PN - Bảy giờ tối, anh rồ ga lao lên dốc, loạng choạng vào nhà. “Mẹ đâu?”. “Dạ… mẹ chưa về”, con bé lớn ấp úng khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của anh.
PN - Hoàn là bạn của tôi hồi lớp 5. Cậu cao hơn tôi nhiều, để tóc ngôi giữa và hai cánh mũi cứ phập phồng mỗi khi cười.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 28 tuổi, tự thấy mình không còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện yêu đương nữa.
PN - Chồng vừa đi làm về, thấy vợ đang nghe điện thoại. Nhìn cách trò chuyện của vợ, chồng biết mẹ vợ đang gọi. Đang nghe ngon trớn, bỗng vẻ mặt vợ đăm chiêu, nói: “Mẹ tắt máy đi, lát con gọi lại”. Vợ cầm máy đi lên lầu.
PNO - Tôi, một phụ nữ ít nói, khô khan và có cuộc sống khép kín. Bạn bè kháo nhau tôi hơi lập dị và dường như là người tự kỷ, ít giao du tiếp xúc với ai.
PNO - Tôi đã 35 tuổi nhưng vẫn chưa có ý định lập gia đình, dù mẹ tôi sốt ruột thúc giục. Đời mẹ chưa một lần được nhận hạnh phúc từ chồng. Tôi là kết quả cuộc hôn nhân chết yểu vì rượu của ba mẹ mình. Tôi không muốn lặp lại bi kịch của mẹ khi quanh tôi, không thể tìm được một người đàn ông không biết “nhậu”.
“Chúa thương Adam cô đơn liền cho một Eva, để cô đơn cho đủ liều”.
PNO - Tôi quen anh từ một cuộc điện thoại gọi nhầm. Sau đó, anh nhắn tin, tán tỉnh, rồi gửi tặng tôi những món quà âm nhạc. Lúc đó tôi chỉ mới mười bảy tuổi, chưa một lần rung động, nên đã xiêu lòng trước những lời tán tỉnh của anh chàng dẻo miệng.
PNO - Đọc bài viết “Lấy nhau rồi mới biết...” của Hà Lam, tôi ngỡ ngàng tưởng như tác giả đang viết về cuộc hôn nhân của chính mình!
PNCN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Khi trước lấy nhau, chúng em tính toán mọi việc khá ổn.
PNO - Xí nghiệp Thương mại Mặt đất Tân Sơn Nhất (TIAGS), thuộc Tổng công ty Hàng không VN, đã tổ chức một cuộc gặp gỡ giữa lãnh đạo Tổng công ty với nữ CB-CNLĐ nhân kỷ niệm 1.974 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng và 104 năm Quốc tế PN 8/3. Trong cuộc gặp gỡ, Tiến sĩ - chuyên gia tâm lý Huỳnh Văn Sơn đã trò chuyện với gần 300 nữ cán bộ tiêu biểu của TIAGS về vấn đề “Phụ nữ với cuộc sống và công việc”.
PNO - Không hiểu tự bao giờ, anh thấy sợ những ngày mà thiên hạ vẫn tung hô, ca ngợi: ngày 14-2, 8-3 và cả ngày... sinh nhật vợ. Nói ra thì như bao nhiêu lần trước, vợ chồng lại cãi nhau. Có lẽ anh không có khả năng biểu lộ cảm xúc qua ngôn từ nên dễ làm em phật ý những khi tranh luận nên anh mong em đọc được những dòng chữ này để hiểu hơn về người đàn ông của em.
PNCN - “Ông ấy chăm sóc tôi thật chu đáo, khiến tôi không còn cảm thấy sự khác biệt giữa ngày Quốc tế Phụ nữ và những ngày bình thường khác trong năm” - bà Nguyễn Mỹ Ái Liên đã dành những lời ngọt ngào như vậy cho ông xã - nhà báo Nguyễn Công Thành (báo Tuổi Trẻ).
PNCN - Anh hỏi em thích quà gì ngày 8/3 để anh chuẩn bị. Em cám ơn sự quan tâm của anh. Với em, có lẽ chỉ mấy bông hoa hồng là đủ. Một món quà nho nhỏ cho ngày này cũng là cần thiết nhưng em chưa nghĩ ra. Tuy nhiên, ý muốn được tặng quà đã bị lấn át bởi nhu cầu được tâm sự với anh lúc này. Đây là ngày phụ nữ quốc tế đấu tranh cho quyền bình đẳng nên em muốn được nói với anh, nói một cách bình đẳng những gì em mong muốn cho cả 364 ngày còn lại trong năm.
PN - Bất bình đẳng giới có phải là do thiếu nhận thức? Bình đẳng có phải đàn ông như thế nào, phụ nữ thế ấy? Phụ nữ ngày nay cần có những quyền gì để thật sự bình đẳng với nam giới?…
PN - Chị Hạnh Dung mến! Vợ tôi rất hay đọc chuyên mục Nhỏ to tâm sự của chị. Bao nhiêu lời khuyên sáng suốt trên báo, cô ấy tìm cách chuyển nó sang những người quanh mình, trong đó có cả tôi (đôi khi cũng bị đe nẹt, khuyên nhủ, lấy người khác ra làm gương dạy dỗ). Vì vậy, hôm nay nhân ngày 8/3, tôi xin gửi đến chị tâm sự của mình, mạo muội xin chị hãy một lần đứng về phía những người đàn ông, để thấu hiểu những nỗi khổ tâm phi phụ nữ. Xin gửi thư này đến vợ tôi, đến những người vợ khác ở trên đời, kể cả người sắp làm, hoặc đã từng làm vợ.
PNO - Có một câu thơ của nhà thơ Kahlil Gibran mà tôi rất thích “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương” bởi đối với phụ nữ tiền bạc, danh vọng, sắc đẹp rồi cũng trôi theo thời gian và họ chỉ thực sự cảm thấy hạnh phúc khi được yêu thương, khi được thấy mình là một phần không thể thiếu được của những người thân, của công việc, của bạn bè.
PNO - Vì em là phụ nữ, em đẹp hay em ngoan, em hiền hay em dữ đều không quan trọng, em xứng đáng nhận quà vì em là của anh.
PNO - Hẳn ai cũng đã từng một vài lần nghe câu hát được phổ từ thơ Nguyễn Bính:“Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn…”. Tôi cũng đã từng nghe một cách thích thú nhưng tự đổi lại “Nhà chàng ở cạnh nhà tôi” cho thích hợp hơn với mình.
PN - Nhớ hồi tôi học cấp II, trước cổng trường có quầy hàng của bà Sáu. Bà bán xi rô và các thứ ăn vặt cho học trò. Xi rô của bà Sáu thiệt ngon. Mỗi lần chúng tôi mua xi rô, bà Sáu lại lọ mọ đi bào nước đá. Bà đặt cục nước đá lên bàn bào, dùng sức đè mạnh rồi đẩy về phía trước. Lưỡi dao bào rất bén, bào cục đá thành từng lát mỏng. Bà Sáu xúc đá bào vào ly, rồi rót vào đó thứ nước xi rô có màu đỏ cam, ngọt và thơm. Uống tới đâu, tê mê tới đó. Bà Sáu có tính rất ngộ, chỉ bán mỗi đứa một ly, mua ly thứ hai bà không bán. Bà nói: “Uống nước đá nhiều hư răng hết. Tiền cha mẹ kiếm cực khổ lắm, tụi con tiêu xài dè xẻn thôi”.
PN - Hai vợ chồng hợp nhau nhiều mặt nên cưới đã sáu năm mà vẫn khắng khít mặn nồng. Một trong những điều “đồng nhất quan điểm” của cả hai là chuyện không thích sinh con.
PN - Chị Hạnh Dung mến! Tôi hiện đang có gia đình hạnh phúc, công việc, vị trí xã hội ổn định.
PNO - Ngày cưới, bạn bè mừng vì anh lấy được người con gái xinh đẹp, dịu dàng. Ba mẹ anh vốn khó tính nhưng cũng hài lòng với con dâu. Nào ngờ, cưới nhau chưa đầy ba tháng, vợ chồng anh đã ra tòa ly hôn. Cả hai thuận tình ly hôn, lý do đưa ra là “không hợp nhau”.
PNO - Hiện tại tôi đang là ông bố độc thân. Cuộc sống của tôi đang rất thoải mái, nhẹ nhàng. Sở dĩ tôi nói như thế vì tôi vừa trải qua một cuộc hôn nhân tồi tệ.