Diễn đàn “Bạn có hạnh phúc không?”

Tôi cứ bước đi thôi, chẳng để ý hạnh phúc thế nào

21/03/2021 - 19:21

PNO - Tôi biết rằng mình sống vui vì có quyền đưa ra các quyết định trong cuộc đời mình mà không run sợ, không bị trói buộc bởi người này, người kia.

Tôi mừng vì ít khi phải tự hỏi rằng mình có hạnh phúc không? Cuộc sống với tôi là cứ bước đi thôi, đi trên con đường mà mình thấy thanh thản. Đôi khi bận… vui nên tôi không kịp tự vấn rằng mình có hạnh phúc không?

Ảnh minh họa

Tôi có những người bạn thân thật hay. Khi tôi có một thay đổi trong cuộc sống, bạn tôi sẽ hỏi: “Có vui không?”, “Thấy hạnh phúc không?”, “Sống ở quê có quen không?” v.v… Những câu hỏi ấy giúp tôi nhìn lại một đoạn đường dài mình đã đi qua. Trên con đường ấy, điều gì khiến tôi hạnh phúc và điều gì làm tôi hối tiếc? Đặt hai vế lên bàn cân, tôi không thấy có nhiều hối tiếc, bèn quả quyết đại rằng mình hạnh phúc.

Hạnh phúc thì mơ hồ nhưng những niềm vui trong cuộc sống thì tôi cảm nhận được khá rõ ràng. Tôi vui vì mình có quyền tự đưa ra các quyết định trong cuộc sống của mình. Các quyết định không phụ thuộc vào ai mà chỉ tuân theo cảm xúc của mình. Đương nhiên, có cả đống quyết định sai bét khiến tôi điên đầu lúc đó nhưng nhìn lại vẫn thấy vui và có cả những quyết định sai lầm không thể cứu vãn nhưng tôi không có quyền trách cứ ai.

Tôi thường nghĩ, nếu khi còn nhỏ mọi quyết định của tôi phải phụ thuộc vào ba mẹ, khi là một người phụ nữ phải phụ thuộc vào người yêu, khi là một người vợ phải phụ thuộc vào chồng và khi là một người mẹ phải phụ thuộc vào con cái thì tôi đang sống một cuộc đời tù túng.

May mắn, tôi được quyền tự quyết định việc của mình từ khi còn rất nhỏ. Đúng hơn, ba tôi luôn để chị em tôi phải tự đưa ra các quyết định của mình. Hồi học lớp 5, tôi phải xa nhà hơn 20 cây số để học đội tuyển tỉnh, cuối tuần mới được về nhà, buồn vì nhớ nhà và xa bạn bè cùng lớp nên tôi muốn nghỉ, về lại trường cũ học. Ba nói con học không vui thì nghỉ nhưng quyết định kỹ chưa, tôi gật đầu cái rụp, đầu tuần hai cha con lên trường xin nghỉ.

Khi tôi làm hồ sơ thi đại học, ba tôi chỉ hỏi tôi quyết định thi vào trường nào mà không bắt buộc phải thi vào trường A, trường B. Khi tôi thông báo có bạn trai, ba nói: “Nếu con quyết định sống chung, được thôi, không vấn đề gì nhưng phải chú ý đến sức khỏe của con, yêu con đến đâu bạn con cũng không thể đau giùm con được”.

Khi tôi nghĩ sẽ sống cuộc đời độc thân, ba nói: “Không sao, miễn con vui, chỉ cần chuẩn bị tâm lý khi ba má qua đời thì đứa con độc thân sẽ thấy đau buồn nhất”…

Ảnh minh họa

Hành trang tôi được trang bị để đi tiếp về phía trước mà không có ba má đồng hành là khả năng tự đưa ra quyết định cho cuộc đời mình. Điều này đồng nghĩa với việc tôi phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình, không được phép đổ lỗi cho ai. Nhờ vậy, tôi thấy cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn và thú vị với cả những sai lầm của mình.

Quyết định chia tay với người bạn trai rất tốt với mình là sai lầm khiến tôi buồn bã khá lâu, nhưng không hối tiếc. Quyết định bỏ học thạc sĩ vì một lý do rất buồn cười là một sai lầm khiến tôi hối tiếc nhưng không sao, tôi sẽ học “món” gì khác cũng khiến mình thích. Với quyết định sai lầm không thể làm lại, tôi tự an ủi mình sẽ luôn còn một cách nào đó để tôi cảm thấy tốt hơn.

Tôi đã sống vui vì có quyền tự đưa ra những quyết định riêng của mình. Tôi nhẹ nhõm với cả những quyết định mà biết chắc mình sẽ rất buồn vì đó là những lúc tôi chỉ vì tôi chứ không vì ai khác, kể cả một quyết định thiệt thòi cho mình cũng là vì sự an lòng của tôi chứ không phải vì tôi “hy sinh” cho người khác.

Không biết như vậy có được xem là hạnh phúc chưa, nhưng tôi biết khi được quyền tự ra quyết định là khi tôi thấy mình đang vươn vai hít thở trong một bầu trời tự do.

                An Hiên (Bình Định)

Bạn có nghĩ mình hạnh phúc? Hạnh phúc của bạn là gì? Là giàu đẹp, giỏi giang, được yêu thương, hay hạnh phúc với bạn lớn lao hơn?

Hãy chia sẻ cùng chúng tôi trong diễn đàn "Bạn có hạnh phúc không?", bài viết gửi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

 
Array ( [news_id] => 1429820 [news_title] => Tôi cứ bước đi thôi, chẳng để ý hạnh phúc thế nào [news_title_seo] => Tôi cứ bước đi thôi, chẳng để ý hạnh phúc thế nào [news_supertitle] => Diễn đàn “Bạn có hạnh phúc không?” [news_picture] => toi-song-vui-vi-co-quyen-tu-dua-ra-_1616049346.jpg [news_subcontent] => Tôi sẽ không bao giờ thấy hạnh phúc khi để người khác quyết định rằng mình phải sống như thế nào. [news_subcontent_seo] => Tôi sẽ không bao giờ thấy hạnh phúc khi để người khác quyết định rằng mình phải sống như thế nào. [news_headline] => Tôi biết rằng mình sống vui vì có quyền đưa ra các quyết định trong cuộc đời mình mà không run sợ, không bị trói buộc bởi người này, người kia. [news_content] =>

Tôi mừng vì ít khi phải tự hỏi rằng mình có hạnh phúc không? Cuộc sống với tôi là cứ bước đi thôi, đi trên con đường mà mình thấy thanh thản. Đôi khi bận… vui nên tôi không kịp tự vấn rằng mình có hạnh phúc không?

Ảnh minh họa

Tôi có những người bạn thân thật hay. Khi tôi có một thay đổi trong cuộc sống, bạn tôi sẽ hỏi: “Có vui không?”, “Thấy hạnh phúc không?”, “Sống ở quê có quen không?” v.v… Những câu hỏi ấy giúp tôi nhìn lại một đoạn đường dài mình đã đi qua. Trên con đường ấy, điều gì khiến tôi hạnh phúc và điều gì làm tôi hối tiếc? Đặt hai vế lên bàn cân, tôi không thấy có nhiều hối tiếc, bèn quả quyết đại rằng mình hạnh phúc.

Hạnh phúc thì mơ hồ nhưng những niềm vui trong cuộc sống thì tôi cảm nhận được khá rõ ràng. Tôi vui vì mình có quyền tự đưa ra các quyết định trong cuộc sống của mình. Các quyết định không phụ thuộc vào ai mà chỉ tuân theo cảm xúc của mình. Đương nhiên, có cả đống quyết định sai bét khiến tôi điên đầu lúc đó nhưng nhìn lại vẫn thấy vui và có cả những quyết định sai lầm không thể cứu vãn nhưng tôi không có quyền trách cứ ai.

Tôi thường nghĩ, nếu khi còn nhỏ mọi quyết định của tôi phải phụ thuộc vào ba mẹ, khi là một người phụ nữ phải phụ thuộc vào người yêu, khi là một người vợ phải phụ thuộc vào chồng và khi là một người mẹ phải phụ thuộc vào con cái thì tôi đang sống một cuộc đời tù túng.

May mắn, tôi được quyền tự quyết định việc của mình từ khi còn rất nhỏ. Đúng hơn, ba tôi luôn để chị em tôi phải tự đưa ra các quyết định của mình. Hồi học lớp 5, tôi phải xa nhà hơn 20 cây số để học đội tuyển tỉnh, cuối tuần mới được về nhà, buồn vì nhớ nhà và xa bạn bè cùng lớp nên tôi muốn nghỉ, về lại trường cũ học. Ba nói con học không vui thì nghỉ nhưng quyết định kỹ chưa, tôi gật đầu cái rụp, đầu tuần hai cha con lên trường xin nghỉ.

Khi tôi làm hồ sơ thi đại học, ba tôi chỉ hỏi tôi quyết định thi vào trường nào mà không bắt buộc phải thi vào trường A, trường B. Khi tôi thông báo có bạn trai, ba nói: “Nếu con quyết định sống chung, được thôi, không vấn đề gì nhưng phải chú ý đến sức khỏe của con, yêu con đến đâu bạn con cũng không thể đau giùm con được”.

Khi tôi nghĩ sẽ sống cuộc đời độc thân, ba nói: “Không sao, miễn con vui, chỉ cần chuẩn bị tâm lý khi ba má qua đời thì đứa con độc thân sẽ thấy đau buồn nhất”…

Ảnh minh họa

Hành trang tôi được trang bị để đi tiếp về phía trước mà không có ba má đồng hành là khả năng tự đưa ra quyết định cho cuộc đời mình. Điều này đồng nghĩa với việc tôi phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình, không được phép đổ lỗi cho ai. Nhờ vậy, tôi thấy cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn và thú vị với cả những sai lầm của mình.

Quyết định chia tay với người bạn trai rất tốt với mình là sai lầm khiến tôi buồn bã khá lâu, nhưng không hối tiếc. Quyết định bỏ học thạc sĩ vì một lý do rất buồn cười là một sai lầm khiến tôi hối tiếc nhưng không sao, tôi sẽ học “món” gì khác cũng khiến mình thích. Với quyết định sai lầm không thể làm lại, tôi tự an ủi mình sẽ luôn còn một cách nào đó để tôi cảm thấy tốt hơn.

Tôi đã sống vui vì có quyền tự đưa ra những quyết định riêng của mình. Tôi nhẹ nhõm với cả những quyết định mà biết chắc mình sẽ rất buồn vì đó là những lúc tôi chỉ vì tôi chứ không vì ai khác, kể cả một quyết định thiệt thòi cho mình cũng là vì sự an lòng của tôi chứ không phải vì tôi “hy sinh” cho người khác.

Không biết như vậy có được xem là hạnh phúc chưa, nhưng tôi biết khi được quyền tự ra quyết định là khi tôi thấy mình đang vươn vai hít thở trong một bầu trời tự do.

                An Hiên (Bình Định)

Bạn có nghĩ mình hạnh phúc? Hạnh phúc của bạn là gì? Là giàu đẹp, giỏi giang, được yêu thương, hay hạnh phúc với bạn lớn lao hơn?

Hãy chia sẻ cùng chúng tôi trong diễn đàn "Bạn có hạnh phúc không?", bài viết gửi qua địa chỉ email online@baophunu.org.vn

Các bài được chọn đăng sẽ nhận nhuận bút của toà soạn.

[news_source] => [news_tag] => Tự do,Hạnh phúc,Phụ nữ tự do,hạnh phúc là gì,bạn có hạnh phúc không [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-03-18 13:30:30 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-03-21 19:21:35 [news_relate_news] => 1429902,1429860,1429614,1429600, [newcol_id] => [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => phong-cach-song [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2338 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/toi-cu-buoc-di-thoi-chang-de-y-hanh-phuc-the-nao-a1429820.html [tag] => Tự doHạnh phúcPhụ nữ tự dohạnh phúc là gìbạn có hạnh phúc không [daynews2] => 2021-03-21 19:21 [daynews] => 21/03/2021 - 19:21 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI