PNO - Đáng lẽ tôi phải vui vì mùa cà phê được giá. Nhưng không, gia đình đã bắt đầu nguội lạnh còn hơn tiết trời se sắt của vùng cao nguyên lúc này.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Trien Kan 09-02-2026 19:27:22
Những người luôn to còi, muốn thể hiện mình..kết cục chẳng làm nên trò trống gì... Như người xưa đúc kết " THÙNG RỖNG KÊU TO "...
Đức Thanh 09-02-2026 18:53:41
Vậy đến lúc nghĩ về chữ lý rồi đó bạn, chữ tình đã níu chân bạn từ hồi chồng bạn lướt sóng nhà đất rồi. Chính xác là anh nhà đang nghĩ bạn là phụ - nữ, người nữ phụ thuộc ấy.
giangle 09-02-2026 14:12:42
thà dứt khoát 1 lần, quá tam 3 bận
Hoàng 09-02-2026 13:08:50
Bạn nên đưa bài viết này cho ck đọc, xem phản ứng của anh ấy thế nào. Nếu ck bạn chì chiết, phản ứng tiêu cực với bạn thì nên chia tay. Ko được thương yêu, tôn trọng thì sao hạnh phúc?
Oanh 09-02-2026 12:20:02
Đàn bà sợ đủ thứ,
Khổ cả đời
Ở chung n ko lo việc của chồng nữa, kệ mẹ nó …lo bản thân và con là đủ… nhà chồng cũng ko care nữa, tự biến mất trong mắt họ là OK… còn nếu quyết tâm cứ vì chồng thì đừng than vãn, cắm đầu vào lo trả nợ cho chồng đi, lúc chết ắt được chôn ở khuôn viên mộ nhà chồng hà hà
Lý Hồng Nhi 09-02-2026 08:42:39
Bỏ chồng đi nhỉ đi được rồi. Đừng chần chừ.
Tô Tô 09-02-2026 08:30:20
Mình cũng là đàn ông, mà mình rất ngại tiếp xúc và gần như là không muốn giao lưu với mấy thành phần mở miệng ra là "chí lớn". Họ hàng mình cũng có người kiểu vậy, đúng kiểu "năng lực có hạn mà lựu đạn có thừa". Khuyên bảo thì không nghe, không phải là gạt phắt đi ý tưởng của họ, cái gì cũng phải tìm hiểu, quan trọng là có kinh nghiệm, có từng trải thì may đâu thành công. Cứ thích thể hiện mình và thế là đời vả cho vài cú dập. Chỉ khổ cho vợ con, kiểu chồng mà "ngông" như vậy thì bạn nên cân nhắc. Giờ bạn khổ, sau này mang nợ vì cái "ngu" về nhà thì con cái cũng vất vả khôn cùng.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.
Trong những chuyến đi của phụ nữ ngoài 40 tuổi, hội bạn thân ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đôi khi còn nhiều hơn cả những chuyến du lịch cùng gia đình…
Ba má tôi đã tính kỹ đến thế mà cuối đời vẫn trắng tay vì cái bẫy tình thân con mình giăng ra.
Vì tâm lý bù đắp của tôi, con gái tôi 20 tuổi vẫn chờ mẹ lo cho từng bữa cơm. Tôi ân hận và bế tắc.
Tết Đoan ngọ, má đi chợ về bày ra chùm vải thiều, mấy chục bánh ú nước tro và hộp cơm rượu. Tôi chợt nhớ da diết những ngày nội còn sống
Không ngờ, ở độ tuổi U50, cô lại có những ngày nghỉ hè đúng nghĩa: nghỉ ngơi, thư giãn, đi khắp nới, làm những việc mình thích...
“Cái nào cho con thì cho, cái nào để dưỡng già thì để. Phụ thuộc hoàn toàn vào con thì dở lắm, mẹ con mất vui”.
Người chồng không rượu chè, không cờ bạc... tưởng chừng là điều tốt nhưng lại quá 'nghiện' công việc và vô tâm khiến cuộc hôn nhân trở nên lạnh nhạt.
Với những người phụ nữ ấy, thành công nhất là may được bộ áo dài cưới cho chính mình...
Với người cha, người mẹ giữ lại tài sản để dưỡng già, dư luận rất dễ phán xét là ích kỷ.
World Cup rồi sẽ kết thúc. Nhưng những ký ức gia đình mà nó tạo ra có thể kéo dài cả một đời người.
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.