Tôi đi chích vắc xin

26/06/2021 - 06:00

PNO - Tôi lắng nghe cơ thể. Tất cả gần như bình thường. À, thì ra vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn.

Chờ đợi mãi rồi cũng đến lượt người trong cơ quan tôi được tiêm vắc xin. Mừng, nhưng lo. Xác suất sốc phản vệ vô cùng thấp, số người bị sốt cao vật vã sau chích cũng không nhiều, nhưng tôi cũng phải chuẩn bị chu đáo mọi thứ, từ sức khoẻ tới tinh thần.

Con trai tôi là F2, đang cách ly tại cơ quan con. Tôi gọi điện, dặn con chỗ cất sổ hồng nhà, sổ tiết kiệm. "Hộp nữ trang có bông tai, dây chuyền mẹ dành tặng con dâu tương lai. Con lớn rồi, mau tìm bạn gái, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân…", tôi nói.

Con tôi ghẹo mẹ: “Mẹ sợ phải không? Trước giờ mẹ khỏe mạnh mà, lo gì. Yên tâm tiêm nha mẹ”.

Tôi cười: "Mẹ làm gì mà sợ vắc xin. Con biết mẹ là bà già gân thế nào mà. Nhưng mẹ chợt nhớ ra, đây cũng là cơ hội mẹ dặn con mấy việc đáng lẽ phải dặn từ lâu. Ở tuổi của mẹ, có nhiều bạn bè đã nằm xuống bất ngờ, mọi việc dang dở, người thân ngơ ngác. Cuộc sống vốn bất trắc, ai biết trước chuyện gì..."

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi bằm thịt, cà rốt, bí đỏ, nấu sẵn ba phần cháo, rồi đặt lên bếp nồi nước gừng chanh sả to đùng. Mua sẵn thuốc hạ sốt, giảm đau để ngay đầu giường. Mọi thứ đã sẵn sàng cho ba ngày nằm bẹp. 

7g sáng, tôi tới điểm tiêm ngừa. Mọi người giữ trật tự và khoảng cách khá tốt. Ai cũng có vẻ lo lắng và hồi hộp. Tôi lặng lẽ quan sát các y bác sĩ. Họ rất kiệm lời, có lẽ cần tập trung sức lực cho công việc.

Mới hơn 8g, lưng áo mọi người đã đẫm mồ hôi, tóc bết trên mặt. Cả ngày họ sẽ phải ở đây để phục vụ người chích. Nghĩ thật là thương.

8g30, tới phiên tôi khám sàng lọc. Huyết áp 15/10. Cô y tá nhỏ nhẹ: “Dì qua bên kia ngồi cho bình tĩnh lại, nhớ hít thở sâu”.

Tôi giận mình gì đâu. Đằng nào cũng tiêm, lo lắng làm chi cho huyết áp vọt lên, rồi chờ.

Nửa tiếng sau huyết áp ổn. Nhìn ống tiêm rút có chút xíu thuốc, tôi vọt miệng: “Sao tiêm cho dì ít vậy con, thuốc còn kìa”. Cô y tá nhỏ nhẹ: “Dạ một lọ tiêm cho 10 người lận dì”. Tôi quê độ gì đâu.

Về nhà, tôi rửa tay sát khuẩn, súc họng bằng muối ấm, xịt rửa mũi rồi đi tắm nước nóng. Sau đó ăn tô cháo thịt bằm, uống nước chanh sả. Xong lên giường chờ... cơn hành của vắc xin.

16g, tôi thức giấc với cơn đau đầu và cánh tay bị tê, người ớn lạnh. "Nó" tới rồi đây.

Tôi để bình nước chanh sả ngay đầu giường, cứ 10 phút lại hớp một ngụm. Chán chanh sả thì uống nước cam. Bác sĩ dặn cần uống nhiều nước có vitamin C.

Con trai cứ nửa tiếng lại gọi, hỏi mẹ ổn không. Tôi nói mẹ ổn, mẹ đang đọc sách, mẹ đang xem ti vi...

Đêm, tôi mở tivi thật, nhưng nào có tâm trí mà xem. Tôi tắt đèn, lăn lộn khắp giường. Cơn đau đầu nhói buốt, tay chân rã rời. Tôi uống một viên giảm đau, nhưng cơn đau vẫn thách thức từng cơn.

Tôi bắt đầu sợ. Tôi gọi con trai, nhắc chuyện ngày con còn bé, ngày đậu đại học… Con dỗ dành: “Mẹ ráng ngủ đi!”.

Không ngủ được, tôi gọi chị hai, dặn chị nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lo cháu nội quá mà quên bản thân, dù tôi mới gặp chị năm bữa trước. Tôi gọi một vòng cho các em trong nhà.

Xong tôi chuyển sang gọi cho em họ nhưng không thấy bắt máy. Nhìn đồng hồ, tôi hú hồn vì đã hơn 2g khuya. 

Sáng, tôi dậy ăn chén cháo, uống ly nước chanh. Mùi vị nhạt thếch nhưng phải ráng nuốt. Tôi lại nằm bẹp vì cái đầu nặng như đeo đá. 

Tới chiều, người vẫn mỏi nhừ, đầu vẫn nặng. Tôi nghĩ, phải vận động cho cơ thể thức dậy. Tôi bật nhạc rồi đi quét nhà, lau nhà, lau bụi bàn ghế, tưới mấy chậu kiểng, chà mấy cái nồi…

Đêm tới, tôi lắng nghe cơ thể. Ủa, mình mạnh cùi cụi hồi nào vậy ta? Tất cả gần như bình thường. À, có thể vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn. Biết vậy, tôi trị "nó" sớm hơn để khỏi phải vật vã cả ngày. Tôi là bà già gân cơ mà!

Yến Phượng

                                                                                                         

 
Array ( [news_id] => 1438178 [news_title] => Tôi đi chích vắc xin [news_title_seo] => Tôi đi chích vắc xin [news_supertitle] => [news_picture] => toi-di-chich-vac-xin_8531624636732.jpg [news_subcontent] => Tôi lắng nghe cơ thể. Tất cả gần như bình thường. À, thì ra vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn. [news_subcontent_seo] => Tôi lắng nghe cơ thể. Tất cả gần như bình thường. À, thì ra vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn. [news_headline] => Tôi lắng nghe cơ thể. Tất cả gần như bình thường. À, thì ra vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn. [news_content] =>

Chờ đợi mãi rồi cũng đến lượt người trong cơ quan tôi được tiêm vắc xin. Mừng, nhưng lo. Xác suất sốc phản vệ vô cùng thấp, số người bị sốt cao vật vã sau chích cũng không nhiều, nhưng tôi cũng phải chuẩn bị chu đáo mọi thứ, từ sức khoẻ tới tinh thần.

Con trai tôi là F2, đang cách ly tại cơ quan con. Tôi gọi điện, dặn con chỗ cất sổ hồng nhà, sổ tiết kiệm. "Hộp nữ trang có bông tai, dây chuyền mẹ dành tặng con dâu tương lai. Con lớn rồi, mau tìm bạn gái, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân…", tôi nói.

Con tôi ghẹo mẹ: “Mẹ sợ phải không? Trước giờ mẹ khỏe mạnh mà, lo gì. Yên tâm tiêm nha mẹ”.

Tôi cười: "Mẹ làm gì mà sợ vắc xin. Con biết mẹ là bà già gân thế nào mà. Nhưng mẹ chợt nhớ ra, đây cũng là cơ hội mẹ dặn con mấy việc đáng lẽ phải dặn từ lâu. Ở tuổi của mẹ, có nhiều bạn bè đã nằm xuống bất ngờ, mọi việc dang dở, người thân ngơ ngác. Cuộc sống vốn bất trắc, ai biết trước chuyện gì..."

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi bằm thịt, cà rốt, bí đỏ, nấu sẵn ba phần cháo, rồi đặt lên bếp nồi nước gừng chanh sả to đùng. Mua sẵn thuốc hạ sốt, giảm đau để ngay đầu giường. Mọi thứ đã sẵn sàng cho ba ngày nằm bẹp. 

7g sáng, tôi tới điểm tiêm ngừa. Mọi người giữ trật tự và khoảng cách khá tốt. Ai cũng có vẻ lo lắng và hồi hộp. Tôi lặng lẽ quan sát các y bác sĩ. Họ rất kiệm lời, có lẽ cần tập trung sức lực cho công việc.

Mới hơn 8g, lưng áo mọi người đã đẫm mồ hôi, tóc bết trên mặt. Cả ngày họ sẽ phải ở đây để phục vụ người chích. Nghĩ thật là thương.

8g30, tới phiên tôi khám sàng lọc. Huyết áp 15/10. Cô y tá nhỏ nhẹ: “Dì qua bên kia ngồi cho bình tĩnh lại, nhớ hít thở sâu”.

Tôi giận mình gì đâu. Đằng nào cũng tiêm, lo lắng làm chi cho huyết áp vọt lên, rồi chờ.

Nửa tiếng sau huyết áp ổn. Nhìn ống tiêm rút có chút xíu thuốc, tôi vọt miệng: “Sao tiêm cho dì ít vậy con, thuốc còn kìa”. Cô y tá nhỏ nhẹ: “Dạ một lọ tiêm cho 10 người lận dì”. Tôi quê độ gì đâu.

Về nhà, tôi rửa tay sát khuẩn, súc họng bằng muối ấm, xịt rửa mũi rồi đi tắm nước nóng. Sau đó ăn tô cháo thịt bằm, uống nước chanh sả. Xong lên giường chờ... cơn hành của vắc xin.

16g, tôi thức giấc với cơn đau đầu và cánh tay bị tê, người ớn lạnh. "Nó" tới rồi đây.

Tôi để bình nước chanh sả ngay đầu giường, cứ 10 phút lại hớp một ngụm. Chán chanh sả thì uống nước cam. Bác sĩ dặn cần uống nhiều nước có vitamin C.

Con trai cứ nửa tiếng lại gọi, hỏi mẹ ổn không. Tôi nói mẹ ổn, mẹ đang đọc sách, mẹ đang xem ti vi...

Đêm, tôi mở tivi thật, nhưng nào có tâm trí mà xem. Tôi tắt đèn, lăn lộn khắp giường. Cơn đau đầu nhói buốt, tay chân rã rời. Tôi uống một viên giảm đau, nhưng cơn đau vẫn thách thức từng cơn.

Tôi bắt đầu sợ. Tôi gọi con trai, nhắc chuyện ngày con còn bé, ngày đậu đại học… Con dỗ dành: “Mẹ ráng ngủ đi!”.

Không ngủ được, tôi gọi chị hai, dặn chị nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lo cháu nội quá mà quên bản thân, dù tôi mới gặp chị năm bữa trước. Tôi gọi một vòng cho các em trong nhà.

Xong tôi chuyển sang gọi cho em họ nhưng không thấy bắt máy. Nhìn đồng hồ, tôi hú hồn vì đã hơn 2g khuya. 

Sáng, tôi dậy ăn chén cháo, uống ly nước chanh. Mùi vị nhạt thếch nhưng phải ráng nuốt. Tôi lại nằm bẹp vì cái đầu nặng như đeo đá. 

Tới chiều, người vẫn mỏi nhừ, đầu vẫn nặng. Tôi nghĩ, phải vận động cho cơ thể thức dậy. Tôi bật nhạc rồi đi quét nhà, lau nhà, lau bụi bàn ghế, tưới mấy chậu kiểng, chà mấy cái nồi…

Đêm tới, tôi lắng nghe cơ thể. Ủa, mình mạnh cùi cụi hồi nào vậy ta? Tất cả gần như bình thường. À, có thể vắc xin COVID-19 sợ người nào chịu vận động và tinh thần phấn chấn. Biết vậy, tôi trị "nó" sớm hơn để khỏi phải vật vã cả ngày. Tôi là bà già gân cơ mà!

Yến Phượng

                                                                                                         

[news_source] => [news_tag] => Tiêm vắc-xin,Ngừa covid,Tiêm ngừa,chích vắc xin [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-06-25 15:40:46 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-06-26 06:00:33 [news_relate_news] => 1437847,1437563,1437824, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 3448 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/toi-di-chich-vac-xin-a1438178.html [tag] => Tiêm vắc xinNgừa covidTiêm ngừachích vắc xin [daynews2] => 2021-06-26 06:00 [daynews] => 26/06/2021 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tâm sự của F0: Vì sao tôi sống?

    Tâm sự của F0: Vì sao tôi sống?

    23-09-2021 06:00

    Vậy đó, tôi còn lưu luyến cái cuộc đời thật đẹp này, chưa nỡ ra đi, đành để khách “Cô-Vy” đi trước. Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống.

  • Chột dạ với album kỷ niệm chăn gối của chồng

    Chột dạ với album kỷ niệm chăn gối của chồng

    22-09-2021 20:48

    Thực tế, không ít quyển album hình và tiếng kiểu này đã giúp thanh xuân hóa chuyện vợ chồng của nhiều người.

  • Chị dâu ngoại tình, nói hay không?

    Chị dâu ngoại tình, nói hay không?

    22-09-2021 09:54

    Tôi mong mình nhìn lầm, nhưng đúng là chị dâu và người đàn ông lạ. Đôi mắt chị mở to thảng thốt nhìn tôi.

  • Người thân… độc hại

    Người thân… độc hại

    22-09-2021 05:45

    Bản thân bạn hãy hiểu sự độc hại đó không đến từ một ác ý nào, mà nó chỉ xuất phát từ tình thương không thực sự sáng suốt.

  • Năm nay không ai thu tiền tổ chức Trung thu...

    Năm nay không ai thu tiền tổ chức Trung thu...

    21-09-2021 17:12

    Đang ăn trưa, chị dâu buột miệng: “Sao năm nay chưa có ai đi thu tiền Trung thu của tụi nhỏ nhỉ?”. Tôi bật cười.

  • Trung thu không tiếng trống

    Trung thu không tiếng trống

    21-09-2021 10:30

    Con hẻm đang trong vùng xanh, tích tắc đổi màu đỏ khi test nhanh phát hiện ra cả chục ca F0 ngay khi Trung thu của tụi nhỏ cận kề.

  • Bí mật trong máy tính của chồng

    Bí mật trong máy tính của chồng

    21-09-2021 05:31

    Tôi nhờ em trai in ra và dán toàn bộ ảnh của anh và người yêu cũ lên tường phòng ngủ.

  • Cặp đôi “tai ương”

    Cặp đôi “tai ương”

    20-09-2021 18:23

    Họ luôn nhìn vào nhau ở khía cạnh yêu thương, quan tâm và trách nhiệm. Có những giới hạn tuyệt vời đó, mọi khác biệt cũng chỉ là chuyện bên rìa.

  • Giống bánh Trung thu quá ha!

    Giống bánh Trung thu quá ha!

    20-09-2021 12:24

    Và những chiếc bánh chẳng giống ai, chẳng theo một chuẩn nào đã làm ra những khoảnh khắc vô giá, giữ được nhịp điệu Trung thu trong tuổi thơ con gái tôi…

  • Học online: Các mẹ cũng học lại lớp Một

    Học online: Các mẹ cũng học lại lớp Một

    20-09-2021 05:58

    Thì ra cô giáo giảng bài cho các bé, sẵn phụ huynh ngồi cạnh, cô tranh thủ giảng cho cả phụ huynh...

  • Hết dịch, má sẽ đi thăm hàng xóm

    Hết dịch, má sẽ đi thăm hàng xóm

    19-09-2021 14:22

    Lên trông cháu, má kêu trời: “Sao các con sống xa cách với hàng xóm đến vậy?”.

  • “Chết” vì tấm hình

    “Chết” vì tấm hình

    19-09-2021 06:00

    Nếu từ tấm hình này mà lộ chuyện, chắc anh ấy sẽ giận lắm, có khi còn chấm dứt luôn vì mối quan hệ của tụi em vẫn chưa đâu tới đâu.

  • Yêu là bao dung

    Yêu là bao dung

    18-09-2021 18:05

    Có những thứ khi mất đi rồi, người ta mới cay đắng nhận ra mình đã có. Lời ấy vận vào đời anh, thật là… Anh nợ em một lời xin lỗi.

  • Đứt duyên

    Đứt duyên

    18-09-2021 05:47

    Giá như anh chị tôi có được cái nhìn, cách nghĩ rộng thoáng thì giờ này hẳn Lam đã có thể vui vầy bên chồng con như các bạn của nó rồi.

  • Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    Hết dịch bạn sẽ làm gì đầu tiên?

    17-09-2021 16:34

    Tôi sẽ chạy vòng vòng thành phố để tận hưởng cảm giác tự do. Hít căng lồng ngực mừng nhịp sống bình thường trở lại.

  • Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    Chàng rể kém cỏi nhất nhà

    17-09-2021 05:02

    Lần đầu tiên Hưng rời nhà bố mẹ vợ mà thấy vui trong lòng, không còn cảm giác xa cách bấy lâu...

  • Chồng mình không được như chồng người ta...

    Chồng mình không được như chồng người ta...

    16-09-2021 18:21

    Bạn bè thắc mắc sao chẳng bao giờ thấy cô đăng ảnh chồng lên Facebook, cô trả lời qua quýt "vì anh không thích".

  • Sợ em dâu cũ buồn

    Sợ em dâu cũ buồn

    16-09-2021 11:57

    Thật mừng, cuối cùng em trai chị cũng thay đổi tâm tính và vun đắp tổ ấm. Vậy thì, người nhà càng phải vun đắp, ủng hộ cậu ấy và người mới.