PNO - Đã đến lúc cô cần thực sự sống cho mình, tôn trọng, lắng nghe và nâng niu cảm xúc của chính mình. Tuổi già cần nhất là sức khỏe và sự thanh thản trong tâm hồn.
| Chia sẻ bài viết: |
T. Bảo Trân Cách đây 13 phút
Thật ra cha mẹ nào cũng thương con. Vấn đề là thương con đến mức quên mất mình cũng có quyền được sống cho mình vài năm cuối đời.
T.T.T Cách đây 15 phút
Nhiều gia đình xem việc cha mẹ có đời sống riêng, có bạn bè, có sở thích riêng là điều bất thường. Trong khi đó mới là một tuổi già lành mạnh.
Việt Hùng Cách đây 18 phút
Không ít người sinh con với suy nghĩ tuổi già sẽ có chỗ dựa. Nhưng thực tế càng lớn mỗi người càng có gia đình riêng, công việc riêng. Tuổi già muốn bình yên vẫn nên chuẩn bị tài chính và tinh thần cho bản thân từ sớm.
Kiều Nga Nguyễn Cách đây 21 phút
Có những cụ thích ở với con cháu nhưng cũng có những cụ thích ở riêng, thích có không gian riêng. Hiếu thảo không phải kéo cha mẹ về sống chung bằng mọi giá mà là tôn trọng lựa chọn của họ.
Ngọc Ngọc Cách đây 23 phút
Đến một tuổi nào đó, điều đáng sợ nhất không phải cô đơn mà là cả đời chưa từng được sống theo ý mình.
Cầu vồng Cách đây 24 phút
Nhiều cha mẹ dành nửa đời người để chăm lo cho con cái. Nếu đến tuổi già vẫn không được quyền quyết định mình sống ở đâu, sống thế nào thì đó không phải hạnh phúc mà chỉ là đổi người quản lý cuộc đời mình mà thôi.
Khánh Cách đây 26 phút
Con cháu có thể yêu thương cha mẹ hết lòng nhưng không ai có quyền sống thay cuộc đời của họ. Tôn trọng đôi khi còn quý hơn chăm sóc.
Bảo Ngân Cách đây 29 phút
Con cháu hiếu thảo không có nghĩa là được quyền quyết định thay cha mẹ. Quan tâm là hỏi người già muốn gì chứ không phải ép họ sống theo điều mình cho là tốt.
Thơ O. Cách đây 31 phút
Có vẻ nhiều cha mẹ Việt Nam quen sống vì người khác quá lâu. Đến lúc già rồi vẫn phải xin phép con cháu để được sống cuộc đời của chính mình.
NGAnh Cách đây 32 phút
Thế hệ trước thường hy sinh hết cho con cháu nên về già rất khó đặt bản thân lên trước. Chỉ cần muốn đi du lịch, mua món mình thích hay nghỉ ngơi một chút là lại thấy có lỗi như đang ích kỷ.
Em sợ cái nếp coi thường chồng sẽ lặp lại từ mẹ sang con bởi chị vợ em cũng đối xử với chồng theo kiểu tương tự.
Vừa tìm được người đàn ông hiền lành sau một lần đổ vỡ nhưng tôi khựng lại vì anh nghèo, học vấn thấp. Con tim hay lý trí mới đúng lúc này?
Trái tim không thể quên nếu mắt vẫn nhìn thấy mỗi ngày.
Đừng vội kết luận cuộc hôn nhân này đã hết đường cứu vãn, cũng đừng ép bản thân phải nuốt hết tổn thương...
Tôi thương bố mẹ nhưng mỗi lần nghĩ đến việc bước chân về nhà lại thấy ngột ngạt.
Cuộc đời ngắn ngủi lắm. Em xứng đáng được sống một ngày bình yên không có tiếng chửi bới, được ngủ một giấc không phấp phỏng lo sợ đòn roi.
Em đang cần học gấp một khóa… yêu chồng bởi sau 1 tháng nữa, anh ấy sẽ trở về nhà sống chung với mẹ con em...
Làm thế nào để khéo léo từ chối những món quà kiểu này của mẹ chồng mà không làm sứt mẻ tình cảm gia đình?
Tương lai là thứ chưa xảy ra và việc em bệnh nặng cũng chỉ là giả định. Đừng dùng kịch bản đó để thử thách người đàn ông bên cạnh.
Vợ anh cảm thấy xấu hổ vì nghề nghiệp của chồng, tình cảm của cô ấy đang đặt trên nền tảng sĩ diện phù phiếm hơn là sự đồng cam cộng khổ.
Em 29 tuổi, vừa ly hôn chồng sau 6 năm chúng sống. Em được tòa giao quyền nuôi con nhưng vì hoàn cảnh, em phải đứng trước quyết định xa con...
Càng thấy chị xuống nước hứa hẹn, anh ấy sẽ càng cảm thấy quyết định ly thân là đúng, càng ngột ngạt và muốn đẩy chị ra xa hơn.
Vợ chồng tôi vừa nghỉ hưu. Những tưởng đây là thời gian để tận hưởng sự thảnh thơi nhưng thực tế lại nảy sinh nhiều mâu thuẫn...
Gặp trường hợp bạn thân "nghiện" than vãn nhưng lại bênh chồng bất chấp thế này thì nên ứng xử sao cho vẹn cả đôi đường?
30 năm hôn nhân không hạnh phúc, phụ nữ U60 nên thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy bạo lực và phản bội để sống cho mình hay tiếp tục chịu đựng?
Ở đời, việc gì muốn giỏi cũng phải học, phải tập - kể cả việc làm bà chủ.
Hình cưới đã chụp, nhà hàng đã đặt, nữ trang cũng đã mua nhưng em đang rất sợ đến ngày đó vì phát hiện nhà chồng có nhiều người bị tâm thần.
Người vợ đang dồn sự tức giận vào người thứ ba nhưng quên mất rằng nếu chồng mình không mở cửa, người khác không cách nào vào nhà được.