Chao nghiêng về hướng quê nhà…

23/09/2017 - 10:15

PNO - Khi còn là một đứa trẻ, cũng giống mọi đứa trẻ khác, tôi thích mưa bão, lũ lụt lắm, vì lúc đó đương nhiên được nghỉ học, tha hồ lang thang rong chơi khắp xóm.

Đó là lúc bọn trẻ con chúng tôi được nhặt hoa quả rụng đầy vườn; liên tục được ăn thịt gà, lợn, thậm chí cả thịt trâu, bò - những con vật gặp nạn trong mưa lũ; cùng lũ bạn dầm mưa bắt cá lóc lên bờ, theo người lớn nhấc vó, giăng lưới bắt tôm cua cá đầy nhóc mương máng sông ngòi…

Ngày ấy, tôi chưa hiểu được những giọt nước mắt của mẹ khi lôi con gà mái ấp đã chết cứng vì ngập nước và ổ trứng ấp dở ra luộc cho đàn con ăn; chưa hiểu tiếng thở dài cố giấu của cha, khi ông xách về một tảng thịt trâu chia từ con trâu nhà hàng xóm bị tường đổ què chân…

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Trận bão lớn cuối cùng tôi chứng kiến và nhớ nhất cách nay đã hơn 30 năm, mùa thu năm 1986. Bão ập đến giữa đêm, con nhóc chục tuổi là tôi khi ấy ngồi thu lu cùng chị dưới gầm bàn, run lên từng chập theo tiếng gió rít bên ngoài, dáo dác nhìn cha mẹ tất tả chằng bên đông chống bên tây.

Cha tôi đội mũ cối, khoác áo bạt, cầm rựa ra đầu ngõ chặt ngọn cây mít để phòng gió đánh trốc cây, đập vào nhà. Sau này ông kể, ông vừa chặt vừa đếm đến 50 nhát, nóng toát mồ hôi mà ngọn cây vẫn trơ trơ. Sờ lại con dao, ông mới nhận ra mình đã dùng sống dao để chặt. Cái ngọn cây mít chặt xong ông ném trong sân cho an toàn, nhưng sáng hôm sau lại thấy nó chễm chệ trên mái nhà.

Gió lốc đã ném ngọn cây mít lên mái, làm vỡ vài chục viên ngói, sau bão cha tôi phải cặm cụi dặm lại. Đó cũng là trận bão làng tôi có người chết vì bị đổ nhà; trâu, bò, gà, lợn, hoa màu thì thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể…

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Tôi lớn lên đi học xa nhà, rồi làm việc và sinh sống ở thành phố khác, những trận bão quê nhà chỉ còn trong ký ức. Thành phố tôi đang sống hiếm khi phải hứng chịu trực tiếp bão lũ mà chỉ bị ảnh hưởng phần nào, mưa to gió lớn một vài ngày là bình thường trở lại. Những mùa mưa bão cứ trôi đi cùng tuổi trẻ vô tâm của tôi, bởi tôi còn mải mê chạy theo những điều "to tát" và "hoang đường" khác…

Tuổi trẻ qua đi, tôi "hạ cánh" với những lo toan đời thường cho gia đình nhỏ của mình và nỗi trăn trở về một gia đình lớn và những vòng sóng rộng hơn, với những cơn bão quay lại trong tâm trí. Tôi thắc thỏm từ khi chương trình dự báo thời tiết phát những tin đầu tiên về cơn áp thấp nhiệt đới đã mạnh lên thành bão và đi vào biển Đông, dõi theo đường đi của bão để đoán xem sẽ vào quê mình hay quê bạn, rồi lo lắng khi bão đổ bộ vào đất liền, sốt ruột chờ những cơn mưa hoàn lưu qua đi…

Tôi quan tâm đến bão nhiều hơn khi đã bước vào cái tuổi biết nhận ra quỹ thời gian của cha mẹ mình chẳng còn bao lâu nữa. Những năm cuối đời, nhìn cha chậm chạp men tường đi từng bước trong nhà, tôi thường quay đi lén lau nước mắt.

Khi đó, trong tôi lại hiện về nguyên vẹn hình ảnh cha lao ra ngoài chặt cây, chằng cửa giữa cơn bão dữ năm ấy. Mỗi khi nghe đài báo mưa to gió lớn, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện về nhà trấn an cha mẹ. Nhà tôi giờ đã kiên cố hơn xưa, không còn nỗi lo tường đổ, nhà sập, nhưng nghĩ đến cảnh hai người già lụi cụi che chắn trước sau trong ngôi nhà rộng mênh mông, lòng tôi cứ thắt lại. 

Ba năm trước, lại một trận bão lớn quét qua làng tôi. Cơn bão ập đến trong sự chủ quan của những người cả đời quen sống chung với bão. Theo kinh nghiệm bao năm, qua Rằm tháng Chín (âm lịch) thì làm gì còn bão to nữa mà lo.

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Nhưng, cơn bão thình lình đó như tuyên bố với mọi người là khí hậu đang biến đổi khó lường, chuyện gì cũng có thể xảy ra… Mẹ tôi đã già, không còn sống nhờ vào ruộng nương hoa màu như trước nữa, nhưng bà vẫn trồng cấy mùa nào thức nấy cho khỏi buồn chân buồn tay và có chút quà gửi cho đàn con đang tứ tán muôn phương.

Sau trận bão, khi tôi gọi hỏi thăm, bà xuýt xoa: “Mẹ tiếc vườn hòe đang sai hoa quá, bão vụt gẫy hết ngọn rồi, chắc sang năm phải trồng lại. Chuối cũng gãy đổ hết, bưởi thì rụng sạch… Vậy là tết này chẳng còn quả nào để bàn thờ, chúng mày phải mua đắt khét ra đấy”. Tôi nghe mà ứa nước mắt. 

Mưa bão với tôi giờ chỉ là một buổi chợ vội vã, mua thật nhiều rau củ thức ăn chất đầy ắp tủ lạnh để phòng khi vài ngày không ra chợ được (di chứng tâm lý từ sau trận lụt năm 2008); là một ngày đi làm tắc đường vì cây đổ hay nghỉ làm để đảm bảo an toàn cho bản thân.

Nhưng mưa bão với mẹ tôi lại là nỗi bất an của người già sống một mình sau khi cha tôi qua đời, là xót lòng khi hoa trái sắp đến ngày thu hoạch bị dập vùi tan nát… Còn với phần lớn mọi người, mưa bão vẫn luôn là một tai họa lớn, khi cả gia sản mồ hôi nước mắt một đời, có thể thoáng chốc tan tành theo gió mưa. Chưa kể những thiệt hại về người, tang thương và đau đớn…

Giờ cứ nghe tin bão lũ là tim tôi như lạc nhịp, chao nghiêng về hướng quê nhà…

Ngân Huyền

 
Array ( [news_id] => 96091 [news_title] => Chao nghiêng về hướng quê nhà… [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 111243_14b-22103362.jpg [news_subcontent] => Khi còn là một đứa trẻ, cũng giống mọi đứa trẻ khác, tôi thích mưa bão, lũ lụt lắm, vì lúc đó đương nhiên được nghỉ học, tha hồ lang thang rong chơi khắp xóm. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Khi còn là một đứa trẻ, cũng giống mọi đứa trẻ khác, tôi thích mưa bão, lũ lụt lắm, vì lúc đó đương nhiên được nghỉ học, tha hồ lang thang rong chơi khắp xóm. [news_content] =>

Đó là lúc bọn trẻ con chúng tôi được nhặt hoa quả rụng đầy vườn; liên tục được ăn thịt gà, lợn, thậm chí cả thịt trâu, bò - những con vật gặp nạn trong mưa lũ; cùng lũ bạn dầm mưa bắt cá lóc lên bờ, theo người lớn nhấc vó, giăng lưới bắt tôm cua cá đầy nhóc mương máng sông ngòi…

Ngày ấy, tôi chưa hiểu được những giọt nước mắt của mẹ khi lôi con gà mái ấp đã chết cứng vì ngập nước và ổ trứng ấp dở ra luộc cho đàn con ăn; chưa hiểu tiếng thở dài cố giấu của cha, khi ông xách về một tảng thịt trâu chia từ con trâu nhà hàng xóm bị tường đổ què chân…

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Trận bão lớn cuối cùng tôi chứng kiến và nhớ nhất cách nay đã hơn 30 năm, mùa thu năm 1986. Bão ập đến giữa đêm, con nhóc chục tuổi là tôi khi ấy ngồi thu lu cùng chị dưới gầm bàn, run lên từng chập theo tiếng gió rít bên ngoài, dáo dác nhìn cha mẹ tất tả chằng bên đông chống bên tây.

Cha tôi đội mũ cối, khoác áo bạt, cầm rựa ra đầu ngõ chặt ngọn cây mít để phòng gió đánh trốc cây, đập vào nhà. Sau này ông kể, ông vừa chặt vừa đếm đến 50 nhát, nóng toát mồ hôi mà ngọn cây vẫn trơ trơ. Sờ lại con dao, ông mới nhận ra mình đã dùng sống dao để chặt. Cái ngọn cây mít chặt xong ông ném trong sân cho an toàn, nhưng sáng hôm sau lại thấy nó chễm chệ trên mái nhà.

Gió lốc đã ném ngọn cây mít lên mái, làm vỡ vài chục viên ngói, sau bão cha tôi phải cặm cụi dặm lại. Đó cũng là trận bão làng tôi có người chết vì bị đổ nhà; trâu, bò, gà, lợn, hoa màu thì thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể…

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Tôi lớn lên đi học xa nhà, rồi làm việc và sinh sống ở thành phố khác, những trận bão quê nhà chỉ còn trong ký ức. Thành phố tôi đang sống hiếm khi phải hứng chịu trực tiếp bão lũ mà chỉ bị ảnh hưởng phần nào, mưa to gió lớn một vài ngày là bình thường trở lại. Những mùa mưa bão cứ trôi đi cùng tuổi trẻ vô tâm của tôi, bởi tôi còn mải mê chạy theo những điều "to tát" và "hoang đường" khác…

Tuổi trẻ qua đi, tôi "hạ cánh" với những lo toan đời thường cho gia đình nhỏ của mình và nỗi trăn trở về một gia đình lớn và những vòng sóng rộng hơn, với những cơn bão quay lại trong tâm trí. Tôi thắc thỏm từ khi chương trình dự báo thời tiết phát những tin đầu tiên về cơn áp thấp nhiệt đới đã mạnh lên thành bão và đi vào biển Đông, dõi theo đường đi của bão để đoán xem sẽ vào quê mình hay quê bạn, rồi lo lắng khi bão đổ bộ vào đất liền, sốt ruột chờ những cơn mưa hoàn lưu qua đi…

Tôi quan tâm đến bão nhiều hơn khi đã bước vào cái tuổi biết nhận ra quỹ thời gian của cha mẹ mình chẳng còn bao lâu nữa. Những năm cuối đời, nhìn cha chậm chạp men tường đi từng bước trong nhà, tôi thường quay đi lén lau nước mắt.

Khi đó, trong tôi lại hiện về nguyên vẹn hình ảnh cha lao ra ngoài chặt cây, chằng cửa giữa cơn bão dữ năm ấy. Mỗi khi nghe đài báo mưa to gió lớn, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện về nhà trấn an cha mẹ. Nhà tôi giờ đã kiên cố hơn xưa, không còn nỗi lo tường đổ, nhà sập, nhưng nghĩ đến cảnh hai người già lụi cụi che chắn trước sau trong ngôi nhà rộng mênh mông, lòng tôi cứ thắt lại. 

Ba năm trước, lại một trận bão lớn quét qua làng tôi. Cơn bão ập đến trong sự chủ quan của những người cả đời quen sống chung với bão. Theo kinh nghiệm bao năm, qua Rằm tháng Chín (âm lịch) thì làm gì còn bão to nữa mà lo.

Chao nghieng ve huong que nha…
 

Nhưng, cơn bão thình lình đó như tuyên bố với mọi người là khí hậu đang biến đổi khó lường, chuyện gì cũng có thể xảy ra… Mẹ tôi đã già, không còn sống nhờ vào ruộng nương hoa màu như trước nữa, nhưng bà vẫn trồng cấy mùa nào thức nấy cho khỏi buồn chân buồn tay và có chút quà gửi cho đàn con đang tứ tán muôn phương.

Sau trận bão, khi tôi gọi hỏi thăm, bà xuýt xoa: “Mẹ tiếc vườn hòe đang sai hoa quá, bão vụt gẫy hết ngọn rồi, chắc sang năm phải trồng lại. Chuối cũng gãy đổ hết, bưởi thì rụng sạch… Vậy là tết này chẳng còn quả nào để bàn thờ, chúng mày phải mua đắt khét ra đấy”. Tôi nghe mà ứa nước mắt. 

Mưa bão với tôi giờ chỉ là một buổi chợ vội vã, mua thật nhiều rau củ thức ăn chất đầy ắp tủ lạnh để phòng khi vài ngày không ra chợ được (di chứng tâm lý từ sau trận lụt năm 2008); là một ngày đi làm tắc đường vì cây đổ hay nghỉ làm để đảm bảo an toàn cho bản thân.

Nhưng mưa bão với mẹ tôi lại là nỗi bất an của người già sống một mình sau khi cha tôi qua đời, là xót lòng khi hoa trái sắp đến ngày thu hoạch bị dập vùi tan nát… Còn với phần lớn mọi người, mưa bão vẫn luôn là một tai họa lớn, khi cả gia sản mồ hôi nước mắt một đời, có thể thoáng chốc tan tành theo gió mưa. Chưa kể những thiệt hại về người, tang thương và đau đớn…

Giờ cứ nghe tin bão lũ là tim tôi như lạc nhịp, chao nghiêng về hướng quê nhà…

Ngân Huyền

[news_source] => [news_tag] => bão lũ,ký ức,mưa bão,quê nhà [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-09-23 10:15:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-09-23 10:15:00 [news_relate_news] => 96071,96080,105972,109016,109030 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/chao-nghieng-ve-huong-que-nha-111243/ [news_urlid] => 111243 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 355 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chao-nghieng-ve-huong-que-nha--a96091.html [tag] => bão lũký ứcmưa bãoquê nhà [daynews2] => 2017-09-23 10:15 [daynews] => 23/09/2017 - 10:15 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI