Bốn năm giành sự sống cho con

10/11/2015 - 08:03

PNO - Từ lúc 18 ngày tuổi đến nay được bốn tuổi, bé Đinh Đan dường như “đăng ký hộ khẩu” ở BV. Sức đề kháng của bé rất yếu...

Về đến phòng bệnh nhiễm, Bệnh viện (BV) Chấn thương chỉnh hình, vội vã thay chiếc áo dính đầy cát bụi, nước sơn từ công trình xây dựng, anh Nguyễn Trường Đức liền phụ vợ đút con ăn.

Chị Nguyễn Thị Yến, vợ anh Đức tay vỗ vỗ xoa xoa con, tay kề muỗng cháo, hết lời dỗ ngọt để bé há miệng. Bé Nguyễn Kim Đinh Đan nguầy nguậy lắc đầu, khóc rưng rức, mím chặt môi. Vớ phải vật dụng nào, bé ném tung tóe rồi cơ thể còm nhom cứ giãy giụa, búng, đá liên hồi trên chiếc giường hẹp. Nước mắt nhạt nhòa trên gương mặt tái xanh. Dịu dàng, kiên nhẫn, anh Đức cười, gọi tên con gái rồi bắt đầu kể chuyện cổ tích "tự biên" quen thuộc.

Bon nam gianh su song cho con
Anh Trường Đức chăm sóc bé Đinh Đan tại Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM

Chuyện rằng, ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, có em bé kia ngoan lắm, ngặt nỗi bé không chịu ăn nên ốm nhom, bệnh hoài. Một ngày nọ, sắp đến bữa ăn, bé lại trốn ba mẹ đi ra khỏi nhà.

Con ma thấy bé đi một mình bèn bắt về động ma và buộc bé quét dọn, rửa chén khiến bé vô cùng mệt mỏi, càng nhớ thương ba mẹ và hối hận việc mình đã làm. Ba mẹ phát hiện bé mất tích đã trèo đèo lội suối đi tìm, cuối cùng lần đến động ma và đánh đuổi con ma, giải thoát cho bé. Từ đó, bé luôn ngoan ngoãn bên ba mẹ, đặc biệt hễ ba mẹ đút ăn là bé liền há miệng, ùm…

Trước đây, nghe chuyện cổ tích này, gương mặt bé dãn ra, bật cười ở những chi tiết đắt, tròn xoe mắt hỏi “rồi sao nữa ba, rồi em bé có bị sao không ba?”, ba mẹ bé tranh thủ đút được vài muỗng cháo… Nhưng giờ đây, câu chuyện cổ tích được người cha thợ hồ vắt nặn từ con tim và lòng hy vọng dường như đã hết phép.

Chúng không còn xoa dịu được cơn đau, cảm giác bức bối, bứt rứt ở bé. Không đủ kiên nhẫn để nghe hết đoạn kết, bé lại quăng ném, búng, đá, gào: “Ba đừng kể nữa, con mệt lắm, con sợ con ma lắm!”. Bữa ăn nhiều lúc kết thúc khi chưa bắt đầu, anh Đức, chị Yến tựa vào thanh giường bệnh, nghèn nghẹn nuốt những muỗng cháo lạnh tanh.

Sau khi bé chợp mắt được đôi chút, vợ chồng anh Đức lại vào “cuộc chiến” mới với việc rửa vết thương, cho uống thuốc, đút sữa, lau khăn nóng cho con hạ sốt… Những khi con sốt miên man, câu chuyện cổ tích vẫn rầm rì bên giường bệnh, để tiếp thêm hơi ấm, để khi con tỉnh dậy biết ngay có ba mẹ bên mình.

Từ lúc 18 ngày tuổi đến nay được bốn tuổi, bé Đinh Đan dường như “đăng ký hộ khẩu” ở BV. Sức đề kháng của bé rất yếu, đến nỗi một cơn gió, một hạt mưa cũng có thể quật ngã bé với những căn bệnh hô hấp, truyền nhiễm. Do hội chứng suy giảm miễn dịch không rõ nguyên nhân, dù bé có vết thương rất nhỏ, dù chỉ do côn trùng cắn đốt cũng khó lành, cứ thế ăn ruồng, hoại tử.

Các BV ở Cần Thơ chào thua, ba năm nay, vợ chồng anh Đức ôm con lên Q.8, TP.HCM thuê trọ và lập nghiệp để thuận tiện điều trị khi ở BV Truyền máu huyết học, Hòa Hảo, khi ở BV Nhi Đồng 1, Chấn thương chỉnh hình... Biết căn bệnh của con, chị Yến trông giữ bé cẩn thận nhưng bé vẫn bị con gì đó cắn ở lòng bàn chân vào tháng 9/2014.

Chạy chữa mãi mà vết thương vẫn không liền miệng, lần lượt cướp mất của bé một, hai rồi ba ngón chân. Mới đây, bác sĩ phải phẫu thuật lạng đi bàn chân bé để kịp giữ những gì còn lại.

Chưa hết sốc vì con gái bé bỏng hóa tật nguyền, vợ chồng anh Đức như trút hết sinh lực trước những diễn biến xấu ở bé: bị sưng phù, thiếu máu, gan to, lách to… phải điều trị dai dẳng và chi phí quá khả năng của gia đình.

 
Array ( [news_id] => 101851 [news_title] => Bốn năm giành sự sống cho con [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Từ lúc 18 ngày tuổi đến nay được bốn tuổi, bé Đinh Đan dường như “đăng ký hộ khẩu” ở BV. Sức đề kháng của bé rất yếu... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Từ lúc 18 ngày tuổi đến nay được bốn tuổi, bé Đinh Đan dường như “đăng ký hộ khẩu” ở BV. Sức đề kháng của bé rất yếu... [news_content] =>

Về đến phòng bệnh nhiễm, Bệnh viện (BV) Chấn thương chỉnh hình, vội vã thay chiếc áo dính đầy cát bụi, nước sơn từ công trình xây dựng, anh Nguyễn Trường Đức liền phụ vợ đút con ăn.

Chị Nguyễn Thị Yến, vợ anh Đức tay vỗ vỗ xoa xoa con, tay kề muỗng cháo, hết lời dỗ ngọt để bé há miệng. Bé Nguyễn Kim Đinh Đan nguầy nguậy lắc đầu, khóc rưng rức, mím chặt môi. Vớ phải vật dụng nào, bé ném tung tóe rồi cơ thể còm nhom cứ giãy giụa, búng, đá liên hồi trên chiếc giường hẹp. Nước mắt nhạt nhòa trên gương mặt tái xanh. Dịu dàng, kiên nhẫn, anh Đức cười, gọi tên con gái rồi bắt đầu kể chuyện cổ tích "tự biên" quen thuộc.

Bon nam gianh su song cho con
Anh Trường Đức chăm sóc bé Đinh Đan tại Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM

Chuyện rằng, ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, có em bé kia ngoan lắm, ngặt nỗi bé không chịu ăn nên ốm nhom, bệnh hoài. Một ngày nọ, sắp đến bữa ăn, bé lại trốn ba mẹ đi ra khỏi nhà.

Con ma thấy bé đi một mình bèn bắt về động ma và buộc bé quét dọn, rửa chén khiến bé vô cùng mệt mỏi, càng nhớ thương ba mẹ và hối hận việc mình đã làm. Ba mẹ phát hiện bé mất tích đã trèo đèo lội suối đi tìm, cuối cùng lần đến động ma và đánh đuổi con ma, giải thoát cho bé. Từ đó, bé luôn ngoan ngoãn bên ba mẹ, đặc biệt hễ ba mẹ đút ăn là bé liền há miệng, ùm…

Trước đây, nghe chuyện cổ tích này, gương mặt bé dãn ra, bật cười ở những chi tiết đắt, tròn xoe mắt hỏi “rồi sao nữa ba, rồi em bé có bị sao không ba?”, ba mẹ bé tranh thủ đút được vài muỗng cháo… Nhưng giờ đây, câu chuyện cổ tích được người cha thợ hồ vắt nặn từ con tim và lòng hy vọng dường như đã hết phép.

Chúng không còn xoa dịu được cơn đau, cảm giác bức bối, bứt rứt ở bé. Không đủ kiên nhẫn để nghe hết đoạn kết, bé lại quăng ném, búng, đá, gào: “Ba đừng kể nữa, con mệt lắm, con sợ con ma lắm!”. Bữa ăn nhiều lúc kết thúc khi chưa bắt đầu, anh Đức, chị Yến tựa vào thanh giường bệnh, nghèn nghẹn nuốt những muỗng cháo lạnh tanh.

Sau khi bé chợp mắt được đôi chút, vợ chồng anh Đức lại vào “cuộc chiến” mới với việc rửa vết thương, cho uống thuốc, đút sữa, lau khăn nóng cho con hạ sốt… Những khi con sốt miên man, câu chuyện cổ tích vẫn rầm rì bên giường bệnh, để tiếp thêm hơi ấm, để khi con tỉnh dậy biết ngay có ba mẹ bên mình.

Từ lúc 18 ngày tuổi đến nay được bốn tuổi, bé Đinh Đan dường như “đăng ký hộ khẩu” ở BV. Sức đề kháng của bé rất yếu, đến nỗi một cơn gió, một hạt mưa cũng có thể quật ngã bé với những căn bệnh hô hấp, truyền nhiễm. Do hội chứng suy giảm miễn dịch không rõ nguyên nhân, dù bé có vết thương rất nhỏ, dù chỉ do côn trùng cắn đốt cũng khó lành, cứ thế ăn ruồng, hoại tử.

Các BV ở Cần Thơ chào thua, ba năm nay, vợ chồng anh Đức ôm con lên Q.8, TP.HCM thuê trọ và lập nghiệp để thuận tiện điều trị khi ở BV Truyền máu huyết học, Hòa Hảo, khi ở BV Nhi Đồng 1, Chấn thương chỉnh hình... Biết căn bệnh của con, chị Yến trông giữ bé cẩn thận nhưng bé vẫn bị con gì đó cắn ở lòng bàn chân vào tháng 9/2014.

Chạy chữa mãi mà vết thương vẫn không liền miệng, lần lượt cướp mất của bé một, hai rồi ba ngón chân. Mới đây, bác sĩ phải phẫu thuật lạng đi bàn chân bé để kịp giữ những gì còn lại.

Chưa hết sốc vì con gái bé bỏng hóa tật nguyền, vợ chồng anh Đức như trút hết sinh lực trước những diễn biến xấu ở bé: bị sưng phù, thiếu máu, gan to, lách to… phải điều trị dai dẳng và chi phí quá khả năng của gia đình.

[news_source] => [news_tag] => Cần Thơ,suy giảm miễn dịch,Bé Nguyễn Kim Đinh Đan,giành sự sống cho con,làm mẹ,Gia đình [news_status] => 6 [news_createdate] => 2015-11-10 08:03:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2015-11-10 08:03:00 [news_relate_news] => 101829 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/bon-nam-gianh-su-song-cho-con-63748/ [news_urlid] => 63748 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2463 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/bon-nam-gianh-su-song-cho-con-a101851.html [tag] => Cần Thơsuy giảm miễn dịchBé Nguyễn Kim Đinh Đangiành sự sống cho conlàm mẹGia đình [daynews2] => 2015-11-10 08:03 [daynews] => 10/11/2015 - 08:03 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.