Cả bố và mẹ cùng đi chống dịch dài ngày, là anh cả nhưng Hiển vẫn rưng rưng: “Con đếm ngày chờ bố mẹ về”.
Tôi nhớ tuổi thơ ngồi lọt thỏm trong lòng ba, vừa xem bóng đá vừa húp mì tôm, chốc chốc chạy ra xoay lại chiếc ăng-ten vừa bị gió thổi lệch hướng
Tôi chỉ biết động viên cô ấy: “Ráng hết dịch, rồi đi làm lại. Dịch giã, được ở bên con, che chở, bảo vệ con cũng là niềm hạnh phúc em à”.
Căn bếp hàng thập niên, đã ủ ấm tuổi thơ tôi để bây giờ lại phủ lên ký ức của con gái những hình ảnh bình an, thơ mộng.
Buổi tối thì anh “ăn ngủ” cùng các trận banh ở trời Âu. Chị Hạnh khoe: “Dạo này vợ chồng con cái tui trọn vẹn bên nhau”.
Bạn tôi nhận xét, lần giãn cách này ít hẳn những khoe khoang, dù là khoe của, khoe tài, khoe sắc hay khoe những thú vui trưởng giả, tận hưởng an nhàn.
Bí quyết của những thành viên trong các câu lạc bộ Xây dựng gia đình hạnh phúc, để tránh căng thẳng, mỗi người hãy nhường nhau một tiếng.
Với chú Sang, nền tảng ý thức, truyền thống gia đình là yếu tố quan trọng giúp gia đình chú sống chung êm ấm.
Cách đây hai năm, chắc không ai có thể hình dung ra cảnh cả nhà ở nhà cùng nhau 100% suốt ba bốn tuần như bây giờ...
"Không hiểu sao nhịp tim em lại đập nhanh như vậy", tôi nói với bác sĩ. Chúng tôi đã cười với nhau, qua ánh mắt.
Sự cố của dì hàng xóm khiến tôi bừng tỉnh, nhận ra mình thật sự ít quan tâm chăm sóc cha mẹ.
Nông thôn hiện đại hóa còn có cả nguồn nước máy dẫn về. Thế nhưng một số gia đình vẫn giữ lại giếng đào.
Chồng tôi vào bếp trong tâm thế thoải mái: nguyên liệu đầy tủ lạnh, chỉ việc lựa chọn, cứ ung dung nấu, không phải vừa nấu ăn vừa lau nhà, giặt giũ...
Đợt giãn cách kéo dài, để không nhàm chán, chúng tôi biến những góc nhà quen thuộc thành studio "dã chiến", sống ảo lung linh mùa dịch.
Cơm độn cho ra một thứ mùi thơm vô cùng đặc biệt. Mở nắp nồi cơm mà đáy đã đen sì vì nấu bếp củi, mùi thơm bao trùm cả gian bếp.
Ca Dao nói trong 27 năm qua, chị chỉ mới thấy cha khóc 2 lần. Đó là những dịp rất đặc biệt.
Chừng nào niềm tin còn nhiều thế này, chừng nào lòng thương và lạc quan còn nhiều thế này, thì chừng đó không cái gì có thể quật ngã được con người.
Dù bây giờ, cuộc sống khá giả, hiện đại hơn. Nhưng má tôi vẫn giữ nếp sinh hoạt cũ, vẫn may vá, thêu thùa cho mọi thành viên trong nhà
Gia đình tôi tất nhiên không tránh khỏi những lúc bất như ý. Những lúc như vậy tôi thường thấy cha mẹ động viên nhau, mỗi người cố gắng một ít...
Cái chạn bát ấy cùng với thời gian trở nên cũ kỹ. Đêm đêm, có con côn trùng trong thớ gỗ kêu ken két.
Cứ bình tĩnh làm theo khuyến cáo của cơ quan chức năng, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Tôi tin vậy.
Mùa dịch, có nhiều điều tiếc nuối lắm, người tiếc ngày công phải nghỉ, người tiếc vì dở dang dự định, người lo phá sản...
Sài Gòn giãn cách, Mỹ Tho quê tôi cũng giãn cách, việc đầu tiên của mẹ là gọi hỏi xem nhà xe còn nhận chở thực phẩm lên thành phố hay không.
Tôi thấy mình may mắn khi được ăn tết Đoan ngọ cùng gia đình, khi mà ngoài kia bao người phải căng mình chống dịch, bao người phải phong tỏa, cách ly.
Vợ chồng con cái đồng lòng “bới việc ra làm”, đừng cho buồn chán có cơ hội chen vào thì ngày trôi qua rất nhanh.