PNO - Hẳn ai cũng đã từng một vài lần nghe câu hát được phổ từ thơ Nguyễn Bính:“Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn…”. Tôi cũng đã từng nghe một cách thích thú nhưng tự đổi lại “Nhà chàng ở cạnh nhà tôi” cho thích hợp hơn với mình.
PN - Nhớ hồi tôi học cấp II, trước cổng trường có quầy hàng của bà Sáu. Bà bán xi rô và các thứ ăn vặt cho học trò. Xi rô của bà Sáu thiệt ngon. Mỗi lần chúng tôi mua xi rô, bà Sáu lại lọ mọ đi bào nước đá. Bà đặt cục nước đá lên bàn bào, dùng sức đè mạnh rồi đẩy về phía trước. Lưỡi dao bào rất bén, bào cục đá thành từng lát mỏng. Bà Sáu xúc đá bào vào ly, rồi rót vào đó thứ nước xi rô có màu đỏ cam, ngọt và thơm. Uống tới đâu, tê mê tới đó. Bà Sáu có tính rất ngộ, chỉ bán mỗi đứa một ly, mua ly thứ hai bà không bán. Bà nói: “Uống nước đá nhiều hư răng hết. Tiền cha mẹ kiếm cực khổ lắm, tụi con tiêu xài dè xẻn thôi”.
PN - Hai vợ chồng hợp nhau nhiều mặt nên cưới đã sáu năm mà vẫn khắng khít mặn nồng. Một trong những điều “đồng nhất quan điểm” của cả hai là chuyện không thích sinh con.
PN - Chị Hạnh Dung mến! Tôi hiện đang có gia đình hạnh phúc, công việc, vị trí xã hội ổn định.
PNO - Ngày cưới, bạn bè mừng vì anh lấy được người con gái xinh đẹp, dịu dàng. Ba mẹ anh vốn khó tính nhưng cũng hài lòng với con dâu. Nào ngờ, cưới nhau chưa đầy ba tháng, vợ chồng anh đã ra tòa ly hôn. Cả hai thuận tình ly hôn, lý do đưa ra là “không hợp nhau”.
PNO - Hiện tại tôi đang là ông bố độc thân. Cuộc sống của tôi đang rất thoải mái, nhẹ nhàng. Sở dĩ tôi nói như thế vì tôi vừa trải qua một cuộc hôn nhân tồi tệ.
PN - Vô tình bắt gặp em lén lút xem nhật ký cuộc gọi trong điện thoại của anh, anh không nói gì, lẳng lặng đi ra ngoài.
Nhưng giữa những kẻ đang yêu, thảng hoặc vẫn tồn tại những khoảng trống vô hình có khi đến vô tình? Đó là những kẽ hở, chỉ có thể lấp đầy bởi những kẻ đang yêu…
PNO - Nếu tôi có một đứa con gái, tôi sẽ dạy con biết kiêu hãnh về các giá trị bản thân. Kiêu hãnh nhưng đừng hoang tưởng để gìn giữ cơ hội hạnh phúc của chính con.
PN - Có những tình nhân được nắm tay nhau đi ngoài đường, kề vai áp má, nhưng cũng có những tình nhân cả một đời trong bóng tối, từ lúc yêu cho đến khi chia tay nhau. Những nỗi niềm tình nhân công khai thường dễ kể, dễ quên, nhưng những nỗi niềm còn lại thì không dễ như thế. Nhiều khi cả đời người đàn bà quay quắt chỉ vì một câu hỏi: tại sao?
PN - Chị buồn buồn nói, cái tội của đàn bà là không thoát ra được “miệng đời”, dù cái miệng đó chỉ có sự thóc mách làm người ta tan nhà nát cửa, nghiêng ngửa truân chuyên, chứ chưa bao giờ nói lời hay ý đẹp cho cuộc sống. Chị như bao người phụ nữ khác, cũng bị “chết chìm” vì dư luận, để khi vớ được một chiếc phao chịu cho mượn tên mình ở cột “người cha” trong khai sinh của đứa bé trong bụng chị, cuộc đời chị mới xem như đã “sang trang”. Mà là… sang trang đau khổ hơn khi có được một mái ấm, dù chỉ riêng chị biết, đó chỉ là mái… hiên.
PN - Trong bữa cơm gia đình tuần trước, má bất ngờ thông báo: “Vợ chồng thằng Ba giờ có con, cần ổn định cuộc sống riêng. Má tính cho tụi nó mảnh vườn bên hông để xây nhà”. Như vậy, nghĩa là chẳng những vườn rau nhỏ xinh của má rồi đây không còn nữa, mà cây sapôchê có tuổi đời gần 30 năm cũng sẽ bị đốn hạ. Cây sapôchê đó do chính ba tôi trồng. Năm đó, sapôchê trở thành loại trái cây rất được ưa chuộng, người trên tỉnh thường tìm xuống các làng xã gom mua, ba trồng để cải thiện kinh tế gia đình. Vườn nhỏ, ba trồng được năm cây nhưng qua một đận lụt, chỉ duy nhất một cây sống sót.
Hầu như tất tả mọi người khi yêu đều thường thích những lời đường mật. Nhưng không mấy ai trong chúng ta biết rằng, nếu yêu thực sự, "người ta" chẳng mấy khi dùng đến thứ ngôn ngữ có cánh đâu, mà sẽ dùng sự chung tình của mình để thể hiện.
PNO - Ngày tôi quyết định rước em về, ba mẹ phản đối. Mẹ còn "làm nư" bỏ cơm mấy ngày, bảo rằng không chóng thì chày sẽ xảy ra chuyện "ngựa quen đường cũ". Ba ậm ừ với lý lẽ của tôi, rằng cuộc đời ai cũng có lúc sai lầm. Làm gái bán cà phê không phải là điều xấu, huống chi bây giờ em đã "ưng" tôi, bến đậu cuộc đời đã thả neo rồi.
PNO - Hồi đó, nhà tôi ở tận mút trong bưng xa, mỗi mùa nước nổi mênh mông trắng trời. Cuộc sống khó khăn, nhưng ba mẹ vẫn gắng cho tôi ăn học. Vui nhất là mỗi cuối tuần, tôi được cho ra thị trấn học đàn miễn phí ở nhà thờ. Và có lẽ, đó là những ngày tháng đáng nhớ nhất trong ký ức tuổi thơ tôi.
PNCN - Chị Hạnh Dung mến! Em đã 29 tuổi, sống ở quê nên việc chồng con là cả một vấn đề.
PNO - Bạn học thời đại học đến chơi nhà sau gần mười năm ra trường. Cuộc trò chuyện đang vui chợt chùng xuống khi đột nhiên bạn hỏi: Bồ còn nhớ anh Văn, chồng nhỏ Thu không?
PNO - Đọc xong những dòng tâm sự của chị, tôi thấy hụt hẫng như người vừa rơi xuống vực. Nếu tôi là chị, tôi cũng rất khổ tâm và nuối tiếc, không phải tiếc một người chồng bội bạc mà là tiếc cho những năm tháng hy sinh vô nghĩa. Bao năm qua “lặn lội thân cò khi quãng vắng …” mà được đền đáp bằng một sự thật phũ phàng.
PNCN - Chị yêu anh gần bảy năm mới kết hôn, khoảng thời gian đủ lâu để mòn khuyết tuổi thanh xuân trong những lo toan vụn vặt. Nhà anh nghèo, ừ thì có sao đâu, vì chị nghĩ con người ta chẳng ai được chọn lựa nơi mình sinh ra cả.
PNCN - Bao nhiêu năm rồi ta vẫn thích mê câu hát lãng mạn này: “Yêu em cho đến khi con tim ngừng đập, cho thiên thu là một giây. Yêu em cho đến khi ong thôi làm mật, đến khi loài chim quên lối bay…”.
PNCN - Ông cho là bà đến với ông vì thực dụng. Bà khẳng định, nếu không yêu, sao có thể gắn bó cùng ông suốt mười năm. Ai cũng có lý lẽ biện minh cho mục đích của mình. Với ông là sự sòng phẳng đến cạn nghĩa, với bà là để “được chút gì” từ cuộc hôn nhân, sau phán quyết ly hôn của tòa.
PNCN - Tôi là thôn nữ miền Tây (Cà Mau). Duyên phận run rủi cho tôi gặp anh, sinh ra và lớn lên ở TP.HCM. Yêu và đến với nhau chỉ với đôi bàn tay trắng, nhưng chúng tôi đã chung sức chung lòng, đồng cam cộng khổ vun đắp cho tổ ấm.
PN - Sinh thời, thi sĩ Tản Đà từng tự trào về cuộc đời mình: “Trời sinh ra bác Tản Đà / Quê hương thì có cửa nhà thì không / Suốt đời Nam Bắc Tây Đông / Bạn bè sum họp, vợ chồng biệt ly”. Thế nhưng, trưởng nam của nhà thơ - nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Khắc Xương, năm nay đã 93 tuổi, đang sống cùng vợ 90 tuổi ở thành phố Việt Trì (Phú Thọ), thì khác...
PN - Người ta vẫn ví sự nghiệp như quả bóng cao su, lỡ rơi xuống đất vẫn không vỡ, vẫn có thể tiếp tục tung hứng. Còn gia đình như quả bóng thủy tinh... Tuổi thọ hôn nhân ngày càng ngắn, phải chăng là do quả bóng thủy tinh thời hiện đại mỏng hơn, giòn hơn? Nhiều phụ nữ đã sớm cất đi quả bóng cao su, hy sinh cơ hội phát triển sự nghiệp, dồn hết tâm sức nâng niu quả bóng thủy tinh của đời mình nhưng liệu có giữ được một mái ấm bền vững?