Tôi đâu muốn làm cha mẹ đau lòng...

12/05/2026 - 10:02

PNO - Tôi đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình.

Ảnh minh hoạ: Freepik
Ảnh minh họa: Freepik

Có ai như mình không: 28 tuổi, đi làm 5 năm, tự thấy đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình?

Gần đây, mình đang dự một cuộc họp online quan trọng, dù đã dặn cả nhà đừng chờ cơm nhưng mẹ vẫn đứng ngoài gõ cửa ầm ầm. Mình vừa xấu hổ với đồng nghiệp vừa bực bội vì lời dặn bị ngó lơ nên đã to tiếng. Mẹ chỉ nhẹ nhàng bảo: "Mẹ sợ con đói, bưng lên đây vừa ăn vừa họp cũng được, ăn nóng mới ngon".

Còn bố, hễ mình đi công tác là dặn đủ thứ, bắt gọi video kiểm tra phòng ốc, đồng nghiệp... Mình thấy nghẹt thở, cảm giác như vẫn là đứa trẻ lên 3 chứ không phải người trưởng thành. Những lúc mình nổi cáu, nhìn cha mẹ lủi thủi, lầm lũi đi chỗ khác, mình hối hận vô cùng. Mình biết họ yêu thương mình nhưng sự quan tâm quá mức đó đôi khi lại khiến mình vô cùng áp lực. Mình phải làm sao để vừa giữ được sự riêng tư vừa không làm đau lòng cha mẹ?

Thúy Hạnh

Bạn có nỗi niềm? Hãy viết thư tâm sự, chia sẻ tình huống khó khăn, những trăn trở đang đè nặng tâm trí bạn.

Bạn có kinh nghiệm sống? Hãy gửi những lời tư vấn, góc nhìn sáng suốt hoặc những lời động viên, chia sẻ cho các tình huống.

Mời bạn nhập câu hỏi hoặc lời tư vấn trong khung chat cuối bài rồi nhấn “Gửi bình luận”.

Ban Biên tập Báo Phụ nữ TPHCM

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(10)
  • Phạm Văn Quốc Cách đây 2 giờ

    Ừ cứ tự coi mình là khôn lớn, ra đường nhẫn nhịn cả thế giới, tử tế với cả thế giới nhưng lại không được một câu nào nhẹ nhàng với mẹ cha. Con cái thế đấy!

  • Ngọc Thuý Cách đây 2 giờ

    Tôi từng quát mẹ mình vì bà mang cơm lên phòng cho tôi đấy bạn ạ, vì tôi đã bảo ăn ở ngoài rồi nhưng mẹ cứ bưng cơm lên. Giờ mẹ tôi mất rồi, trên đời này chẳng có ai quan tâm tôi ăn cơm hay chưa ăn, có đói bụng hay không đói nữa. Tôi ân hận lắm, nhiều đêm ngủ hình ảnh mẹ chăm sóc, nấu cơm cứ hiện lên, tôi lại lao vào ôm mẹ trong mơ.

  • Tuấn Anh Cách đây 2 giờ

    Lần nào về nhà, bố mẹ tôi cũng hối cưới vợ đi. Hễ gặp bạn bè tôi là mắt cứ sáng lên làm như muốn bắt người ta về làm con dâu luôn được ý. Đó là lý do càng ngày tôi càng ít về thăm bố mẹ. Nhớ đấy, thương đấy nhưng hai thế hệ khác biệt quá nhiều về cách suy nghĩ nên khó hoà hợp.

  • Quỳnh Hương Cách đây 2 giờ

    Bảo cha mẹ già hay thay đổi đi thì khó lắm. Họ sống cả một đời, nhận thức đã ăn sâu vào tâm trí, họ không thể thay đổi được đâu. Người còn minh mẫn, tỉnh táo, tiếp thu được chính là thế hệ trẻ, là con cái. Vậy nên con cái hãy tự điều chỉnh làm sao cho dĩ hoà vi quí, không cần phản ứng gay gắt mà vẫn giữ hoà khí gia đình, đảm bảo được sự riêng tư tối thiểu. Ví dụ, bạn họp online thì sao không lựa chỗ nào không có cha mẹ mà họp (nếu đã biết tính cha mẹ như vậy). Bạn đi công tác, bố bắt video call, bạn không làm ai ép được. Bạn chỉ cần nói phòng con có cả các đồng nghiệp nên để tôn trọng người ta con không quay phim chụp ảnh được, bố mẹ thông cảm. Có rất nhiều cách để đặt ra ranh giới chứ đâu cần nhảy đong đỏng lên làm bố mẹ tổn thương.

  • Minh Hà Cách đây 2 giờ

    Bạn không cần video call cho bố mẹ xem mỗi lần đi công tác, bạn chỉ cần gọi điện hoặc nhắn tin báo con ổn, con đang đi với cơ quan hay con đang nghỉ ngơi ạ là đủ. Chỉ cần báo tin về cho bố mẹ biết mình bình an thôi, nhưng thứ quá cá nhân bạn không cần chiều ý, tự đặt ra ranh giới như vậy rồi ông bà sẽ quen.

  • Kiều Anh Cách đây 2 giờ

    Bạn biết sai làm được rồi, khi bình tĩnh lại vẫn biết thương bố mẹ. Bạn hãy tâm sự với bố mẹ, nhẹ nhàng hơn với ông bà để cùng nhau điều chỉnh. Bố mẹ già rồi nên tiếp nhận thông tin cũng chậm hơn người trẻ đấy, cần hiểu để thông cảm hơn cho bố mẹ nhé.

  • Diệu Mai Cách đây 3 giờ

    Cha mẹ muôn đời là thế, con cái luôn là bé bỏng trong mắt cha mẹ. Những người con đừng khó chịu, hãy kiên nhẫn hơn với cha mẹ vì cha mẹ chẳng sống đời với ta mãi đâu. Chỉ có cha mẹ là thương mình nhất, quan tâm mình nhất. Đôi khi sự chăm sóc làm mình ngột ngạt nhưng làm gì còn ai nữa mà lo cho mình tới mức bị mình càm ràm vẫn lầm lũi chịu đựng mình vậy.

  • Hoài Trang Cách đây 3 giờ

    Đến lúc không còn cha mẹ nữa, mong có ai đó "làm phiền" như vậy mà chẳng được nữa đâu.

  • Triệu Anh Thư Cách đây 3 giờ

    Nhiều người ngoài 30 tuổi vẫn sống cảnh này chứ không riêng gì bạn. Đi làm ngoài xã hội cứng cỡ nào về nhà vẫn bị hỏi ăn chưa, đi với ai, mấy giờ về. Khó chịu là thật nhưng nói công bằng thì đến lúc cha mẹ không còn hỏi nữa đôi khi mình lại thấy trống trải.

  • Yến Thy Cách đây 3 giờ

    Đọc kỹ mới thấy gốc vấn đề là cả hai bên chưa quen với việc con đã trưởng thành. Cha mẹ vẫn giữ kiểu chăm con như hồi còn nhỏ còn bạn thì đang phản ứng theo kiểu dồn nén lâu ngày nên bùng nổ. Cái này không giải quyết bằng cáu gắt được đâu vì càng lớn tiếng cha mẹ càng lo nhiều hơn.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI