PNO - Con gái tuyên bố chỉ đăng ký kết hôn, không tổ chức lễ cưới. Tâm nguyện người mẹ được một lần ngồi sui, được nở mày nở mặt có gì quá đáng?
| Chia sẻ bài viết: |
Vương Bội Nhu Cách đây 60 phút
Người nước ngoài thường tôn trọng gia đình. Nếu nói khéo, cậu ấy có thể đứng ra đề xuất một buổi nhỏ để tôn trọng văn hóa bên vợ. Lúc này con chị sẽ dễ mềm hơn là bị cha mẹ ép trực tiếp.
Trương Chi Cách đây 1 giờ
Chị có thể chấp nhận không có đám cưới đúng nghĩa, nhưng giữ lại những thứ khác như gặp mặt hai bên gia đình, chụp ảnh, một bữa tiệc nhỏ. Đừng để thành không có gì hết.
Tường Vân Cách đây 1 giờ
Con thích đăng ký rồi đi ăn với bạn thì cứ làm. Còn gia đình mình tổ chức một buổi riêng gọi là “ra mắt họ hàng”. Không cần gọi là đám cưới cũng được. Như vậy con không bị cảm giác bị ép “làm đám”, mà chị vẫn có dịp mời người thân.
Hồ Thế Vinh Cách đây 1 giờ
Con thích đăng ký rồi đi ăn với bạn thì cứ làm. Còn gia đình mình tổ chức một buổi riêng gọi là ra mắt họ hàng. Không cần gọi là đám cưới cũng được. Như vậy con không bị cảm giác bị ép làm đám, mà chị vẫn có dịp mời người thân.
Bảo Bình Cách đây 1 giờ
Cô có thể nói với con: “Không cần rình rang, mẹ chỉ xin một buổi gọn nhẹ, mời họ hàng thân thiết thôi.” Tầm 20-30 người, làm bữa cơm ấm cúng. Vừa có hình thức, vừa không trái ý con quá nhiều.
Như Khuê Cách đây 1 giờ
Khả năng “đổi ý hoàn toàn” là khá thấp. Con chị đã nói rất dứt khoát rồi. Càng ép, càng dễ mất vui cả hai bên.
Quen nhau qua mạng tưởng chừng đã gặp chân ái khi hai bên tâm đầu ý hợp nhưng hình như em gặp trúng kẻ lừa đảo.
Anh ấy yêu em suốt 10 năm nhưng em đã bao giờ yêu anh ấy thật lòng?
Trong hôn nhân, sự chắc chắn không đến từ việc thử hay kiểm tra mà từ trải nghiệm và sự đồng điệu.
Tôi lo ngại rằng cách con nhìn nhận về giá trị sức lao động đang bị lệch lạc. Tôi nên làm gì để con hiểu được giá trị của đồng tiền?
30 năm em đã sống, đã vun vén, đã đồng hành với cả trái tim không thể bị phủ nhận chỉ bằng một câu nói.
2 người đến với nhau cần sự đồng điệu về tâm hồn và giá trị sống mới có thể đi cùng nhau lâu bền.
Việc giữ khoảng cách không phải là trách nhiệm của riêng cháu gái. Người lớn trong gia đình cần ý thức rõ ràng hơn về ranh giới.
Ngậm đắng nuốt cay chiều chuộng chị chồng như bà hoàng mỗi dịp chị lên phố nhưng tôi vẫn bị chị nói xấu sau lưng thậm tệ.
Điều quan trọng nhất lúc này không phải là làm vui lòng hai bên gia đình mà là xác định em thật sự muốn gì cho cuộc đời mình.
Có phải vì chung sống lâu ngày nên cô ấy bắt đầu đem tôi ra so sánh với những người đàn ông bóng bẩy bên ngoài?
Đừng chọn vì người khác nói gì. Hãy chọn vì em thực sự muốn sống cuộc đời đó và sẵn sàng chịu trách nhiệm với nó.
Một người tử tế không thể thiếu ý thức về sự sòng phẳng, nhất là giai đoạn đầu, khi người ta đang cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình.
Hết lòng chăm sóc chồng con nhưng trong mắt chồng em, vợ con là số 2, còn số 1 là mấy con chim mỏ nhọn.
Hai đứa trẻ lớn lên trong một ngôi nhà nơi cha mẹ sống như hai người xa lạ sẽ dần coi điều đó là bình thường. Chính điều này mới đáng lo.
Hiếu thảo không có nghĩa là chu cấp vô điều kiện. Hiếu thảo cần đi cùng sự minh bạch và khả năng thực tế của gia đình nhỏ.
Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, mặc kệ sự ngăn cản từ cha mẹ, lấy người phụ nữ hơn mình 15 tuổi.
Chị đừng nhìn vào số năm bên nhau mà hãy nhìn sâu vào lòng mình, tự hỏi chị đang thật sự mong muốn điều gì.
Chồng em là người đàn ông đã có gia đình, chuẩn bị làm cha, không phải một đứa trẻ lên ba để mẹ quy định bao lâu mới được đi thăm vợ