Sắp xếp đời mình khi còn có thể

15/03/2018 - 16:28

PNO - Có lẽ chúng ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến cảm xúc của bản thân, sắp xếp đời mình, sống cuộc sống của chính mình hơn là đặt đời mình vào bàn tay của con cái.

Sân chùa đầy lá. Người ken nhau từng bước, mùi hương xộc vào mắt cay nồng. Ngồi dưới tán cây đa mát rượi, nhìn cơ man nào là người đi viếng chùa đầu năm mới, với rất nhiều dáng vẻ, tôi nghe lòng bâng khuâng, mơ hồ nhận ra dù là ai, dường như chúng ta đều có những khoảng trống chênh vênh, đôi khi thiết tha lắm một nơi nương tựa, dẫu là chốc lát.

Sap xep doi minh khi con co the
Ảnh minh họa

 “Cháu có con chưa?”. Tôi giật mình trước câu hỏi nhẹ nhàng, thân mật của người đàn bà luống tuổi ngồi kế bên. Trông bà thật đẹp. Chiếc áo sơ-mi tay dài màu nâu được cắt may rất khéo, phối với quần tây màu kem khiến bà toát lên vẻ chỉnh chu nền nã. Chỉ sau nụ cười và ánh mắt như sẵn sàng nghe chuyện của tôi, bà xoay xoay chiếc lá vàng trong tay, ánh mắt buồn xa xăm, bà miên man kể về mình, như lâu lắm rồi mới có dịp.

Bà đi sang Mỹ định cư khi hai con, một trai một gái còn tuổi tiểu học. Sang bên ấy vài năm thì ông mất. Một mình bà, bỏ quên sách vở và những viên phấn, bỏ quên ánh mắt ấm áp của những người đàn ông hướng về mình.

Gần 20 năm bà cố gắng làm việc để hòa nhập vào một xã hội mà có giàu tưởng tượng đến mấy bà cũng không thể hình dung. Khó nhọc vô cùng cho một thân phận tha hương. Bà chỉ biết làm việc, làm việc và con cái.

Các con lớn, hơn 5 năm nay bà ở một mình. Một năm đôi ba lần chúng đến thăm. Bà ngồi bên bàn ăn, nghe các con cháu ngồi bên kia nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ, về những vấn đề mà bà cứ ngẩn ngơ như mình đi lạc.

Giấc mơ về một rặng dừa xanh bên dòng sông ngầu đục phù sa, về một vùng ánh nắng ấm áp, về ngôi chùa nghi ngút khói hương trở đi, trở lại trong bà. “OK. Mẹ cứ về Việt Nam nếu mẹ thấy thích”. Câu nói của hai đứa con nhẹ nhàng như buông một vật gì đó vướng tay. “Cũng buồn cháu nhỉ?”, bà nói nhẹ, không nhìn tôi, ánh mắt hướng về những mảnh lá vàng bị dẫm nát nằm tơi tả trên nền xi-măng xỉn màu.

Mẹ gọi điện báo ông mất. Ông gần 90 tuổi, nhà sát vách nhà tôi ở quê và có họ xa với mẹ. Bà mất lâu lắm, mất vì băng huyết khi sinh cậu Út. Mẹ kể, lúc ấy mẹ đã lớn, mỗi ngày thấy ông bế cậu đi khắp xóm để xin bú thép. Biết bao người đàn bà góa chồng, cả những cô con gái, thoáng chùng lòng khi thấy một mình ông nách bốn con.

Có tin ông cảm tình với bà này cô kia, sự thật thế nào chưa rõ, chỉ biết đến ngày ông già yếu cũng thui thủi một mình đi chợ nấu ăn, lúc nằm một chỗ cũng chỉ có cô giúp việc nhà cậu Út ngày hai lần mang cơm và lau dọn sơ sơ. Những đêm cúp điện hay mưa to sấm giật đùng đùng, mẹ qua ngồi cạnh ông, nghe ông gọi tên từng đứa con mà ứa nước mắt. 

Chị đồng nghiệp tái hôn khi đã ngoài 50 tuổi. Tôi đi đám cưới tập hai cũng vài lần, toàn là những người thân quen cả. Lần nào, tôi cũng thấy vẻ bối rối có chút ngại ngùng trong ánh mắt của những người trong cuộc. Duy buổi tiệc tuyên hôn của chị lần này tôi không tìm ra điều đó.

Sap xep doi minh khi con co the
Ảnh minh họa

Mắt sáng lấp lánh, chị cười suốt buổi, chiếc áo dạ hội dài màu xanh ngọc khiến chị rạng rỡ và trẻ trung đến ngỡ ngàng. Chị ôm lấy tôi, nói nhỏ khi tiễn tôi về: “Chị cần có người bầu bạn em à. Con cái không thể bên mình mãi. Chúng có cuộc đời của chúng. Từ chối cơ hội lần này, tuổi già của chị sẽ tội nghiệp. Và cũng tội cho con phải không?”.

Những lời nói của chị cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi. Có lẽ chúng ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến cảm xúc của bản thân, sắp xếp đời mình, sống cuộc sống của chính mình hơn là đặt đời mình vào bàn tay của con cái. Bởi lẽ con rồi còn có con của chúng, có những vấn đề riêng của chúng.

Một căn nhà, một số tiền, một bạn đời, những người bạn thân có lẽ phải được chuẩn bị khi hãy còn có thể, hơn là cả cuộc đời gom lại trao hết cho những đứa con để rồi con bay đi - lẽ tất nhiên - mình khuỵu xuống trong nỗi tủi hờn và sự xót thương của người khác. Có nên chăng? 

Loan Duyên

 
Array ( [news_id] => 128930 [news_title] => Sắp xếp đời mình khi còn có thể [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 123988_14-shutterstock-290067770-14820890.jpg [news_subcontent] => Có lẽ chúng ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến cảm xúc của bản thân, sắp xếp đời mình, sống cuộc sống của chính mình hơn là đặt đời mình vào bàn tay của con cái. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Có lẽ chúng ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến cảm xúc của bản thân, sắp xếp đời mình, sống cuộc sống của chính mình hơn là đặt đời mình vào bàn tay của con cái. [news_content] =>

Sân chùa đầy lá. Người ken nhau từng bước, mùi hương xộc vào mắt cay nồng. Ngồi dưới tán cây đa mát rượi, nhìn cơ man nào là người đi viếng chùa đầu năm mới, với rất nhiều dáng vẻ, tôi nghe lòng bâng khuâng, mơ hồ nhận ra dù là ai, dường như chúng ta đều có những khoảng trống chênh vênh, đôi khi thiết tha lắm một nơi nương tựa, dẫu là chốc lát.

Sap xep doi minh khi con co the
Ảnh minh họa

 “Cháu có con chưa?”. Tôi giật mình trước câu hỏi nhẹ nhàng, thân mật của người đàn bà luống tuổi ngồi kế bên. Trông bà thật đẹp. Chiếc áo sơ-mi tay dài màu nâu được cắt may rất khéo, phối với quần tây màu kem khiến bà toát lên vẻ chỉnh chu nền nã. Chỉ sau nụ cười và ánh mắt như sẵn sàng nghe chuyện của tôi, bà xoay xoay chiếc lá vàng trong tay, ánh mắt buồn xa xăm, bà miên man kể về mình, như lâu lắm rồi mới có dịp.

Bà đi sang Mỹ định cư khi hai con, một trai một gái còn tuổi tiểu học. Sang bên ấy vài năm thì ông mất. Một mình bà, bỏ quên sách vở và những viên phấn, bỏ quên ánh mắt ấm áp của những người đàn ông hướng về mình.

Gần 20 năm bà cố gắng làm việc để hòa nhập vào một xã hội mà có giàu tưởng tượng đến mấy bà cũng không thể hình dung. Khó nhọc vô cùng cho một thân phận tha hương. Bà chỉ biết làm việc, làm việc và con cái.

Các con lớn, hơn 5 năm nay bà ở một mình. Một năm đôi ba lần chúng đến thăm. Bà ngồi bên bàn ăn, nghe các con cháu ngồi bên kia nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ, về những vấn đề mà bà cứ ngẩn ngơ như mình đi lạc.

Giấc mơ về một rặng dừa xanh bên dòng sông ngầu đục phù sa, về một vùng ánh nắng ấm áp, về ngôi chùa nghi ngút khói hương trở đi, trở lại trong bà. “OK. Mẹ cứ về Việt Nam nếu mẹ thấy thích”. Câu nói của hai đứa con nhẹ nhàng như buông một vật gì đó vướng tay. “Cũng buồn cháu nhỉ?”, bà nói nhẹ, không nhìn tôi, ánh mắt hướng về những mảnh lá vàng bị dẫm nát nằm tơi tả trên nền xi-măng xỉn màu.

Mẹ gọi điện báo ông mất. Ông gần 90 tuổi, nhà sát vách nhà tôi ở quê và có họ xa với mẹ. Bà mất lâu lắm, mất vì băng huyết khi sinh cậu Út. Mẹ kể, lúc ấy mẹ đã lớn, mỗi ngày thấy ông bế cậu đi khắp xóm để xin bú thép. Biết bao người đàn bà góa chồng, cả những cô con gái, thoáng chùng lòng khi thấy một mình ông nách bốn con.

Có tin ông cảm tình với bà này cô kia, sự thật thế nào chưa rõ, chỉ biết đến ngày ông già yếu cũng thui thủi một mình đi chợ nấu ăn, lúc nằm một chỗ cũng chỉ có cô giúp việc nhà cậu Út ngày hai lần mang cơm và lau dọn sơ sơ. Những đêm cúp điện hay mưa to sấm giật đùng đùng, mẹ qua ngồi cạnh ông, nghe ông gọi tên từng đứa con mà ứa nước mắt. 

Chị đồng nghiệp tái hôn khi đã ngoài 50 tuổi. Tôi đi đám cưới tập hai cũng vài lần, toàn là những người thân quen cả. Lần nào, tôi cũng thấy vẻ bối rối có chút ngại ngùng trong ánh mắt của những người trong cuộc. Duy buổi tiệc tuyên hôn của chị lần này tôi không tìm ra điều đó.

Sap xep doi minh khi con co the
Ảnh minh họa

Mắt sáng lấp lánh, chị cười suốt buổi, chiếc áo dạ hội dài màu xanh ngọc khiến chị rạng rỡ và trẻ trung đến ngỡ ngàng. Chị ôm lấy tôi, nói nhỏ khi tiễn tôi về: “Chị cần có người bầu bạn em à. Con cái không thể bên mình mãi. Chúng có cuộc đời của chúng. Từ chối cơ hội lần này, tuổi già của chị sẽ tội nghiệp. Và cũng tội cho con phải không?”.

Những lời nói của chị cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi. Có lẽ chúng ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến cảm xúc của bản thân, sắp xếp đời mình, sống cuộc sống của chính mình hơn là đặt đời mình vào bàn tay của con cái. Bởi lẽ con rồi còn có con của chúng, có những vấn đề riêng của chúng.

Một căn nhà, một số tiền, một bạn đời, những người bạn thân có lẽ phải được chuẩn bị khi hãy còn có thể, hơn là cả cuộc đời gom lại trao hết cho những đứa con để rồi con bay đi - lẽ tất nhiên - mình khuỵu xuống trong nỗi tủi hờn và sự xót thương của người khác. Có nên chăng? 

Loan Duyên

[news_source] => [news_tag] => cảm xúc,người thân,bạn đời,sắp xếp đời mình [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-03-15 16:28:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-03-15 16:28:00 [news_relate_news] => 110268,110280,110924,110964,110989,111028,128903,128908,128917,128918,128919,128920 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/sap-xep-doi-minh-khi-con-co-the-123988/ [news_urlid] => 123988 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1879 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/sap-xep-doi-minh-khi-con-co-the-a128930.html [tag] => cảm xúcngười thânbạn đờisắp xếp đời mình [daynews2] => 2018-03-15 16:28 [daynews] => 15/03/2018 - 16:28 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.