PN - Chào chị Hạnh Dung! Một bi kịch đang lặp lại trong gia đình tôi.
PNO - Tôi chia tay anh sau hơn bốn năm yêu nhau vì phát hiện ngoài tôi, anh còn có thêm nhiều cô khác. Tôi chủ động chia tay khi còn chưa kịp báo cho anh biết mình đang mang trong người giọt máu của anh. Sau đó bốn tháng anh cưới vợ ngay, chứng tỏ anh đã dự tính bỏ rơi tôi từ trước.
PNO - Tháng Hai, trời vén mây cho ánh nắng hồng tinh nghịch thi thoảng nhảy nhót trên đường, những hàng cây trơ trụi lá bắt đầu được thay áo mới của lộc non. Ta chậm rãi bước trên con đường đã quen thuộc, hít căng vào lồng ngực những tinh khôi tràn về trong khúc nhạc hoan ca đón chào mùa mới.
Có những lúc cuộc sống vợ chồng bạn không tránh khỏi xung đột. Tuy nhiên lúc bực tức nhất bạn cũng nên kiếm chế tránh nói những điều làm tổn thương và xúc phạm lẫn nhau. Sau đây là những câu mà bạn đừng nên thốt ra với chàng.
PN - 42 năm chung sống, vợ chồng họa sĩ Lê Triều Điển và nhà thơ - họa sĩ Hồng Lĩnh luôn bên nhau như hình với bóng. Họ cùng nhau có mặt ở các đêm thơ, các cuộc triển lãm tranh, các trại sáng tác, các buổi gặp gỡ bạn bè chung, những cuộc du lịch gần xa và cả những buổi tập thiền…
PNO - Hôm nay tình cờ Trang gặp lại Thúy ở sân bay. Trang tiễn mẹ về quê, còn Thúy vừa đi “bụi” từ Ấn Độ trở về.
PN - Nửa năm kể từ ngày dọn đến thuê trọ, tuần rồi, đôi vợ chồng già chính thức trả phòng. Nói chính thức là vì suốt thời gian ở trọ, có ai hỏi thăm, hai người luôn cười buồn thiu: “Chưa biết ở bao lâu, có thể sẽ dọn đi bất ngờ”.
PN - Có một thời chồng từng “cảm nắng”, khiến vợ đau khổ đến oán hận, đến nỗi nhìn đâu vợ cũng thấy một màu xám xịt, bi quan và mất hết niềm tin. Giận chồng, vợ chỉ biết hù dọa con, trút nỗi bực tức vào con. Còn nhớ, mỗi khi con không ngoan, vợ bảo “đứa nào hư, không nghe lời mẹ, sau này ba mẹ ly hôn, mẹ sẽ không cho sống cùng”. Các con dù đang khóc, cũng phải cố nín; dù đang quậy cũng phải ngừng chơi, một mực làm theo lời mẹ để mong được “sống với mẹ”.
PN - Về quê dự đám cưới, lúc khởi hành về lại thành phố thì xe chết máy. Nghe tài xế bảo sửa xe mất vài tiếng, mọi người đành ghé vô quán nước mía bên đường cho đỡ ngột ngạt. Được anh chủ quán vui vẻ gợi ý, mấy ông ra chợ gần đó mua hải sản và thùng bia về lai rai giết thời gian.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 27 tuổi, đã đến lúc phải lập gia đình.
PNO - Anh, mình đã yêu nhau chưa nhỉ? Chúng ta là anh em hàng xóm. Anh lớn hơn em một tuổi nhưng em chẳng bao giờ gọi anh là “anh”. Em đã nói với anh ngay từ buổi anh mới chuyển về đây: "Ấy lớn hơn một tuổi nhưng tui không gọi bằng anh đâu".
PNO - Đứa con chào đời chắc chắn ảnh hưởng không nhỏ đến quan hệ vợ chồng. Việc có con kéo theo nhiều vấn đề như: thiếu ngủ, cho con ăn đêm, căng thẳng thần kinh... Cho dù thế nào, bạn cũng đừng bỏ quên quan hệ lãng mạn của vợ chồng.
PNO - Ngoài kia, rét mướt dần trôi về phía cũ. Nghe quanh đây những tiếng trở mình khe khẽ của mầm chồi. Mùa đông đang đi qua những tháng ngày ủ mật. Chiều đầu năm lãng đãng như bài hát xa xôi.
PN - Trong chiến tranh, ông Nguyễn Văn Trò (Út Trò) là cựu tù Côn Đảo, bà Lê Thị Lan thì từng bị giam ở nhà giam Hậu Nghĩa, Long An hai lần. Hòa bình, ai cũng mang trên mình những vết thương do đòn thù để lại. Bạn bè mai mối, họ đến với nhau bằng suy nghĩ đơn giản “yêu thương sẽ bù đắp nỗi đau!”.
PN - Hân là bạn thân của tôi. Thông minh xinh đẹp và có duyên ăn nói cho nên quanh Hân luôn có nhiều chàng trai theo đuổi.
PN - Đám bạn đại học rủ em họp lớp đầu năm. Đó là thông lệ, mỗi năm một lần, tụ lại ăn uống, vui đùa, “tám” đủ thứ chuyện. Năm nào cũng vậy, tụi bạn đều bảo em có “số hưởng”: “Chồng bà giỏi, kiếm tiền nhiều. Bà chỉ việc ở nhà chăm con. Sướng thế còn gì?”. Đúng là em sướng hơn nhiều phụ nữ khác, chẳng phải bận tâm lo lắng gì về kinh tế. Nhưng chẳng hiểu sao, hết chuyện gia đình, hết chuyện con cái, nhìn đám bạn ríu rít chuyển sang bàn chuyện công việc, bỗng dưng em thấy lạc lõng và chạnh lòng đến sợ…
PN - 18 tuổi, như nhiều cô gái quê khác, tôi lấy chồng nhờ mai mối. Sau cưới không lâu, tôi nôn ói nhiều lần, chồng liền chở tôi đi khám. Bác sĩ nói tôi có thai đã ba tháng. Chồng tôi sầm mặt, hỏi: “Chúng tôi mới cưới, có chắc cái thai ba tháng không?”. Bác sĩ lớn tiếng: “Tôi hành nghề mấy chục năm, còn nhầm được sao”. Tôi líu ríu ra về mà không dám hỏi thêm. Giá như bác sĩ nói rõ cách tính tuổi thai là bắt đầu từ kỳ kinh cuối, thì đã giải được những khúc mắc của vợ chồng tôi.
PNO - Ở khắp nơi trên thế giới, hôn nhân ngày nay đã khác so với cách đây vài chục năm. Phụ nữ ngày nay giành được quyền bình đẳng, ngày càng nhiều người đi làm, thu nhập ngang bằng hay hơn nam giới. Hệ quả là đàn ông làm việc nhà nhiều hơn. Thì tất nhiên là vậy rồi, nhất là ở những nước phát triển, khi người giúp việc nhà là chuyện rất không phổ biến!
PNO - Đàn bà, hình như ai cũng ghét thuốc lá và không thích chồng hút thuốc lá. Ấy thế mà kỷ niệm về khoảng khắc rung động lần đầu trong đời của tôi - một thiếu nữ 17 tuổi lại là… thuốc lá.
PNO - Có nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của bạn có thể ở lại mãi trong trái tim và trong trí nhớ của bạn: Một ánh nhìn, một nụ cười, một cái nắm tay… để rồi “Đời đã mở ra một cuộc tình” với kết thúc có hậu, nhưng cũng có thể rồi mọi thứ sẽ đi qua, bước tiếp, mãi mãi rời xa bạn.
PN - Bà Nguyễn Thị Thu Cúc (78 tuổi) bệnh nằm một chỗ đã hơn 10 năm. Chồng bà, ông Nguyễn Văn Sơn (76 tuổi), dù luôn đối mặt với cái nghèo vẫn chưa một lần để vợ buồn tủi hay đói khát. Có ghé thăm căn phòng trọ nơi ông bà trú ngụ ở đường kênh Tân Hóa, Q.Tân Phú, TP.HCM, mới thấm thía câu nói nhẹ tênh của ông Sơn: “Đạo nào sâu bằng đạo vợ chồng”.
PNCN - Đàn bà trải nghiệm như một ly rượu nho được ủ kỹ, thơm nồng sóng sánh khiến đàn ông ngây ngất men say.
PNCN - Chị Hạnh Dung mến! Em 29 tuổi, chưa kết hôn lần nào nhưng đã có một con trai sáu tuổi, hậu quả của mối tình đầu cách đây bảy năm.
PNCN - Kỷ niệm 40 năm ngày cưới, tui tính tụ họp con cháu, làm một bữa tiệc nho nhỏ cho bà vui. Bà không chịu, cứ cản tui: “Ông bày vẽ làm gì cho mất công. Với lại, hồi trẻ không làm, giờ làm tụi nhỏ nó cười chết”. Khổ bà ghê, già rồi còn… mắc cỡ! Đã vậy, bà còn trách khéo tui hồi trẻ không biết… nịnh bà. Mà đúng thiệt, hồi trẻ tui không biết nịnh bà, là lúc ấy tui trẻ người non dạ. Giờ già rồi, từng trải hơn, thấy được “giá trị” của bà, nên phải tranh thủ nịnh càng nhiều càng tốt.