PN - Sinh nhật vợ, chồng vẫn không có biểu hiện gì khác lạ. Tối, chồng bảo vợ ngồi lên xe, chở đến một shop quần áo. Sau một lúc ngắm nghía, chồng nháy mắt với vợ rồi chỉ vào chiếc váy hoa điệu đà mà vợ đã ao ước bấy lâu. Quà sinh nhật của chồng bao nhiêu năm vẫn vậy: không bất ngờ, không cầu kỳ, không lời có cánh nào được “đính kèm”. Vậy mà, trong mắt vợ, chồng luôn là người lãng mạn.
PN - Cô là người không thích uống rượu và cũng chẳng uống được nhiều. Nhưng, tối hôm đó cô đã say.
PNo - Bạn đồng nghệp của bạn được nhận một giỏ hoa từ bạn trai? Cũng thích thật, thế nhưng có khi ngày Valentine không có hoa còn tốt hơn. Tại sao? Sau đây là những lý do cho bạn hạnh phúc:
PN - Sinh nhật em, anh mang đến cơ quan một bó hồng nhung to, điểm những cành hoa bi nhỏ trắng xinh xinh, tất cả quấn khéo léo trong dải bọc trắng ánh kim tuyến. Thật đẹp! Em vui, nhưng vờ nhăn: “Trời đất, anh lại mua hoa! Chi cho tốn kém vậy?”. Anh cười cười: “Sinh nhật thì phải có hoa chứ!”.
PNO - Valentine này em vẫn nắm tay anh đi trên con đường đầy nắng gió, giữa chốn đông người vẫn tìm được chiếc bàn riêng nhâm nhi cà phê. Valentine em còn viết riêng cho anh những dòng tâm sự, để thấy tình mình vẫn ngọt ngào và đăng đắng vị socolate.
PNO - Một mùa Valentine nữa lại đến, nhắc tôi ngày cưới của vợ chồng tôi lại thêm một năm kỷ niệm, dù thật ra, ngày lễ tình nhân vốn dành cho các cặp đôi còn trẻ là chính, đâu dành cho những cặp vợ chồng.
PN - 1. Dì bảo: “Vợ chồng là duyên, là nợ nhưng như vợ chồng dì thì là của nợ”.
PN - Không mấy cặp vợ chồng già được cùng nhau đi đến cuối đời. Thông thường, các cụ ông về với tổ tiên trước, để người bạn đời lại cho con cháu. Cũng có cặp vợ chồng, sau mấy chục năm chung sống đến lúc già mới thấy không chịu đựng nổi nhau, dẫn đến mỗi người một ngả. Cá biệt có những cặp ở với nhau tới đầu bạc răng long, chia sẻ trọn vẹn vui buồn, sướng khổ, như câu chuyện tôi kể dưới đây.
PN - Vậy là sau hai phiên hòa giải không thành, nguyện vọng ly hôn của chị đã được tòa chấp thuận. Chị hoàn toàn tự do. Nhưng bây giờ chị lại thấy sự tự do ấy chỉ là một khoảng trống.
PNO - Sau khi cưới, dường như các cặp vợ chồng mặc định họ không còn là là tình nhân và 5 năm sau thì Valentine đã nhàn nhạt mất rồi! Khi yêu nhau, tặng hoa là nhu cầu và vài năm sau khi cưới nó trở thành thói quen.
PNO - Valentine là dịp để những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu trao nhau tình cảm yêu thương ngọt ngào nhất. Do vậy, sự chuẩn bị chu đáo cho dịp này là việc nên làm nhằm tăng thêm hương vị tình yêu cho đôi lứa.
PN - Nhìn vào công việc của hai vợ chồng, bạn bè và những người thân đều đánh giá anh so với vợ cứ như “quạ sánh với công”. Anh chỉ là một nhân viên hành chính quèn, làm ngày tám tiếng. Ngược lại, em là giám đốc một công ty, quanh năm bận tít mù với đủ thứ việc. Ngoài việc điều hành công ty, em còn phải làm ngoài giờ với những cuộc tiếp khách, tiếp lãnh đạo, tiếp thanh tra… đến phờ phạc cả người.
PN - Sau mười năm chung sống, đây là lần vợ chồng anh cãi vã nhiều nhất. Anh không kìm được nóng giận, mắng chị là “đồ vô văn hóa”. Chị không còn ngọt ngào “ông xã yêu” nữa mà thẳng cánh đuổi: “Ông ra khỏi nhà tôi!”.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Vợ chồng em đều 27 tuổi, lúc mới cưới nhau thấy hợp và vui lắm, nhưng từ khi có con, mọi chuyện trở nên khó dần, không nói chuyện được với nhau.
Sau một mùa đông sùm sụp rét mướt, cận kề tết không khí ấm áp rộn ràng khiến trái tim mình dường như cũng muốn hát. Nhưng mình chẳng dại làm cái việc bồng bột ấy, kẻo lại có người nhìn đầy thông cảm: “Chưa chồng nên thế đấy!”.
PN - Đang tỉa lại nhánh hoa điệp vàng, ông An Chi nở nụ cười hồn hậu đón khách. Ông bảo, khoảnh sân này chỉ 30m2 nhưng là cả một “trời hoa mộng”.
PNO - Gần đến ngày Valentine, một ngày đặc biệt để thể hiện tình yêu, bạn hãy làm cho ngày 14 tháng 2 trở nên thật độc đáo.
PNO - Hết Tết rồi mà chồng vẫn về trễ mỗi ngày. Đã vậy còn say bí tỉ, có khi chỉ kịp thay bộ đồ nhàu nát rồi lăn ra ngủ.
PN - Nơi chúng tôi ở chuẩn theo nghĩa đen của từ “tổ ấm”. Nghĩa là, nó nhỏ nhỏ, xinh xinh như cái tổ chim treo trên tầng 15 khu chung cư gần trung tâm thành phố.
PN - Từ ngày chuyển sang nhà mới, có không gian rộng hơn, tôi mới phát hiện vợ có “tay nghề” trồng cây. Vốn liếng đầu tiên là mấy cặp chậu kiểng của anh em tặng, chúng tôi trồng được hai cây tường vi trước cổng, hai chậu mười giờ treo trước sân và một chậu trúc Hawaii đặt ở phòng khách.
PN - Bạn níu mình ở bậc tam cấp: “Phải T. không?”. Mình thoáng chút ngần ngừ, nét mặt quen quen, trên tay bạn là đứa bé xíu xiu nhưng cái đầu to quá.
PN - Nhiều thứ trên ti vi qua đi không để lại dấu vết, nhưng tin các bà mẹ được nghỉ hộ sản sáu tháng thì bà nội cập nhật rất nhanh, nhớ kỹ và “phát lại” nhiều lần trong những bữa ăn.
PN - Thế là anh còn lại một mình trong căn phòng trống. Bước ra hành lang chung cư, nhìn những cánh cửa khác cũng lủng lẳng ổ khóa ngậm chặt, anh tự nhủ chẳng phải một mình nhà mình về quê. Mà nhà mình cũng chỉ có hai má con nó về quê, vẫn còn lại chủ nhà, là mình đó chớ ai. Chủ nhà nhìn ngược nhìn xuôi, nhìn mớ chén đĩa chất cao lù lù trong bếp, mở tủ lạnh ngán ngẩm nhìn mấy thứ còn lại, đi vô đi ra một lúc rồi quyết định cầm ổ khóa lên bấm cửa nhà đánh cạch một tiếng, xuống lấy xe ra đường.