Sống mỏng

20/04/2020 - 11:30

PNO - Qua mùa dịch này, mình chắc chắn là sống chung với nợ nần một thời gian không ngắn. Tự hỏi mình có làm gì sai đâu? Tất cả là tại con vi-rút chết tiệt kia. Tới giờ nó vẫn chưa xâm nhập vào cơ thể, nhưng đã khiến mình liêu xiêu kiệt sức.

Vừa mở mạng, gặp liền anh tổng giám đốc hãng hàng không nói “đang đối mặt với thách thức mang tính sống còn”. Tưởng chuyện gì lạ, mình cũng đang vật vã sống còn đây. Chưa bao giờ mình hiểu rõ “sống còn” một cách cụ thể đến thế.

Không chỉ anh hàng không, còn anh dệt may, anh dầu khí cũng nói y vậy. Mà sao tất cả đều được gọi là “chia sẻ” - cái từ thời thượng đến trơ lỳ. Ai cũng nói chia sẻ, phải chi bây giờ có ai “chia sẻ” cho mình một chút. 

Hôm nay đã là hai tháng nghỉ làm, mình chỉ nhận được chút tiền còm không đủ trả tiền nhà. Nhân viên mới là những đối tượng bị giảm việc, giảm lương đầu tiên, cũng phải thôi, nhân viên cũ có thể ôm thêm việc của mình, họ rành việc, rành thị trường, bọn lính mới như mình đâu so bì được.

Còn nhớ ngày đầu nhận việc cách đây chưa đầy sáu tháng, mình hào hứng dẫn cả phòng đi nhậu “chào sân” hơn nửa tháng lương. Độc thân tay không chân rồi như mình, có việc gì đâu mà phải ky bo kiết xác.

Lương tạm ổn, thưởng không nhiều, nhưng có tiền hoa hồng cuối tháng, cả nhóm tiếp thị đều láng o, toàn điện thoại đời mới, mình còn đổi xe. Trả góp hằng tháng thôi, nhưng kệ, cứ xài đi đã, lo âu nhiều làm gì. 

Đùng một cái, công ty giảm người, giảm lương do dịch. Cứ tưởng mọi chuyện chỉ là cơn cảm cúm hắt hơi sổ mũi vài bữa rồi qua, nay thì chuyện đã tệ hơn nhiều. Thẻ ATM chỉ rút được một lần là hết, giật mình thấy cái bóp cũng như mình, vô vọng chờ một kỳ lương có thể sẽ không bao giờ tới nữa. Soát lại căn phòng trọ cũng chẳng có gì đáng giá, điện thoại, xe là đồ trả góp.

Cửa hàng nơi mình mua chúng đã tạm ngưng hoạt động, nhưng tin nhắn tiền nợ tới tháng vẫn âm thầm đến. Lãi chồng lên lãi. Mình đã gọi điện xin bán lại xe, bán lại điện thoại, chịu lỗ để chấm dứt khoản nợ, nhưng đầu dây kia nói hiện nay không thâu lại được đâu anh ơi, giờ công ty em cũng khó lắm…

Mấy thằng bạn mất tăm từ sau bữa nhậu cuối phải chia tiền nhậu sát rạt. Mình hiểu không chỉ riêng mình kẹt. Cả đám đã quen sống trong cảnh đồng tiền đi từ quỹ lương qua tay chưa được dăm ba ngày đã thành tiền trả nợ. 

Qua mùa dịch này, mình chắc chắn là sống chung với nợ nần một thời gian không ngắn. Tự hỏi mình có làm gì sai đâu? Tất cả là tại con vi-rút chết tiệt kia. Tới giờ nó vẫn chưa xâm nhập vào cơ thể, nhưng đã khiến mình liêu xiêu kiệt sức.

Mà hình như không phải vậy. Những ngày này cho mình ngồi yên suy nghĩ rất nhiều. Nó giúp mình hiểu ra: kiệt sức bởi mình không có nội lực. Những người trẻ như mình đã sống quá rộng, mang thanh xuân trải mỏng trang trí một mặt ngoài đẹp đẽ, hiện đại, quên đi những tích trữ cho chiều sâu nội lực của mình. Sống nhẹ nhàng, nhưng cứ nhẹ nhàng mãi, lúc nào đó sẽ thấy mình sống mỏng, sống cạn. 

Lát cắt cách ly xã hội này có lẽ sẽ để lại trong mình trải nghiệm sâu sắc đầu tiên. Buồn là trải nghiệm ấy đau đớn, ngạt thở. Rồi sẽ bớt đi những chia sẻ rỗng tuếch, bớt những lời khen tặng kiểu kỹ năng mềm, bớt chạy theo mở rộng những mối quan hệ hời hợt, bớt sống ảo và bớt cả mua đồ trả góp… 

Sự thật là mình đang phải vật lộn tính toán để sống còn với mấy đồng bạc cuối cùng. Thật may, phòng bên gõ vách nói “tiền nhà tháng này chủ nhà cho thiếu” … 

Hoàng Mai

 
TIN MỚI