PNO - Anh cảnh sát khu vực vừa ra khỏi cửa, ba chỉ mặt tôi, nghiến răng: “Đồ mất dạy!”. Tôi nhìn thẳng vào mặt ông. Nỗi ấm ức xen lẫn căm giận khiến tôi không thể thốt lên được lời nào. Nhưng tôi muốn ông biết rằng, nếu ông tiếp tục đụng đến má, tôi sẽ không nhân nhượng.
| Chia sẻ bài viết: |
Xương rồng đen 27-04-2024 16:52:00
Được bài viết của bạn mà tôi thấy hình ảnh gia đình nhà chồng tôi ở trong đó. Tuy ăn riêng nhưng 2 nhà cạnh nhau. Bố chồng tôi nói chuyện với người ngoài nhẹ nhàng, khép lép lắm nhưng về nhà ông như 1 con người khác. Chồng tôi là một người tốt. Anh ko giống tính anh nhưng bây giờ hơn 40 tuổi với hoàn cảnh đó anh cũng đang làm tôi và các con khổ. Bố chồng tôi nói rất tài, rất hênh hoang, gia trưởng( ông giữ hết tiền đất của các con) trong khi mấy anh em đều có gia đình riêng. Cuộc sống mưu sinh vất vả, anh ko nói gì được bố vì là người sinh ra mình nên anh trút giận tất lên đầu các con tôi. Vợ chồng tôi cũng cãi vã nhiều vì điều này. Tôi khuyên anh nhẹ nhàng cũng có, tỏ thái độ cũng có nhưng có lẽ ko thấm vào đâu so với những gì mà tuổi thơ anh trải qua nên lúc nào cửa miệng cũng có câu “ ngày xưa bằng tuổi mày, bố đã biết …” Tôi ước gì có thể sống xa gia đình chồng hoặc tự mình nuôi 3 con lên người. Tôi thương các con tôi nhiều lắm.
Trần Tuấn 26-04-2024 11:05:01
Đừng lấy tư cách là cha mà tự cho mình vô cớ chửi mắng, đánh đạp vợ con? Cô bé này gọi CS là đúng, rất tiếc việc này ở VN chưa thực hiện tốt. Nnếu ở Mỹ thì nó nhốt ông ba này rồi?
Huỳnh My 26-04-2024 08:47:33
Cháu đã làm đúng. Cha cháu là kẻ cặn bã không ra gì. Gia đình bên nội cháu cũng là đám người không có trái tim. Còn những người hàng xóm xì xào cháu biết đâu họ cũng ngu muội u mê bị chồng đánh.
Chúc cháu có được sự cứng rắn để cùng mẹ chống lại cái xấu xa. Không phải cứ là người sinh ra mình thì có quyền gì cũng được
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.
Đừng sợ mất đi một vai diễn hay một nhân vật phụ nào đó, chỉ cần nữ chính còn ở đây, bạn luôn có thể sống một cuộc đời rực rỡ!
Một gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần vợ chồng vì nhau mà cố gắng, cùng nhau chống đỡ khi tai ương ập đến.
Đi đâu cũng được, miễn là tay trong tay, đó mới là chuyến đi trốn rực rỡ và bình yên nhất.
Sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu hỏi luôn làm cánh đàn ông đau đầu là: Tặng quà gì để vợ vui, để vợ không mặt nặng mày nhẹ?
Mời bạn đọc cùng bác sĩ Nguyễn Lan Hải tìm hiểu cách thắp lại hơi ấm mùa xuân cho căn phòng hạnh phúc của mỗi gia đình.
Dường như ai cũng nhìn thấy mình trong hình ảnh một nhân viên văn phòng vừa ăn vừa khóc trên metro.
Có phải rằng vì “người một nhà, sao phải tính toán kỹ” nên mẹ chồng tôi chẳng suy nghĩ quá nhiều?
Con trai suốt ngày đòi đi du lịch, chi phí chuyến đi vừa bằng 1 chỉ vàng. Tôi phân vân nên tiếp tục giữ vàng hay đổi lấy kỷ niệm gia đình?
Khoảng cách thế hệ không chỉ là tuổi tác, mà là khác biệt trong cách cha mẹ và con cái hiểu về ước mơ và hạnh phúc.