PNO - Một cô gái bước ra từ một gia đình không hạnh phúc mà nguyên nhân xuất phát từ người cha sẽ nghĩ: đàn ông trên đời này thật tồi tệ, không trăng hoa thì cũng vũ phu, rượu chè, cờ bạc.
| Chia sẻ bài viết: |
Gau Xuan 19-05-2020 22:27:37
Có thể nhiều người nghĩ khác...hii !!!!
Theo mình thì không thể " May mà anh thay đổi vì con" . Nếu sự đau khổ trong gđ có giới hạn về thời gian rõ ràng rằng 10 năm 15 năm bạn sẽ thay đổi được vì con...
Khi con bạn lớn đến độ tuổi thiếu niên thì đau khổ đc nhân lên, vì quá phức tạp dẫu gđ đó thuộc tuýp nào, bởi chúng là con người..Cha hay mẹ sẽ không đủ sức lực hay động lực thay đổi vì con đâu. Nếu họ đồng lòng thừa nhận thay đổi vì chính mình để cuộc sống tốt hơn thì mới có sự đồng bộ và đồng hành trong chuỗi tg thay đổi...và sẽ có kết quả.
Vì con thì chả bao giờ đồng bộ, chẳng phải họ không thương con nhưng mức độ thì khác nhau...Vốn dĩ họ không hiểu và không thông cảm nhau, đến một lúc họ còn không muốn hiểu...
Gau Xuan 19-05-2020 22:06:40
Rát hay!...Cảm ơn bạn nhé tác giả!
Nhưng mình không đồng cảm với tiêu đề bạn đưa ra, có vẻ như bạn chả hiểu gì về những người con đi ra từ gđ không hp và khác hơn đó là gđ có cha bạo lực..thậm chí con trai và con gái có những ảnh hưởng luôn khác nhau, nó còn có những yếu tố để.đi quá xa.
Khi chưa trưởng thành trong suy nghĩ các nạn nhân dường như...hệt nhau, vậy người ngoài cuộc sao hiểu đc. Và có những thành viên của hoàn cảnh đó giữ Y suy nghĩ đó tới cuối đời. Là dân của một chế độ ap đặt độc tài, có gì đó liên quan đến các nạn nhân này - Nhưng vẫn khác đến đau lòng...
Có cha mẹ nào không thương con đâu, chí ít thì cũng bảo vệ và nuôi sống con minh đến lớn, còn chính phủ thương dân thì khác nha...Dân của họ nếu dũng cảm vẫn đủ trí tuệ để sn gì đó cho mình lựa chọn - Còn các bé được hình thành và ảnh hưởng "chính phủ" của nó từ một phôi thai, nó chưa có trí tuệ gì cả cho đến khi cha mẹ nó đủ vất vả với tg để trí tuệ nó hình thành...rồi nó đã ảnh hưởng như thế nào với tg thì chỉ có trời mới biết đc...hii
Bởi mỗi đứa vẫn có những ảnh hưởng và phát triển khác nhau. Con người không thể suy đoán được những gì mình chưa trải qua, nếu có thể trải nghiệm là sát thực nhất nhưng lĩnh vực này thì chỉ có thể là nghiên cứu..Vì sự khác nhau này xã hội vẫn cho ra đời những con người xuất chúng...
Nếu những điều liên quan với thói quen và tâm lý con người dễ hiểu dễ lường thì xã hội không có những bất ngờ...?! chắc vậy rồi :)!
Những phụ nữ thành đạt quanh tôi chưa bao giờ giữ chồng. Họ chỉ gìn giữ bản thân. Họ không cho phép mình trông thảm hại.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.
Đừng sợ mất đi một vai diễn hay một nhân vật phụ nào đó, chỉ cần nữ chính còn ở đây, bạn luôn có thể sống một cuộc đời rực rỡ!
Một gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần vợ chồng vì nhau mà cố gắng, cùng nhau chống đỡ khi tai ương ập đến.
Đi đâu cũng được, miễn là tay trong tay, đó mới là chuyến đi trốn rực rỡ và bình yên nhất.
Sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu hỏi luôn làm cánh đàn ông đau đầu là: Tặng quà gì để vợ vui, để vợ không mặt nặng mày nhẹ?
Mời bạn đọc cùng bác sĩ Nguyễn Lan Hải tìm hiểu cách thắp lại hơi ấm mùa xuân cho căn phòng hạnh phúc của mỗi gia đình.
Dường như ai cũng nhìn thấy mình trong hình ảnh một nhân viên văn phòng vừa ăn vừa khóc trên metro.
Có phải rằng vì “người một nhà, sao phải tính toán kỹ” nên mẹ chồng tôi chẳng suy nghĩ quá nhiều?
Con trai suốt ngày đòi đi du lịch, chi phí chuyến đi vừa bằng 1 chỉ vàng. Tôi phân vân nên tiếp tục giữ vàng hay đổi lấy kỷ niệm gia đình?