết, vợ méo mặt khi chồng đuổi người giúp việc

    Gần tết, vợ méo mặt khi chồng đuổi người giúp việc

    14-01-2022 18:44

    Sống với một người sạch sẽ kĩ tính quá mức cũng khổ không kém gì một kẻ vũ phu rượu chè dù áp lực ở những hình dạng khác nhau.

  • Cho con ký ức tết đẹp đẽ

    Cho con ký ức tết đẹp đẽ

    14-01-2022 05:45

    Chúng tôi chỉ mong bọn nhỏ biết thương, biết nhớ cội nguồn. Người có ký ức đẹp, nhất định sẽ là người sống có tình.

  • Mai mối vô duyên, nỗi sợ hãi của những cô nàng độc thân

    Mai mối vô duyên, nỗi sợ hãi của những cô nàng độc thân

    13-01-2022 15:33

    Khi muốn giới thiệu bạn khác giới cho những cô nàng độc thân, hãy nghĩ đến cảm nhận của họ. Đừng ghép đôi một cách sỗ sàng và kém duyên.

  • Giúp chồng cũ lừa vay tiền ba má

    Giúp chồng cũ lừa vay tiền ba má

    13-01-2022 05:57

    Tôi muốn huỵch tẹt rằng chồng xin tiền cũng chỉ để chơi bời, nhưng tôi không đủ can đảm nói với má. Lộ chuyện lừa tiền sẽ lòi luôn chuyện ly hôn.

  • Vợ có còn là ưu tiên của chồng?

    Vợ có còn là ưu tiên của chồng?

    12-01-2022 10:59

    Năm tháng có thể đã bào mòn đi những yêu đương nồng cháy thời tuổi trẻ, nhưng nghĩa tình và trách nhiệm vẫn vẹn nguyên...

  • Chồng khôn

    Chồng khôn

    12-01-2022 05:28

    Người chồng khôn sẽ dùng sự khôn ngoan đối phó với người ngoài để bảo vệ gia đình, còn chồng tôi luôn "đặt bẫy" vợ, giành phần nhẹ và nhàn về mình.

  • Lương tháng của chồng đâu mất?

    Lương tháng của chồng đâu mất?

    11-01-2022 17:45

    Chờ đến ngày cuối tháng, tôi chẳng thấy chồng đưa lương. Rồi đến khi bị vợ tra gạn, ông chồng mới thú nhận: “Cho bạn vay rồi!”.

  • Cứ gần tết là chồng lại báo nợ

    Cứ gần tết là chồng lại báo nợ

    11-01-2022 05:04

    Sáng nay Hà nhận điện thoại từ số lạ, nói nhanh trả nợ cho người ta. Hà ngẩn người, tầm này năm ngoái, cũng bị đòi nợ tương tự, đều do chồng.

  • Phản bội chồng

    Phản bội chồng

    10-01-2022 12:36

    Chồng tôi vẫn hết lòng yêu và tin tưởng vợ, gia đình tôi vẫn tràn ngập tiếng cười, chỉ sâu thẳm trong tôi là nỗi day dứt.

  • Người thứ ba là... mẹ

    Người thứ ba là... mẹ

    10-01-2022 05:32

    Tôi đã từng là người thứ ba… xen vào giữa cuộc tình của con trai tôi và bạn gái.

  • Tác dụng phụ của "xăng mồi"

    Tác dụng phụ của "xăng mồi"

    09-01-2022 22:29

    Các bộ phim phòng the có tác dụng phụ gì không? Có gây nghiện không? Tôi lo lắng khi thấy chồng lạm dụng "xăng mồi".

  • Đôi giày hôn nhân

    Đôi giày hôn nhân

    09-01-2022 10:05

    Tôi đã trải qua những ngày tai ương luôn rình rập và tới tấp đổ lên mình. Vậy mà chúng tôi vẫn nắm níu vào nhau, từng bước vượt qua...