PNO - Bọn trẻ bây giờ cứ viện cớ bận rộn. Tôi chỉ tự hỏi, ngày xưa nuôi con vất vả như vậy, cha mẹ có bao giờ lấy cái bận làm lý do để bỏ rơi con không.
| Chia sẻ bài viết: |
Trần Quyên Cách đây 22 phút
Cha ông ta nói đâu có sai: "Cha mẹ nuôi con đâu tính ngày tính tháng, con nuôi cha mẹ thì kể tháng kể ngày."
Phạm Sơn Cách đây 23 phút
Con cái giờ ích kỷ lắm, cứ quen đòi hỏi từ cha mẹ một chiều thôi. Khi nào bạn chia nhà thì nó sẽ về thăm bạn ngay.
Mỹ Hà Cách đây 26 phút
Xu thế chung nó thế, chẳng ai sai cả. Qui luật cuộc sống là như vậy.
Anh Dũng Cách đây 35 phút
Không đòi hỏi cao siêu gì, gọi điện hỏi thăm bố mẹ mà cũng khó đến vậy sao? Mấy người trẻ tuổi nên soi xét lại bản thân đi. Thứ tự ưu tiên của mình là gì? Dù bận tới mấy cũng không thể nào là không sắp xếp nổi thời gian hằng ngày gọi điện hỏi thăm bố mẹ được.
Lê Thị Vân Cách đây 37 phút
So sánh ngày xưa cha mẹ vất vả lo cho con có bao giờ bỏ rơi con mà giờ con nói bận làm lý do ít quan tâm cha mẹ cũng chưa chuẩn. Cháu nghĩ thế này cô ạ. Cha mẹ sinh con ra nuôi con là trách nhiệm, con cũng đâu có quyền lựa chọn được sinh ra hay không. Khi con cái trưởng thành lấy vợ gả chồng, sinh con đẻ cái thì lại tiếp nối vòng lặp ấy, phải lo toan cho con cái của mình. Như chính bản thân cô chú là cha mẹ, tự hỏi xem có vẹn toàn được cả chuyện chăm sóc con cái lẫn cha mẹ đẻ hay chưa? Thế nên hãy thông cảm cho con cái. Không phải ít hỏi han, biếu xén, thăm nom là không quan tâm cha mẹ. Nhiều khi cũng lực bất tòng tâm cô ạ.
Thu Hạnh Cách đây 41 phút
Thôi, cả đời dành cho con rồi, giờ vợ chồng chị dành thời gian cho bản thân đi. Hai anh chị chăm chút cho nhau, cùng nhau vui sống tuổi già. Mình cứ nghĩ thoáng ra chị ạ, con có đời của nó, mình có đời của mình. Con cái lớn là có gia đình riêng và phải lo cho gia đình nó, nó nhớ tới cha mẹ thì thăm hỏi chứ cũng không đòi hỏi hơn được. Chắc cuộc sống của con cũng áp lực lắm chị ạ.
Xuân Mai Cách đây 44 phút
Nước mắt chảy xuôi chị ạ. Tôi cũng ở hoàn cảnh như chị nên tôi hiểu lòng chị. Về già trống trải, cô đơn. Cả đời chăm chút cho con cái, coi con cái là lẽ sống. Vậy mà khi con đủ lông đủ cánh thì bay đi mất luôn, chẳng thèm ngoái lại.
Tôi lo ngại rằng cách con nhìn nhận về giá trị sức lao động đang bị lệch lạc. Tôi nên làm gì để con hiểu được giá trị của đồng tiền?
30 năm em đã sống, đã vun vén, đã đồng hành với cả trái tim không thể bị phủ nhận chỉ bằng một câu nói.
2 người đến với nhau cần sự đồng điệu về tâm hồn và giá trị sống mới có thể đi cùng nhau lâu bền.
Việc giữ khoảng cách không phải là trách nhiệm của riêng cháu gái. Người lớn trong gia đình cần ý thức rõ ràng hơn về ranh giới.
Ngậm đắng nuốt cay chiều chuộng chị chồng như bà hoàng mỗi dịp chị lên phố nhưng tôi vẫn bị chị nói xấu sau lưng thậm tệ.
Điều quan trọng nhất lúc này không phải là làm vui lòng hai bên gia đình mà là xác định em thật sự muốn gì cho cuộc đời mình.
Có phải vì chung sống lâu ngày nên cô ấy bắt đầu đem tôi ra so sánh với những người đàn ông bóng bẩy bên ngoài?
Đừng chọn vì người khác nói gì. Hãy chọn vì em thực sự muốn sống cuộc đời đó và sẵn sàng chịu trách nhiệm với nó.
Một người tử tế không thể thiếu ý thức về sự sòng phẳng, nhất là giai đoạn đầu, khi người ta đang cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình.
Hết lòng chăm sóc chồng con nhưng trong mắt chồng em, vợ con là số 2, còn số 1 là mấy con chim mỏ nhọn.
Hai đứa trẻ lớn lên trong một ngôi nhà nơi cha mẹ sống như hai người xa lạ sẽ dần coi điều đó là bình thường. Chính điều này mới đáng lo.
Hiếu thảo không có nghĩa là chu cấp vô điều kiện. Hiếu thảo cần đi cùng sự minh bạch và khả năng thực tế của gia đình nhỏ.
Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, mặc kệ sự ngăn cản từ cha mẹ, lấy người phụ nữ hơn mình 15 tuổi.
Chị đừng nhìn vào số năm bên nhau mà hãy nhìn sâu vào lòng mình, tự hỏi chị đang thật sự mong muốn điều gì.
Chồng em là người đàn ông đã có gia đình, chuẩn bị làm cha, không phải một đứa trẻ lên ba để mẹ quy định bao lâu mới được đi thăm vợ
Lấy chồng hơn tuổi, em tưởng mình sẽ được cưng, chiều chuộng. Thế nhưng, cuộc sống hôn nhân vô cùng ngột ngạt...
Nếu anh ấy không thay đổi, em cần đủ tỉnh táo để tự bảo vệ mình. Đừng đợi đến khi mất nhiều hơn mới bắt đầu sợ.
Ly hôn đôi khi là cái tát thẳng vào lòng tự trọng của đàn ông, buộc họ phải thay đổi để chứng minh bản thân không phải là kẻ thất bại.