PNO - Anh cảnh sát khu vực vừa ra khỏi cửa, ba chỉ mặt tôi, nghiến răng: “Đồ mất dạy!”. Tôi nhìn thẳng vào mặt ông. Nỗi ấm ức xen lẫn căm giận khiến tôi không thể thốt lên được lời nào. Nhưng tôi muốn ông biết rằng, nếu ông tiếp tục đụng đến má, tôi sẽ không nhân nhượng.
| Chia sẻ bài viết: |
Xương rồng đen 27-04-2024 16:52:00
Được bài viết của bạn mà tôi thấy hình ảnh gia đình nhà chồng tôi ở trong đó. Tuy ăn riêng nhưng 2 nhà cạnh nhau. Bố chồng tôi nói chuyện với người ngoài nhẹ nhàng, khép lép lắm nhưng về nhà ông như 1 con người khác. Chồng tôi là một người tốt. Anh ko giống tính anh nhưng bây giờ hơn 40 tuổi với hoàn cảnh đó anh cũng đang làm tôi và các con khổ. Bố chồng tôi nói rất tài, rất hênh hoang, gia trưởng( ông giữ hết tiền đất của các con) trong khi mấy anh em đều có gia đình riêng. Cuộc sống mưu sinh vất vả, anh ko nói gì được bố vì là người sinh ra mình nên anh trút giận tất lên đầu các con tôi. Vợ chồng tôi cũng cãi vã nhiều vì điều này. Tôi khuyên anh nhẹ nhàng cũng có, tỏ thái độ cũng có nhưng có lẽ ko thấm vào đâu so với những gì mà tuổi thơ anh trải qua nên lúc nào cửa miệng cũng có câu “ ngày xưa bằng tuổi mày, bố đã biết …” Tôi ước gì có thể sống xa gia đình chồng hoặc tự mình nuôi 3 con lên người. Tôi thương các con tôi nhiều lắm.
Trần Tuấn 26-04-2024 11:05:01
Đừng lấy tư cách là cha mà tự cho mình vô cớ chửi mắng, đánh đạp vợ con? Cô bé này gọi CS là đúng, rất tiếc việc này ở VN chưa thực hiện tốt. Nnếu ở Mỹ thì nó nhốt ông ba này rồi?
Huỳnh My 26-04-2024 08:47:33
Cháu đã làm đúng. Cha cháu là kẻ cặn bã không ra gì. Gia đình bên nội cháu cũng là đám người không có trái tim. Còn những người hàng xóm xì xào cháu biết đâu họ cũng ngu muội u mê bị chồng đánh.
Chúc cháu có được sự cứng rắn để cùng mẹ chống lại cái xấu xa. Không phải cứ là người sinh ra mình thì có quyền gì cũng được
4 năm nay, tiền lương của tôi không hề tăng nhưng tôi ngày càng tự tin hơn với tư duy tích vàng của mình.
Vợ nổi cáu, còn bảo tôi là “anh thì lúc nào cũng keo kiệt với vợ con” khi tôi góp ý nên bớt mua sắm lại.
Căn hộ của bà Bảy giờ đây thơm tho, máy lạnh chạy êm ru, khác hẳn với vẻ dột nát, nóng bức lúc bà còn sinh thời.
Rốt cuộc, thứ người ta mong đợi trong một cuộc hôn nhân là gì mà khi ly hôn, có người lại vui mừng đến vậy?
Hiếm nhưng không phải không có những ông chồng tìm mọi cách kềm hãm sự hiểu biết của vợ.
Em tôi lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Mỗi lần em về nhà khóc lóc, ba mẹ lại trách tôi, nói tôi "nỡ lòng nào sống sung sướng khi em mình khổ".
Tuổi thơ của con đang trôi qua mà tôi lại vô tình quên mất. Tự hứa với lòng, dù bận rộn đến mấy, tôi vẫn phải chăm chút thời gian bên con.
Chẳng ai biết suốt một năm ròng chị nằm viện chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo, phòng bệnh chỉ có bóng dáng người em kết nghĩa.
Hóa ra may mắn không nằm ở việc chưa từng mất mát mà là sau tất cả vẫn còn đủ để cho đi.
Vốn là người thận trọng, tôi không ngờ có ngày mình lại đánh mất hàng trăm triệu đồng chỉ trong một tháng ngắn ngủi.
Tranh cãi 'nghèo có nên sinh con' kéo theo vô số bình luận trái chiều, nhưng những ý kiến lại gặp nhau ở một điểm.
Sống ở đời cốt yếu là vui, đâu cần chờ đến ngày tài khoản thật nhiều con số mới chợt thảng thốt tự hỏi 'Tiền nhiều để làm gì?'.
Sự thật là không phải ai cũng duy trì được sự kết nối đủ gần gũi với nửa kia của mình, kể cả trong những ngày rất bình thường.
Phải chăng thế giới đang đảo lộn vì phái nữ giành trả tiền khi hẹn hò?
Khi chúng ta ngừng ép nhau phải tích cực, ngừng đem sự hào nhoáng giả tạo của ống kính vào phòng khách, ngôi nhà mới thực sự là nơi để trở về.
Ngoài các bình luận chúc mừng, không ít người cho rằng gia đình anh Giang may mắn khi có sự đồng thuận từ hai vợ chồng, biết cùng nhìn về một hướng.
Mơ mộng về một "không gian nghệ thuật" như lời dụ của chủ cũ, tôi gom hết tiền tiết kiệm, lại vay thêm để sang quán cà phê rồi mất trắng.
Không biết từ lúc nào, những ngày Thanh minh vui vẻ ấy trở thành điều cả gia đình tôi mong chờ...