Chỉ đường cho hươu: Chơi game với bạn để giúp bạn... cai nghiện game

09/03/2026 - 06:00

PNO - Giúp bạn cai nghiện game, teen có bị cuốn vào vòng xoáy cuồng mê này không? Làm sao đồng hành giúp bạn cai nghiện game mà không bị... nghiện chuyền?

Con, 15 tuổi, có một bạn học khá thân, tên Thành, nghiện game online. Đối với Thành, thế giới thực thật nhạt nhẽo. Chỉ khi vào game, Thành mới cảm thấy mạnh mẽ và có giá trị. Ở trường, Thành học không giỏi, cũng không có nhiều bạn, nhưng trong game, bạn là một “thủ lĩnh” được nhiều người nể phục.

Bố mẹ Thành không hiểu điều đó, họ mắng nhiếc suốt ngày, thậm chí đập điện thoại của Thành. Thành muốn thu mình lại và ghét bỏ gia đình, càng sa vào game. Con muốn chơi thân với Thành, kể cả chơi game cùng để kéo bạn ra khỏi cảm giác cô đơn, bị cả thế giới cô lập. Các bạn khác lại cảnh báo nguy cơ con rồi cũng sẽ đánh mất chính mình vì game. Con phải làm sao?

Minh Khôi (TPHCM)

Hấp lực của game thu hút mọi lứa tuổi - Ành minh họa: Internet
Hấp lực của game thu hút mọi lứa tuổi - Ảnh minh họa: Internet

Việc con chọn đồng hành cùng Thành trong thế giới ảo để bạn không cảm thấy bị cô lập là một hành động dũng cảm, xuất phát từ trái tim ấm áp. Tuy nhiên, giống như việc con đang bơi ra giữa dòng nước xoáy để cứu một người bạn đang chìm, nếu không vững tay chèo, cả 2 sẽ cùng bị cuốn đi.

Nghiện game đưa đến vô vàn hệ lụy về sức khỏe, tâm trí và phát triển bản thân, giao tiếp trong cuộc sống. Thành có nghiện game, lạm dụng thiết bị điện tử hay không, cần người có chuyên môn đánh giá. Qua trình bày của con, chưa kết luận Thành nghiện game nhưng điều thấy ngay là Thành nghiện... cảm giác được công nhận.

Bố mẹ Thành không nên dùng bạo lực (đập điện thoại), vì điều đó chỉ xác nhận thêm niềm tin của Thành rằng: "Thế giới thực chỉ có sự chỉ trích, còn game mới là nơi thuộc về mình". Con là sợi dây duy nhất nối Thành với thực tại. Đừng cắt đứt sợi dây đó nhưng đừng để nó biến thành xiềng xích kéo con xuống.

Việc con chơi game cùng bạn là một chiến thuật tiếp cận tốt nhưng phải có mục đích. Không để chìm đắm vô định, con hãy giúp Thành làm quen lại với khái niệm “điểm dừng”. Ví dụ, đề nghị với Thành: "Tối nay mình chỉ đánh 3 trận thôi nhé, sau đó mình cần hỏi bạn chút việc này".

Thành có tố chất thủ lĩnh trong game. Hãy thử nhờ Thành hướng dẫn con một kỹ năng nào đó cần sự kiên nhẫn hoặc tư duy chiến thuật, sau đó khéo léo chuyển sang các hoạt động thực tế (như chơi một môn thể thao có tính đồng đội).

Trong lúc chơi, hãy xen kẽ những câu chuyện về trường lớp, về những món ăn ngon hay một bộ phim sắp chiếu. Hãy khơi gợi thực tại, làm cho thế giới thực "bớt nhạt nhẽo" bằng sự hiện diện vui vẻ của con.

Lời cảnh báo của các bạn khác không sai. Ranh giới giữa chơi cùng để cứu bạn và nghiện cùng bạn rất mong manh. Con cần một bộ "quy tắc an toàn" cho bản thân, bao gồm: chỉ chơi khi đã hoàn thành bài tập, không thức khuya quá giờ quy định... Nếu con bắt đầu cảm thấy cáu gắt khi không có game, đó là lúc con phải dừng lại ngay lập tức.

Một mình con khó lòng thay đổi hoàn toàn cuộc đời Thành, con cần sự trợ giúp. Nếu có dịp gặp bố mẹ Thành, con hãy kể về việc Thành là một "thủ lĩnh" giỏi ra sao trong mắt bạn bè (đừng nhấn mạnh vào game, hãy nhấn mạnh vào năng lực quản lý và sự tự tin của bạn). Họ cần hiểu Thành đang thiếu sự tôn trọng từ gia đình.

Con có thể rủ thêm một vài bạn nữa cùng tham gia các hoạt động thực tế với Thành (như đá bóng, cầu lông, hay đơn giản là đi ăn vặt). Khi "thế giới thực" có nhiều người yêu quý Thành hơn, bạn sẽ rời dần “ốc đảo” và bớt cần đến thế giới ảo.

Con hãy nhớ, con chỉ có thể cứu bạn khi con đang đứng vững trên bờ. Nếu một ngày con cảm thấy kiệt sức hoặc bị cuốn theo game quá sâu, hãy dũng cảm tìm đến sự tư vấn của thầy cô hoặc người lớn mà con tin tưởng.

Bác sĩ Hoa Tiêu

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI