Con nghỉ việc, mẹ lo đứng lo ngồi

01/09/2018 - 11:00

PNO - Tôi nghỉ việc, mẹ mất ăn mất ngủ. Điện thoại cho mẹ, có hôm tôi cáu kỉnh vì bà cứ rền rĩ. Nghĩ mà thương, cá chuối thì đắm đuối vì con. Mà thật tình, tôi cũng khác gì, đang là một con cá chuối đây thôi...

Bốn mươi hai tuổi, tôi thôi việc ở công ty cũ, định bụng ở nhà kiếm gì đó làm đỡ gò bó thời gian, để còn lo cho hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn. Lây nay cứ vứt cho chúng nó cái xe đạp và tiền tiêu vặt lẫn ăn sáng, tôi thực sự không yên tâm.

Tôi không báo tin cho bố mẹ biết, sợ ông bà lại càm ràm. Ba chị em tôi vẫn nói lén sau lưng bố mẹ tuổi con... càm ràm. Lúc nào cũng ngày xưa, ngày xưa...

Ngày xưa bố mẹ là công nhân nhà nước, ở nhà tập thể, đâu như chúng tôi ra trường khốn đốn kiếm việc, phải mua xe, chồng con rồi tính chuyện mua nhà trụ lại thành phố. Đám trẻ nhà tôi ngoài giờ học bị nhốt trong nhà, có chút nào giống ngày xưa?

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Tôi làm  việc từ sáng sớm tới tối mịt. Hình minh họa.

Thế mà mẹ cũng biết, mẹ gọi điện giữa buổi chiều, đầu tiên là rên rỉ nói sao tự dưng đùng đùng thôi việc, còn mấy năm nữa sao không ráng để đóng tiếp cái bảo hiểm, về già còn có lương hưu.

Lại than, một tháng yên lành cũng có gần chục triệu tiền lương, giờ ở nhà hay làm gì liệu có làm ra ngần ấy, rồi tiền đâu lo cho đám trẻ mỗi ngày mỗi tốn, nhà có nhiều nhặn gì, có mỗi ba mẹ con.

Mẹ tính, tiền nhà mỗi tháng ngần ấy, tiền điện cũng mấy trăm, mà nay ở nhà tiền điện sẽ tăng thêm, đi làm còn đỡ được bữa trưa, ở nhà thích gì mua nấy, nấu nướng cũng bày vẽ hơn, lại trách, sao không tính cho kỹ.

Tôi lặng yên nghe mẹ nói, mẹ kể chuyện ngày xưa, so với ngày nay, sau chốt lại giờ mỗi tháng lương hưu của bố mẹ cũng được sáu triệu, rau ráng vườn nhà cũng đủ ăn. Giữa thành phố gạo châu củi quế, nhà lại cheo leo tít trên lầu cao, trồng tỉa gì được, gì cũng phải mua.

Mẹ gấp gáp lo mà không nhớ, tôi đã nghỉ cách nay một tháng, thủ tục cũng xong rồi. Mẹ đi làm nhà nước từ ngày mười tám tuổi, đến khi hưu còn dư bảo hiểm lấy về "một cục".

Tôi làm tư nhân, nơi đóng nơi không, đi làm hai mươi năm mà bảo hiểm mới được chục năm hơn một chút, mẹ sốt ruột nói tôi không đi làm thì cứ đóng tiếp đi, về già có đồng lương hưu mà sống.

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Mẹ thương tôi thân cò quãng vắng. Hình minh họa.

Tôi bắt đầu thấy khó chịu khi phải nghe những lời nửa khuyên can nửa năn nỉ. Tôi có phải mười tám hai mươi đâu, nhất là thời nay có chút nào giống thời của mẹ.

Tôi sẵng giọng: "Mẹ nghĩ xa xôi làm gì, giờ một ngày có bao nhiêu người chết, không chết bệnh thì chết đường, nay đang vầy, ai biết có sống hết ngày mai không mà lo hưu với trí!"

Sẵn bực bội trong người, tôi nói luôn: "Mẹ đừng so thời mẹ với thời con, tự con lo thân mình, không xin mẹ đâu mà mẹ lo xa!"

Tôi xa gia đình từ ngày ra trường, một năm về thăm cùng lắm hai lần, tôi vẫn sống tốt dù có những lúc giông gió tưởng chừng ngã khụy, nhưng có bao giờ mở miệng than thở một lời, thứ tôi cần là sự ủng hộ động viên chứ không phải những lời rền rĩ.

Chỉ còn tiếng im lặng, tôi biết mình hơi quá lời, tôi nghe như có tiếng sụt sịt, phải chăng bên kia mẹ đang khóc? Mẹ khóc vì đứa con bốn mươi hai tuổi, tóc trên đầu đã có sợi bạc?

Vờ như không nghe thấy, tôi đổi giọng kể con trai lớn của tôi đã cấp ba, trường cách nhà tám cây số băng qua ngã tư xa lộ, ở tuổi mười bảy. Nó rất dễ hư nếu không để mắt trông coi. Thằng nhỏ cấp hai, vẫn quen cung cách tiểu học nên học hành chểnh mảng, trong khi việc cũ của tôi cứ đều tăm tắp sáng bảy giờ đi, chiều sáu giờ chiều về.

Tôi kể, hai cháu ngoại của mẹ sáng ra phải mua ổ bánh mì, hộp bánh cuốn rồi tất tả tới trường, chiều ăn tạm gì đó rồi vào lớp học thêm, tám giờ tối mới về đến nhà. Một ngày mẹ con không có bữa cơm nào ăn chung, ai đi việc nấy, về nhà là rút vào phòng riêng. Hai đứa dài nhẳng như hai con cò.

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Cá chuối đắm đuối vì con. Hình minh họa

Tôi ở nhà, ít ra bữa sáng sẽ đủ dinh dưỡng hơn, buổi tối sẽ nấu thêm gì đó, điều mà khi đi làm tôi không làm được, vì khi lê thân về tới nhà, tôi cũng bết bát lắm rồi.

Chuyện sau này, để sau này tính, chuyện trước mắt phải lo trước đã, tôi ở nhà nhưng vẫn mua bảo hiểm y tế, có tham gia bảo hiểm nhân thọ, không nhiều, nhưng cũng tạm yên tâm.

Đầu dây bên kia, mẹ ừ, tiếng ừ đã trong hơn. Tôi đùa, mẹ lo làm gì cho nhanh già, lấy cớ phải đi nấu cơm để cúp máy, nghĩ bao giờ cá chuối cũng đắm đuối vì con!

Tôi, cũng như mẹ, đang là một con cá chuối.

 Nguyên Thảo

 
Array ( [news_id] => 112061 [news_title] => Con nghỉ việc, mẹ lo đứng lo ngồi [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 138438_tatiana27-e1531842405929-31237885.jpg [news_subcontent] => Tôi nghỉ việc, mẹ mất ăn mất ngủ. Điện thoại cho mẹ, có hôm tôi cáu kỉnh vì bà cứ rền rĩ. Nghĩ mà thương, cá chuối thì đắm đuối vì con. Mà thật tình, tôi cũng khác gì, đang là một con cá chuối đây thôi... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Tôi nghỉ việc, mẹ mất ăn mất ngủ. Điện thoại cho mẹ, có hôm tôi cáu kỉnh vì bà cứ rền rĩ. Nghĩ mà thương, cá chuối thì đắm đuối vì con. Mà thật tình, tôi cũng khác gì, đang là một con cá chuối đây thôi... [news_content] =>

Bốn mươi hai tuổi, tôi thôi việc ở công ty cũ, định bụng ở nhà kiếm gì đó làm đỡ gò bó thời gian, để còn lo cho hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn. Lây nay cứ vứt cho chúng nó cái xe đạp và tiền tiêu vặt lẫn ăn sáng, tôi thực sự không yên tâm.

Tôi không báo tin cho bố mẹ biết, sợ ông bà lại càm ràm. Ba chị em tôi vẫn nói lén sau lưng bố mẹ tuổi con... càm ràm. Lúc nào cũng ngày xưa, ngày xưa...

Ngày xưa bố mẹ là công nhân nhà nước, ở nhà tập thể, đâu như chúng tôi ra trường khốn đốn kiếm việc, phải mua xe, chồng con rồi tính chuyện mua nhà trụ lại thành phố. Đám trẻ nhà tôi ngoài giờ học bị nhốt trong nhà, có chút nào giống ngày xưa?

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Tôi làm  việc từ sáng sớm tới tối mịt. Hình minh họa.

Thế mà mẹ cũng biết, mẹ gọi điện giữa buổi chiều, đầu tiên là rên rỉ nói sao tự dưng đùng đùng thôi việc, còn mấy năm nữa sao không ráng để đóng tiếp cái bảo hiểm, về già còn có lương hưu.

Lại than, một tháng yên lành cũng có gần chục triệu tiền lương, giờ ở nhà hay làm gì liệu có làm ra ngần ấy, rồi tiền đâu lo cho đám trẻ mỗi ngày mỗi tốn, nhà có nhiều nhặn gì, có mỗi ba mẹ con.

Mẹ tính, tiền nhà mỗi tháng ngần ấy, tiền điện cũng mấy trăm, mà nay ở nhà tiền điện sẽ tăng thêm, đi làm còn đỡ được bữa trưa, ở nhà thích gì mua nấy, nấu nướng cũng bày vẽ hơn, lại trách, sao không tính cho kỹ.

Tôi lặng yên nghe mẹ nói, mẹ kể chuyện ngày xưa, so với ngày nay, sau chốt lại giờ mỗi tháng lương hưu của bố mẹ cũng được sáu triệu, rau ráng vườn nhà cũng đủ ăn. Giữa thành phố gạo châu củi quế, nhà lại cheo leo tít trên lầu cao, trồng tỉa gì được, gì cũng phải mua.

Mẹ gấp gáp lo mà không nhớ, tôi đã nghỉ cách nay một tháng, thủ tục cũng xong rồi. Mẹ đi làm nhà nước từ ngày mười tám tuổi, đến khi hưu còn dư bảo hiểm lấy về "một cục".

Tôi làm tư nhân, nơi đóng nơi không, đi làm hai mươi năm mà bảo hiểm mới được chục năm hơn một chút, mẹ sốt ruột nói tôi không đi làm thì cứ đóng tiếp đi, về già có đồng lương hưu mà sống.

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Mẹ thương tôi thân cò quãng vắng. Hình minh họa.

Tôi bắt đầu thấy khó chịu khi phải nghe những lời nửa khuyên can nửa năn nỉ. Tôi có phải mười tám hai mươi đâu, nhất là thời nay có chút nào giống thời của mẹ.

Tôi sẵng giọng: "Mẹ nghĩ xa xôi làm gì, giờ một ngày có bao nhiêu người chết, không chết bệnh thì chết đường, nay đang vầy, ai biết có sống hết ngày mai không mà lo hưu với trí!"

Sẵn bực bội trong người, tôi nói luôn: "Mẹ đừng so thời mẹ với thời con, tự con lo thân mình, không xin mẹ đâu mà mẹ lo xa!"

Tôi xa gia đình từ ngày ra trường, một năm về thăm cùng lắm hai lần, tôi vẫn sống tốt dù có những lúc giông gió tưởng chừng ngã khụy, nhưng có bao giờ mở miệng than thở một lời, thứ tôi cần là sự ủng hộ động viên chứ không phải những lời rền rĩ.

Chỉ còn tiếng im lặng, tôi biết mình hơi quá lời, tôi nghe như có tiếng sụt sịt, phải chăng bên kia mẹ đang khóc? Mẹ khóc vì đứa con bốn mươi hai tuổi, tóc trên đầu đã có sợi bạc?

Vờ như không nghe thấy, tôi đổi giọng kể con trai lớn của tôi đã cấp ba, trường cách nhà tám cây số băng qua ngã tư xa lộ, ở tuổi mười bảy. Nó rất dễ hư nếu không để mắt trông coi. Thằng nhỏ cấp hai, vẫn quen cung cách tiểu học nên học hành chểnh mảng, trong khi việc cũ của tôi cứ đều tăm tắp sáng bảy giờ đi, chiều sáu giờ chiều về.

Tôi kể, hai cháu ngoại của mẹ sáng ra phải mua ổ bánh mì, hộp bánh cuốn rồi tất tả tới trường, chiều ăn tạm gì đó rồi vào lớp học thêm, tám giờ tối mới về đến nhà. Một ngày mẹ con không có bữa cơm nào ăn chung, ai đi việc nấy, về nhà là rút vào phòng riêng. Hai đứa dài nhẳng như hai con cò.

Con nghi viec, me lo dung lo ngoi
Cá chuối đắm đuối vì con. Hình minh họa

Tôi ở nhà, ít ra bữa sáng sẽ đủ dinh dưỡng hơn, buổi tối sẽ nấu thêm gì đó, điều mà khi đi làm tôi không làm được, vì khi lê thân về tới nhà, tôi cũng bết bát lắm rồi.

Chuyện sau này, để sau này tính, chuyện trước mắt phải lo trước đã, tôi ở nhà nhưng vẫn mua bảo hiểm y tế, có tham gia bảo hiểm nhân thọ, không nhiều, nhưng cũng tạm yên tâm.

Đầu dây bên kia, mẹ ừ, tiếng ừ đã trong hơn. Tôi đùa, mẹ lo làm gì cho nhanh già, lấy cớ phải đi nấu cơm để cúp máy, nghĩ bao giờ cá chuối cũng đắm đuối vì con!

Tôi, cũng như mẹ, đang là một con cá chuối.

 Nguyên Thảo

[news_source] => [news_tag] => nghỉ hưu,lương tháng,bảo hiểm,thất nghiệp,cá chuối đắm đuối vì con,thôi việc,lương hưu,mẹ già [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-09-01 11:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-09-01 11:00:00 [news_relate_news] => 100008,100019,100031,100047 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/con-nghi-viec-me-lo-dung-lo-ngoi-138438/ [news_urlid] => 138438 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 891 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/con-nghi-viec-me-lo-dung-lo-ngoi-a112061.html [tag] => nghỉ hưulương thángbảo hiểmthất nghiệpcá chuối đắm đuối vì conthôi việclương hưumẹ già [daynews2] => 2018-09-01 11:00 [daynews] => 01/09/2018 - 11:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Bà mẹ “bá đạo”

    Bà mẹ “bá đạo”

    02-12-2021 06:00

    Tôi có vài cách để lũ trẻ không chúi mũi vào các thiết bị thông minh vuốt vuốt xem xem cả ngày. Chúng còn gọi tôi là bà mẹ “bá đạo”.

  • Có thể yêu mà không ghen?

    Có thể yêu mà không ghen?

    01-12-2021 18:28

    Không phải chị không cảm nhận được sự chân thành của anh, nhưng sự quyến luyến người cũ dù với bất cứ lý do gì cũng khiến chị thấy bất an.

  • Đằng sau giận dữ

    Đằng sau giận dữ

    01-12-2021 10:16

    Làm sao để loại bỏ cảm xúc tiêu cực nếu vợ/chồng cứ đem đến những điều khiến ta phiền lòng?

  • Hoa nở trên bậc thềm

    Hoa nở trên bậc thềm

    01-12-2021 05:54

    Bây giờ là tháng Mười âm lịch, lại văng vẳng bên tai tôi lời dự báo “Áp thấp nhiệt đới có thể mạnh lên thành bão, gây mưa lũ khắp miền Trung”.

  • Chữa tật “thích là lấy”

    Chữa tật “thích là lấy”

    30-11-2021 17:37

    “Cứ chiều con, sẽ tạo thói quen thích gì được nấy, rồi lớn lên sinh tính tắt mắt, thấy cái gì thích là cầm về”. Vợ nói thế, và tôi phải nghe.

  • Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    30-11-2021 12:49

    Người còn yêu sẽ níu kéo, kiểm soát người đã hết yêu. Và nếu người đã hết yêu tặc lưỡi thì cả hai sẽ sống tiếp một cuộc đời tẻ nhạt.

  • Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    30-11-2021 06:00

    Nhiều bà mẹ đơn thân người Philippines đến Việt Nam sống và làm việc, phần lớn họ là giáo viên.

  • Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    29-11-2021 17:39

    Mỗi lần mâu thuẫn lên đỉnh điểm, chị H. hạ quyết tâm “chuyến này nhất định ly hôn”, nhưng rồi đâu lại vào đó...

  • Dạy con bây giờ khó lắm thay

    Dạy con bây giờ khó lắm thay

    29-11-2021 10:42

    Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.

  • Người phải thay đổi là mẹ

    Người phải thay đổi là mẹ

    29-11-2021 05:47

    Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.

  • Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    28-11-2021 16:54

    Nỗi đau một khi chạm đáy ắt nó phải đi lên. Không một ai bất hạnh mãi nếu như bản thân họ thật sự mong mỏi hạnh phúc.

  • Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    28-11-2021 10:08

    Tuần trước, sang thăm và phụ má chồng dọn nhà. Bà cho tôi một số sách nấu ăn còn mới để mang về.

  • Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    28-11-2021 05:46

    “Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.

  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.