Cả gia đình trả giá vì lòng tốt đặt sai chỗ

12/05/2026 - 07:00

PNO - Đôi khi sự bao bọc quá mức lại là con dao 2 lưỡi làm hại cả người giúp lẫn người được giúp. Anh cần khéo léo nhưng phải thật quyết đoán để bảo vệ và giữ gìn hạnh phúc của mình.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Tôi đang rơi vào cảnh bế tắc và vô cùng mệt mỏi. Nhiều khi đi làm về bước vào nhà, tôi cảm thấy ức chế tột cùng.

Vợ chồng tôi có một bé trai 4 tuổi. Cuộc sống lẽ ra rất êm đềm nếu không có biến cố từ phía gia đình vợ. Anh ruột vợ tôi ham mê bài bạc, nợ nần chồng chất. Không biết họ đã ly hôn chưa nhưng người vợ bỏ nhà đi không liên lạc gì. Thương tình cảnh anh trai, vợ tôi quyết định đón 2 đứa cháu (11 tuổi và 14 tuổi) về nuôi dưỡng.

Do giáo dục gia đình không đến nơi đến chốn, 2 đứa nhỏ rất bướng bỉnh, hỗn láo. Chúng không hề biết ơn mà ngược lại, luôn không nghe lời, thậm chí còn trộm cắp tiền bạc. Tôi cảm thấy bất công vô cùng. Bao nhiêu công sức tôi cày cuốc, làm lụng vất vả cũng chỉ đủ để lo cái ăn, cái mặc cho mấy đứa cháu bên nhà vợ.

Tôi thực sự không biết phải nói với vợ thế nào để cô ấy hiểu rằng chúng tôi không thể gánh vác mãi gánh nặng này, nhất là khi sự hy sinh của mình đổi lại thái độ láo xược. Xin chị cho tôi lời khuyên.

Trần Phúc (TPHCM)

Ảnh minh họa do AI tạo
Ảnh minh họa do AI tạo


Anh Trần Phúc thân mến,

Việc vợ anh đón cháu về nuôi là nghĩa cử cao đẹp. Cái sai ở đây là sự bao bọc không đi kèm nguyên tắc và giới hạn. Nếu cứ tiếp tục như thế, gia đình anh sẽ như con thuyền quá tải, sóng gió ngả nghiêng, dễ chìm giữa dòng đời.

Vợ chồng anh cần ngồi lại tháo gỡ từng chuyện. Để những lộn xộn căng thẳng ở nhà không xen vào, anh nên chọn chỗ yên tĩnh, riêng tư bên ngoài. Hãy bắt đầu cuộc trò chuyện bằng sự cảm thông, bày tỏ mong muốn tìm cách giải bài toán thực tế của gia đình. Hãy cho vợ thấy rằng nguồn lực của gia đình có hạn, sự giúp đỡ này không phải ngày một ngày hai nên cần có kế hoạch, đường hướng rõ ràng.

Ở tuổi 11 và 14, hai cháu đang bước vào giai đoạn dậy thì đầy biến động về tâm lý. Sự hỗn láo có thể đến từ cú sốc gia đình tan vỡ nhưng cũng có thể do các cháu chưa cảm nhận được giá trị sự hy sinh của vợ chồng anh chị. Để giải quyết tận gốc vấn đề, anh chị phải thật bình tĩnh và thống nhất quan điểm với nhau. Anh có thể phân tích thẳng thắn với vợ về khả năng tài chính và sức chịu đựng của gia đình. Hãy để cô ấy hiểu rằng nuôi cháu là giúp đỡ nhưng không phải là gánh thay hoàn toàn trách nhiệm của cha mẹ.

Hãy yêu cầu một cuộc họp gia đình có mặt anh vợ và cha mẹ vợ. Anh vợ vẫn có nghĩa vụ pháp lý và đạo đức với con cái. Anh ấy phải có kế hoạch chu cấp tài chính hằng tháng và phải có lời gửi gắm, có trách nhiệm thăm nom, uốn nắn khi con chưa ngoan. Bên cạnh đó, hãy nhờ cha mẹ vợ hỗ trợ tâm lý cho các cháu, giúp chúng hiểu việc được nuôi dưỡng hiện tại là một sự giúp đỡ, không phải điều đương nhiên.

Sau cùng, sự giúp đỡ này nên có lộ trình. Vợ chồng anh hãy bàn với gia đình bên ngoại về một thời hạn cụ thể để anh vợ ổn định cuộc sống và đón 2 con về hoặc ít nhất là cùng san sẻ trách nhiệm nuôi dạy. Nếu vợ chồng anh cứ im lặng, anh vợ sẽ càng ỷ lại còn các cháu không bao giờ học được bài học về lòng biết ơn.

Đôi khi sự bao bọc quá mức lại là con dao 2 lưỡi làm hại cả người giúp lẫn người được giúp. Anh cần khéo léo nhưng phải thật quyết đoán để bảo vệ và giữ gìn hạnh phúc của mình. Chúc anh kiên nhẫn, mạnh mẽ lèo lái đưa con thuyền gia đình về bến bình yên.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI